Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chạm Vào Cõi Phàm

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mời Quý độc giả vào bên dưới

để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi Đại huynh cõng ta bước qua ngưỡng cửa, giọng nói nghẹn ngào.

"Ngũ muội..."

"Muội phải ghi nhớ, muội có Nương gia, có sáu huynh đệ làm chỗ dựa, hãy sống ngẩng cao đầu."

Ta buồn bã đáp: "Vâng."

Không ai ngờ rằng Tề Đại lại chuẩn bị cả đoàn rước dâu, thậm chí còn có cả kiệu hoa. Ngay cả ta cũng không nghĩ đến.

Ngồi trong kiệu hoa, ta vẫn còn chưa định thần lại.

Ta thật sự sắp xuất giá rồi.

Lấy chồng ở gần thì còn có huynh đệ đưa dâu, nhưng ta lại gả về nơi núi sâu rừng thẳm, ban đầu Nương gia ta cũng không dám vọng tưởng điều gì. Thế mà giờ đây, Tề Đại đã chuẩn bị cả kiệu hoa và đoàn rước dâu.

Phụ mẫu lập tức quyết định để bốn huynh trưởng tiễn ta xuất giá, còn hai đệ đệ thì nằng nặc đòi đi theo, nhưng bị mẫu thân giữ lại.

Dù sao thì đường đi cũng quá xa.

"Xin mời tân nương ngồi vững, chúng ta khởi hành thôi." Tiếng của bà mối vang lên.

Tiếng pháo nổ rộn ràng vang lên, ta nghe thấy mẫu thân gọi: "A Mãn..."

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Bà không biết rằng, có lẽ con gái thật sự của bà sẽ không bao giờ quay trở về nữa.

Còn ta, một kẻ giả mạo, chỉ sợ bị lộ chân tướng.

Ta hít một hơi dài, nghe thấy bên ngoài Tề Đại cùng bốn huynh trưởng đang trò chuyện, ta giấu nỗi áy náy trong lòng.

Chờ đến khi ta có thể vun vén cuộc sống, biến mọi thứ không hợp lý trở nên đúng đắn, ta sẽ hiếu kính với phụ mẫu thật tốt. Đó là điều ta mắc nợ họ, và cũng là điều ta phải làm.

Con đường vào núi không dễ để kiệu hoa đi qua, tám người thay phiên nhau khiêng, phần lớn đều là đường dốc. Trên đường đi toàn là tiếng cười nói, có lẽ là vì Tề Đại đã chi trả rất hào phóng.

Giữa chừng, họ không hề để ta xuống kiệu. Khi uống nước, bà mối nhắc ta uống ít thôi, kẻo lại buồn giải quyết việc riêng.

Nhưng làm sao mà nhịn được cả nửa ngày, bà mối liền đưa tiểu bồn vào trong kiệu cho ta.

"Người ta có ba việc gấp, việc nào cũng không nhịn được, tân nương cũng đừng xấu hổ, những gã thô kệch kia, ta đã đuổi họ đi xa rồi."

"Cô thật có phúc, tân lang của cô sẵn sàng bỏ tiền thuê cả đoàn rước dâu, đường xa thế này còn khiêng kiệu hoa đưa vào nhà, sau này chắc chắn vạn sự như ý, con cháu đầy đàn."

"Xin cảm ơn lời chúc của bà."

Vì đường xa, nhà mẹ đẻ không thể tiễn dâu đi đến nơi được, số hồi môn ít ỏi của ta được đoàn rước dâu khiêng vào núi.

Bọn họ đi nhanh, mặt trời chưa lặn hẳn thì đã tới nơi.

Tiếng pháo nổ rộn ràng, ta nghe thấy tiếng phụ nữ nói: "Lão Tề, cháu dâu của ông tới rồi."

"Mau mau, chuẩn bị bái đường."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cham-vao-coi-pham/chuong-13.html.]

Bà mối đỡ ta xuống kiệu, một đầu dải lụa se duyên đặt vào tay ta, đầu còn lại trao cho Tề Đại. Ta theo bước chân hắn, nhẹ nhàng bước qua chậu than, giẫm lên tấm vải đỏ trải đường.

Bất chợt, ta nghĩ đến một câu: Nghèo khổ và cẩu thả là hai việc khác nhau.

Hắn không giàu có, tiền kiếm được cũng chẳng dễ dàng, nhưng hắn đã dốc hết khả năng để cho ta những gì tốt đẹp nhất mà hắn có thể.

"Nhất bái thiên địa."

"Nhị bái cao đường."

"Phu thê giao bái."

"Lễ thành, đưa vào động phòng."

Phòng tân hôn vẫn là căn phòng mà đêm đó ta đã từng ngủ.

"Tân lang đừng thất thần mãi thế, mau vén khăn hỉ lên nhìn mặt tân nương của mình đi."

Bàn tay Tề Đại run nhẹ khi vén khăn hỉ. Khăn vén lên, hắn nhìn ta nhưng lại không dám nhìn thẳng, bà mối tươi cười bưng lên chén rượu hợp cẩn.

"Tân lang tân nương, mời uống rượu giao bôi."

Chiếc ly màu đỏ son, được cột bằng sợi dây tơ hồng.

Ta và Tề Đại cùng nâng ly, tay chạm nhau khi uống rượu giao bôi. Bất chợt hắn bật cười thành tiếng.

Ngay lập tức, trông hắn tràn đầy khí khái, không còn vẻ ngốc nghếch lúng túng nữa.

Bà mối nói thêm vài lời chúc phúc cát tường, rồi cáo từ rời khỏi phòng tân hôn.

Tề Đại chẳng có lân bang hay thân thích nào tới chúc mừng. Chỉ có tiếng cười nói vang vọng bên ngoài, là của những người trong đoàn rước dâu. Bởi vì đã vào sâu trong núi, trời tối mịt nên họ không dám ra khỏi núi vào ban đêm, phải đợi đến sáng mai Tề Đại mới đưa họ trở về.

Lúc này bên ngoài đang chuẩn bị hỷ yến.

Tề Đại ngồi bên cạnh ta, nhiều lần lén lút nhìn trộm.

Bàn tay hắn cứ luống cuống, lúng túng, không dám chạm vào tay ta.

Nhìn bộ dạng ngượng ngùng ấy, ta suýt bật cười, bèn hỏi: "Chàng có vui không?"

Hắn gật đầu thật mạnh.

"Tề Đại, trong núi chỉ có ta và chàng cùng gia gia, sau này ta nói gì chàng cũng phải đáp lời, không được chỉ gật đầu hoặc lắc đầu. Đã là phu quân của ta, chàng phải nói chuyện cùng ta, nếu không ta sẽ rất buồn."

Nghe ta nói, Tề Đại vội vàng phân trần: "Vui lắm, A Mãn, ta rất vui, chỉ là ta nói năng vụng về, sợ lỡ lời làm nàng không vui."

"Chúng ta đã là phu thê, vốn dĩ nên bao dung khuyết điểm của nhau."

Hắn gật đầu, rồi lại vội vàng bổ sung: "Ta nghe lời nàng."

Đúng là ngốc nghếch đến đáng yêu.

"Ta đói rồi, chàng đi lấy chút gì cho ta ăn đi."

"Được."

Phạm Khắc Hiếu

Hắn bước đi nhanh như thể ta là yêu quái.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chạm Vào Cõi Phàm
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...