4
Sau khi sinh ra khối thịt kỳ dị đó, mẹ tôi không còn bình thường nữa, nằm trên giường mười mấy ngày, đã thở ra nhiều hơn hít vào.
Thỉnh thoảng bà mới được cho một bát cháo loãng.
Bụng bà ta như quả bóng bị xì hơi, lỏng lẻo dính vào eo, không thể thu lại được.
Mắt bà ta mở to, lòng trắng đầy tia máu, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi hỏi tôi, "Có phải mẹ sắp c.h.ế.t rồi không?"
"Mẹ không thể c.h.ế.t được, mẹ còn chưa về nhà mà."
"Con đi nói với bố và bà nội con là mẹ vẫn còn ích, vẫn có thể sinh con trai cho nhà họ."
Tôi nghĩ đến sáng nay trên bàn ăn nghe bà nội tôi nói mẹ tôi đã vô dụng rồi, ăn gì cũng lãng phí, phải tìm một người khác có thể sinh con trai cho bố tôi.
Tôi ghé sát tai bà, nhẹ nhàng nói: "Mẹ không về được nữa đâu."
Nghe lời tôi nói, bà ta khóc như một đứa trẻ, miệng cứ gọi: "Mẹ ơi cứu con”.
Đêm đó em gái tôi cũng gọi "Mẹ ơi" rất lâu.
Tối nay là ngày em gái tôi thành sát, tôi đã chuẩn bị đồ đạc từ sớm để ra ngoài trốn một đêm.
Tôi vừa ra khỏi phòng mẹ tôi, đã thấy bà nội tôi đang đập cửa ầm ầm, đau khổ kêu lên: "Con trai con không thể bỏ mẹ lại được, mẹ là người tốt nhất với con mà."
"Sao con lại khóa cửa? Hôm nay là ngày thành sát của con bé c.h.ế.t tiệt đó!"
"Mẹ sẽ c.h.ế.t mất!"
Hai người họ đã biết hôm nay là ngày em gái tôi thành sát từ sớm rồi sao?
Tôi không kịp nghĩ nhiều, nhìn trời dần tối, dứt khoát tránh bà nội tôi trốn vào nhà kho.
Đêm đến rất nhanh, trời đã tối mịt, như một khối mực không thể hòa tan.
Gió lạnh thổi nhẹ, nhưng mí mắt tôi càng ngày càng nặng, đầu cũng càng lúc càng đau.
Cho đến khi một tiếng cười kỳ lạ làm tôi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn buồn ngủ não nề này.
Sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất và tiếng la hét chói tai của mẹ tôi.
Mẹ tôi hình như đang lăn lộn trên đất, va chạm đổ một đống đồ đạc.
Bà nội tôi dường như cũng đang ở bên cạnh khóc lóc cầu xin.
Không biết qua bao lâu, những âm thanh này đều biến mất, chỉ còn lại tiếng cười của em gái tôi, em ấy cười duyên dáng hỏi: "Các người có biết chị và bố tôi ở đâu không? Tôi đã gọi em trai đến rồi, mang đến cho họ xem này."
Giọng em ấy văng vẳng, kéo dài rất lâu, lại mang theo một luồng khí âm lạnh lẽo.
Không ai trả lời.
Tôi nín thở, tim đập loạn xạ. Một lúc sau bên ngoài không có động tĩnh gì, đúng lúc tôi định thả lỏng thì ngoài cửa đột nhiên kêu lên.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Chị ơi chị có ở nhà không? Mau mở cửa đi, em đưa em trai đến rồi, chị mau ra xem đi! Em ấy đáng yêu lắm."
Cánh cửa gỗ bị đập "cộp cộp" rung bần bật, bụi bay mù mịt, sàn nhà lung lay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cham-kim-cau-con/chuong-3.html.]
Giọng em gái tôi đột nhiên cao vút, chói tai đến rợn người.
Sống lưng toát mồ hôi lạnh, tôi cắn chặt môi không phát ra một tiếng động nào.
Em ấy đập cửa rất lâu, tôi cứ lo cánh cửa này không chịu nổi bao lâu nữa thì mọi âm thanh bên ngoài đều biến mất.
Tôi lấy hết can đảm nhìn ra cửa.
Một tia sáng trắng xuyên qua cửa sổ.
Trời sáng rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, để đề phòng tôi lại trốn trong đống củi một lúc nữa mới ra ngoài.
Tay chân tôi mềm nhũn, cố gắng lắm mới mở được cửa.
"Hì hì, em biết ngay là chị ở đây mà."
Ánh sáng biến mất, bên ngoài vẫn là màn đêm dày đặc, và... khuôn mặt thối rữa của em gái tôi.
5
Tôi bị dọa cho ngất đi, có lẽ em gái tôi vẫn còn giữ được chút lý trí của con người nên không làm hại tôi.
Bố tôi trở về vào buổi trưa ngày hôm sau.
Mặt trời gay gắt, ông ta mồ hôi nhễ nhại mang về ba cỗ quan tài, nhưng chỉ có một cỗ được sử dụng.
Mẹ tôi đã chết, t.h.i t.h.ể biến dạng đến quái dị.
Bà nội tôi không biết tại sao lại sống sót, nhưng tính cách trở nên kỳ lạ.
Bà ta dùng gậy gõ vào đầu bố tôi, chửi rủa xối xả: “Đồ chó đẻ vô lương tâm, ngay cả mẹ già của mày cũng muốn hại.”
"Để lấy lòng con đàn bà ở góa đầu làng, mày lại làm cái chuyện tán tận lương tâm như thế."
"Chẳng phải thấy tao già rồi vô dụng, muốn nhân cơ hội vứt bỏ sao!"
"Đồ chec bằm, sau này mày có con trai nó cũng sẽ học theo mày thôi! Mày sẽ gặp báo ứng!" Bà nội tôi càng nói càng tức giận, đuổi theo đánh bố tôi.
Bố tôi bị đánh đến ôm đầu chạy trối chết. Cuối cùng không chịu nổi nữa, giật lấy gậy của bà nội tôi bẻ gãy làm đôi: "Đủ chưa, đã nói là con không cố ý, con tưởng mẹ đi trước rồi!"
Lồng n.g.ự.c bà nội phập phồng dữ dội, gân xanh nổi lên, giận dữ xông vào bếp lấy hai con d.a.o định c.h.é.m bố tôi: "Hôm nay tao sẽ tiễn mày cái thằng mất dạy như mày lên tây thiên, còn dám nói bậy với tao à!"
Thấy con d.a.o trong tay bà nội tôi, bố tôi theo bản năng lùi lại hai bước, ông lập tức phản ứng lại, trong mắt lóe lên một tia hung ác, giật lấy con d.a.o trong tay bà nội tôi định đ.â.m bà.
"Thí chủ khoan đã!" Một vật giống như cây gậy đánh trúng cổ tay bố tôi, ông đau đớn làm rơi cả con d.a.o trong tay.
Vị hòa thượng kỳ lạ hôm đó đã nhìn nhà tôi bước đến chỗ chúng tôi.
Ông ấy nói: "Ba ngày trước tôi thấy giữa mày của gia đình thí chủ có một đám khí đen, dường như bị tà ma quấn lấy. Nhưng đây là nhân quả của gia đình thí chủ, tôi cũng không tiện xen vào. Hôm nay vốn dĩ định rời khỏi nơi này, nhưng lại gặp phải đá chắn đường."
"A Di Đà Phật, tôi cũng vô tình tham gia vào nhân quả của gia đình thí chủ, chắc hẳn là Bồ Tát không đành lòng nhìn gia đình thí chủ gặp nạn, cố ý để tôi gặp phải."
Bà nội tôi chua ngoa kêu lên: "Tên hòa thượng ăn mặc lôi thôi lếch thếch, có thể là hòa thượng chân chính sao? Không phải đến lừa tiền chứ?"
Bố tôi do dự xoa tay, hỏi hòa thượng có thu tiền không, sau khi nhận được câu trả lời phủ định, lập tức quỳ xuống ôm chân hòa thượng, kêu lên: "Đại sư cứu mạng."
--------------------------------------------------