Trì Đông Chí vẫn như cũ không hiểu, cho nên hất cằm ra hiệu anh ta tiếp tục.
"Rượu trong này, là đại diện cho vật sở hữu cá nhân, và có khả năng bỏ ra các loại tình yêu khác nhau."
Sau khi nói xong những lời này, Tần Thanh trở nên nghiêm túc còn Trì Đông Chí biến thành yên lặng.
"Ly cao cổ rót đầy chính là 100% tình yêu, thường thì lúc ấy người đang
uống rượu đỏ cũng không rót đầy ly, mà theo thói quen thì nhiều lắm cũng chỉ rót một nửa, cho nên cái mà em nắm chắc trong tầm tay chính là một
ly thoạt nhìn thì là 100% dung lượng, nhưng trong bụng thì nhiều lắm chỉ uống được có 50% tình yêu mà thôi."
Tần Thanh lại đem cái chén nhỏ đựng rượu trắng bưng đến trước mặt Trì Đông Chí.
"Cái chén nhỏ này thì không giống như vậy, bản thân nó chỉ có một lượng
chứa tình yêu nhất định mà thôi, nhưng đối với nó mà nói thì cũng là
toàn bộ."
"Tần Thanh anh muốn nói cái gì?"
"Anh muốn nói, tình yêu của Hạ Mạt chỉ làm được có thế nhưng đó là tất
cả tình yêu của cậu ấy, tình yêu của người khác có thể dùng đủ loại cách thức để biểu hiện ra, mang đến trong tay em thì hơn thật nhiều lần so
với Hạ Mạt dành cho em, họ cũng có thể cho em nhiều hơn nữa, nhưng đó
cũng không phải là tất cả của họ."
Trì Đông Chí nắm chặt tay lại, móng tay đâm vào trong lòng bàn tay thì
đau, ngay cả đầu nhọn móng tay không bén mà cũng đau nhức.
"Anh nói người khác, là chỉ người nào?"
"Tô Nhượng, anh biết cậu ta đã trở lại, nhất định sẽ đi tìm em, đồng thời anh cũng biết rõ em sẽ không để ý đến cậu ta."
Trì Đông Chí chỉ có hoảng hốt một chút xíu, tiếp đó cười một tiến, lười biếng lôi kéo thắt lưng
"Làm sao anh biết?"
Tô Nhượng đối với em thế nào thì ở trong đám trẻ con chúng ta, ngoại trừ nha đầu ngốc Thẩm Linh kia thì người khác đều nhìn thấy rõ ràng."
"Lương Hạ Mạt có biết không?"
"Có lẽ cũng không biết, dù sao so với Thẩm Linh thì cậu ấy cũng không thông minh hơn được bao nhiêu."
Trì Đông Chí cười một lát, đứng lên, đem tất cả rượu trắng và rượu đỏ
đều rót vào trong ly cao cổ cỡ lớn, suýt nữa tràn đầy cả ra.
"Anh nói mọi người theo thói quen lúc uống rượu đỏ thì không rót đầy mà
nhiều lắm là hơn nửa, em dĩ nhiên biết. Nhưng mà em đụng phải Lương Hạ
Mạt từ trước đến nay sẽ không quá tuân theo khuôn phép. Đỏ cũng tốt,
trắng cũng tốt, em cướp đoạt tất cả các loại tình yêu, những thứ này đều là của em đấy, ly cao cổ cỡ lớn không chứa nổi cuối cùng sẽ tràn ra,
vĩnh viễn còn có thể nhiều hơn mấy phần so với 100%."
Nói xong ngẩng đầu lên, Tần Thanh trơ mắt nhìn cô đem toàn bộ ly rượu đỏ và rượu trắng trộn lẫn với nhau uống cạn sạch mà không có ngăn lại.
"Người địa cầu cũng biết em đem nó cho người nào, Tần Thanh, hiện tại em muốn thu hồi lại."
Tần Thanh cho là mình nghe lầm.
"Anh không hiểu em nói lời này là có ý gì."
"Anh không cần phải hiểu, thật sự là không cần."
Quay trở lại trong phòng bao, Trì Đông Chí vẫn một bộ lười biếng hàng
năm không thay đổi như cũ, nhưng mà sắc mặt bạc hơn so với lúc mới vừa
đi ra ngoài. Chu Nhiễm nhìn thấy thì lo lắng không yên, múc chén canh
nóng đưa cho cô, cái gì cũng không có nói, chỉ là dùng ánh mắt nhìn chằm chằm cô uống hết. Cốc Tử uống cực kỳ nhiều, ngồi vào giữa hai người,
mỗi tay khoác bả vai một người, trong lòng gắng sức bao quát tất cả.
"Em nói này sư phụ, có phải chị ở sau lưng em bắt đầu thiên vị cho Chu
Nhiễm hay không, tại sao chị vừa rời đi thì anh ta cũng ra ngoài, khi
anh ta quay lại chị cũng lập tức quay về thế?"
Trì Đông Chí bộ dạng uể oải lại điềm đạm dịu dàng nhìn cô ấy mà cười, một khăn tay nhỏ che trên mặt cô.
"Chị nói đầu óc em lộ ra sáng loáng, quả nhiên là vừa nhiều chuyện lại vừa lo lắng cho số phận nhỉ."
Mọi người cười sằng sặc, Cốc Tử cảm thấy bị người làm lộ khuyết điểm ở
trước mặt anh cảnh sát nhỏ, cố ý hướng tới đám đông còn lại mà lôi kéo.
Trì Đông Chí cũng là mạnh mẽ chống đỡ, vừa mới đem một ly rượu quá lớn
đốt trong bao tử, lại e ngại mình tại sao lại mang theo hai tiểu đồ đệ
bất hảo này, cũng quá mất thể diện mà. Dù sao cũng bố trí một người khác không uống say giúp đỡ anh cảnh sát nhỏ đưa Cốc Tử về nhà, sau đó cũng
có chút không chịu nổi, loạng choạng lui lại mấy bước, được người đỡ từ
phía sau.
"Chị say rồi."
Trì Đông Chí quay đầu nhìn lại, là Chu Nhiễm, vừa vặn dựa sát vào tiểu tử này.
"Cậu không có uống rượu?"
"Không có uống."
"Vậy cậu đưa tôi đi bệnh viện nhé."
Chu Nhiễm sửng sốt.
"... Được."
Vừa lên xe taxi Trì Đông Chí đã không chịu nổi, dùng nắm đấm sít chặt
vào bao tử, đau đến mức mồ hôi lạnh toát ra trên trán, đang lúc mơ mơ
màng màng cảm giác có người quay đầu của cô qua ổn định ở một nơi rất ấm áp, cảm thấy rằng không tệ.
Đây là một thói quen ăn uống không có khuôn phép dẫn đến dạ dày không
tốt của người phụ nữ này. Chu Nhiễm biết mình có chút lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, có thể không bàn về tình cảm nhưng không ngờ lý trí
cũng yếu ớt đến có thể xem nhẹ. Anh đau lòng nhất chính là người phụ nữ
này uống say, không thoải mái vậy mà vẫn có thể lý trí đến mức tìm người đưa mình đi bệnh viện. Dường như tất cả mọi chuyện cô cũng có thể dựa
vào bản thân, không cần người khác quan tâm chút nào.
Khi Trì Đông Chí tỉnh lại nằm trên giường bệnh ở bệnh viện, trên tay vẫn còn truyền nước biển, toàn thân cô không có sức, muốn tháo xuống mà lại làm không được, động tác cứ như vậy lại làm người bên cạnh thức dậy.
Chu Nhiễm khẩn trương đứng lên.
"Chị tỉnh rồi, có khá hơn chút nào không?"
"Được rồi được rồi, em nhanh chóng gọi y tá vào đây, lập tức tháo xuống, một lát thì máu sẽ lưu thông thôi."
Sau khi rút hết kim tiêm ra, Chu Nhiễm giúp cô đem góc chăn nhét vào ổn
thỏa, bản thân ngồi ở trên ghế nhìn cô, hoàn toàn không có buồn ngủ.
Trời còn mờ tối, Trì Đông Chí buồn ngủ nhưng mà chạy tới cười hì hì hỏi.
"Này, đệ tử, chị vừa mới uống nhiều quá không có làm trò cười chứ hả."
Chu Nhiễm rất nghiêm túc rất thành thật nói.
"Không có, chính là liên tục khóc lóc đến đây."
"Nói chuyện vớ vẩn."
Vậy mà Trì Đông Chí không tin một chút nào. Chu Nhiễm cười khổ, chính
xác là nói chuyện vớ vẩn, cô thật đúng là không có, chính là đau đến mức cắn nát đôi môi cũng không lên tiếng. Duy nhất nói mấy chữ đứt quãng
chính là tên của người khác, anh đang còn không bằng khóc đây.
"Aiz, Chu Nhiễm, cho chị điếu thuốc."
"Dạ dày của chị không tốt."
"Hai hơi thôi mà."
Chu Nhiễm đưa cho cô một điếu Thất Tinh, thuốc sợi màu trắng cũng được
xem là mùi vị êm dịu, nhưng mà Trì Đông Chí hít một hơi vẫn bị sặc chảy
nước mắt, vẫn vừa cười vừa trêu ghẹo anh.
"Không được nha Chu Nhiễm, chị không tiếp thụ nổi loại hàng ngoại quốc này, còn không bằng em cho chị cây ngọc khê đây."
"Không có."
Chu Nhiễm có chút ** nói.
"Chị cũng sẽ không hút thuốc lá, còn muốn để làm chi?"
"Thưởng thức thôi."
Hai tay Trì Đông Chí gối lên sau đầu, cặp mắt cong cong nhìn trần nhà.
"Đã là anh ấy thì cái gì cũng muốn học."
Lần đầu cô nếm thử mùi thuốc lá là ở lúc cô mười bốn tuổi, khi đó là
ngày thứ hai Lương Hạ Mạt học hút thuốc lá. Cô không chịu nổi mùi thuốc
lá nhưng hết lần này tới lần khác muốn anh ấy hút trôi qua đầu lọc, cũng bởi vì chuyện này cô bị anh ấy trừng phạt không chỉ một hai lần, về sau thì cô biến mất ý nghĩ đó.
Lần thứ hai là ở thời gian cô lên đại học, cô đi thăm anh ấy, bọn họ ở
trong khách sạn ân ái một ngày một đêm. Sau đó cô phát hiện Lương Hạ Mạt sau khi làm xong thường hút một điếu thuốc, lúc ấy cô đang quá mê muội
hưởng thụ giữa tình yêu lại thỏa mãn hưởng thụ mùi thuốc lá của anh,
thỉnh thoảng cũng sẽ cướp để hút một hai hơi, anh ấy chỉ nghiêm cấm cô
không được hút thuốc lúc ở một mình, cũng không phản đối cô cùng hút
chung một điếu thuốc với anh ấy.
Khi đó, hai người hút chung mộ điếu thuốc,mùi thuốc lá lây sang người cũng dược gọi là bằng chứng của tình yêu.
Bất luận một câu nói ngốc nghếch cô cũng không có nói tiếp, anh cũng
không có tiếp tục hỏi nữa. Cô quẳng đi điếu thuốc vẫn còn cháy ở trong
tay mình, chỉ còn dư một hơi cuối cùng, Chu Nhiễm lại lén lén lút lút dè dặt đưa tới khóe miệng của mình, môi anh phủ lên dấu môi son của cô, sợ cô phát hiện ra anh lặng lẽ xoay người, hít sâu vào một cái, khoang
miệng và đầu ngón tay đều có cảm giác bị bỏng, đầy tư vị vụng trộm.