Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHẬM MÀ CHẮC

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong thời gian Thẩm Thanh Diên bị tạm giam, tôi đến gặp anh ta một lần.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Trong đôi mắt anh ta, hoàn toàn không còn ánh sáng. Khi nhìn thấy tôi, anh ta không hề có phản ứng gì, chỉ nhìn trân trân với ánh mắt vô hồn.

Sau vài phút im lặng, anh ta rơi nước mắt.

“Trì Vãn, lúc nhảy xuống hồ, tớ thực sự muốn cứu cậu.”

“Nếu có thể quay ngược thời gian, tớ thật sự mong muốn có thể bình thản đi cùng cậu hết năm lớp 12.”

Tôi lắc đầu, thở dài mà không đáp lại.

Mọi thứ đã kết thúc.

Chúng tôi đều phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm.

14

Vào ngày nhận kết quả thi đại học, cũng là lúc phán quyết cuối cùng cho Lộc Viên và Thẩm Thanh Diên được đưa ra.

Lộc Viên bị kết án 10 năm tù vì tội cố ý gây thương tích và cố ý g.i.ế.c người không thành.

Thẩm Thanh Diên cũng nhận bản án 10 năm vì tội cưỡng bức và cố ý g.i.ế.c người không thành.

Một năm sau, trong buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp, bạn bè lại nhắc đến chuyện năm ấy. Có người thở dài tiếc nuối, có người bùi ngùi cảm thán.

“Nếu hồi đó Thẩm Thanh Diên không mù quáng đến vậy thì tốt biết mấy.”

“Chúng ta chắc đã có thêm một sinh viên đỗ vào Bắc Đại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cham-ma-chac/chuong-13-het.html.]

“Trì Vãn, Bùi Hằng, các cậu nghĩ thế nào?”

Tôi chỉ lặng lẽ ngồi bên, cầm ly rượu mà không đáp lại.

Bùi Hằng bật cười nhẹ rồi nói:

“Đó là do cậu ta không có duyên được làm bạn học của Trì Vãn mà thôi.”

Tôi liếc nhìn Bùi Hằng, khóe môi khẽ nhếch lên.

Năm ngoái, tôi và Bùi Hằng cùng đỗ vào Đại học Bắc Kinh. Điểm của tôi cao hơn điểm chuẩn 15 điểm, còn Bùi Hằng thì vừa đủ điểm đỗ.

Cô ấy thường hay cười, cảm thán với tôi:

“Chắc chắn là phúc báo của tớ khi kiên trì giúp cậu ôn luyện suốt nửa năm trời.”

“Phải biết rằng, tớ vốn chẳng đủ điểm vào Bắc Đại đâu.”

Chỉ là khi đó, tôi chưa bao giờ nói ra những lời trong lòng mình, cũng chưa từng nói lời cảm ơn với Bùi Hằng.

Trong cơn say nhẹ, tôi nhìn Bùi Hằng đang ngồi bên cạnh, cô ấy cũng đang ngẩng lên nhìn tôi.

Tôi nâng ly, khẽ nói với cô ấy:

“Gặp được cậu, mới là phúc báo của tớ.”

“Tương lai, xin hãy giúp đỡ tớ nhiều hơn.”

-Hết-

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHẬM MÀ CHẮC
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...