Ta cũng bị nàng làm cho vui vẻ, cong mắt cười.
Của hồi môn của ta rất phong phú, những vật phàm tục này đối với ta đã không còn gì lạ lẫm, nhưng kiếp này ta không muốn bỏ ra một xu để nuôi dưỡng những kẻ vong ân phụ nghĩa.
Kiếp trước, ta từng thấy Tô Chỉ Nhược thắp đèn thêu khăn vào ban đêm, mới biết nàng ta túng thiếu, chỉ có thể dựa vào bán khăn thêu để thêm thu nhập.
Trước khi nàng ta ở cùng với mẹ chồng, không cần lo liệu việc hạ nhân.
Nhưng sau khi làm thiếp của Viên Thiếu Hiên, mọi giao thiệp đều phải tự lo liệu, chi tiêu trong Hầu phủ cũng lớn.
Gia đình nàng gặp nạn, bị Hầu phủ thu nhận, đã tay trắng, không có của hồi môn, cũng không có sản nghiệp riêng để thu lợi liên tục.
Thêm vào đó, Viên Thiếu Hiên cũng không cho nàng ta tiền thưởng, nên tiền hàng tháng căn bản không đủ dùng.
Ta bèn lần nào cũng chặn hạ nhân thay nàng ta bán khăn, mua lại với giá cao gấp nhiều lần, còn dặn dò không được tiết lộ.
Nghĩ lại, giữ lại tiền bạc để chi tiêu cho những người thật lòng với ta, chẳng phải đáng giá hơn sao?
6
Sáng hôm sau, ta trực tiếp dẫn người tới Ngọc Trúc Hiên.
Vì Viên Thiếu Hiên lén tới đây, nên không dẫn tiểu tư theo, cũng không có ai thông báo.
Ta đứng trong viện đầy lá rụng, qua tấm màn mỏng trong suốt, mơ hồ thấy người trong phòng vừa thức dậy.
Tô Chỉ Nhược giúp Viên Thiếu Hiên mặc quần áo, vừa mặc vừa ôm lấy hắn từ phía sau, giọng nghẹn ngào.
"Hiên ca ca, ta sống trong viện cũ kỹ thế này, thật may mắn chàng vẫn muốn đến với ta."
Viên Thiếu Hiên xoay người, bóp nhẹ mũi nàng ta.
"Ta có nàng trong lòng, tất nhiên muốn ở bên nàng."
Không hài lòng với câu trả lời, Tô Chỉ Nhược ngập ngừng, vùi đầu vào n.g.ự.c hắn.
"Chàng đã có ta trong lòng, vậy tại sao lại để ta sống ở nơi xa xôi lạnh lẽo thế này, sau này muốn gặp chàng một lần, ta phải đi thật lâu.
"Chàng có biết, hôm qua khi ta vừa tới, nơi này đầy bụi bặm và mạng nhện, ta phải dọn dẹp mãi mới tạm ở được."
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Viên Thiếu Hiên cưng chiều ôm nàng ta vào lòng, giải thích chân thành.
"Hôm qua phu nhân làm khó nàng, chắc là nàng biểu hiện quá rõ ràng, khiến nàng ta chán ghét.
"Nếu ta không tỏ ra vô cùng không thích nàng, nữ nhân đó nổi cơn ghen, sau này nàng chẳng phải sẽ chịu không hết khổ sao? Ta làm vậy thực chất là vì muốn tốt cho nàng."
Nữ nhân ngẩng đầu lên, mắt đẫm lệ.
"Hiên ca ca, tại sao chàng lại sợ nàng ta như vậy? Nàng ta chẳng qua chỉ là một thứ nữ của phủ Thái phó."
"Đồ ngốc, nàng ta dù là thứ nữ, nhưng được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa đích mẫu, có quan hệ rất tốt với Hoàng hậu hiện nay. Hầu phủ muốn thăng tiến, còn phải dựa vào mối quan hệ này của nàng ta, nên phải cẩn trọng đối đãi."
Lời thật chói tai, nhưng càng khiến ta tỉnh táo hơn.
Khi đó, cha ta không từ chối lời cầu hôn của hắn.
Là vì Viên Thiếu Hiên xuất thân từ phủ Tuyên Bình Hầu, lão Hầu gia qua đời sớm, mẹ hắn một mình nuôi dưỡng hắn trưởng thành, vừa đến tuổi đội mũ, liền kế thừa tước vị.
Trở thành Tiểu Hầu gia trẻ tuổi nhất triều đình.
Thành thân với ta, một thứ nữ của phủ Thái phó, là dư sức, hoặc có thể nói, ta là trèo cao.
Nhưng nghĩ lại, thực chất hắn nhìn trúng thân phận thứ nữ dễ bề thao túng của ta, nhìn trúng mối quan hệ thân thiết của ta với tỷ tỷ đã làm Hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chan-ai-cua-hau-gia/3.html.]
Tuyên Bình Hầu nhiều đời con cháu ít, vây cánh cũng yếu, trong triều không có người, thế lực ngày càng suy yếu.
Trong hoàng thất không có thiếu nữ thích hợp, nên hắn chỉ có thể thông qua việc cưới ta, trở thành em rể của Hoàng đế, để có cơ hội được trọng dụng.
Kiếp trước, ta tự cho là tình đầu ý hợp, vừa mới thành thân, liền vào cung cầu xin tỷ tỷ.
Vì hắn mà xin được một chức quan có thực quyền.
Thánh thượng hiện nay yêu quý Hoàng hậu, việc nhỏ này đương nhiên đồng ý.
Kiếp này, hừ.
Trong phòng hai người vẫn đang tình tứ.
"Nàng yên tâm, ta sẽ không thay lòng đổi dạ, nàng phải tin vào tình cảm của ta, chúng ta nhiều năm tình cảm.
"Nếu không vì gia thế của nàng ta, ta cũng sẽ không nhìn đến nàng ta.
"Còn nhớ bức thư ta gửi cho nàng không? Thiên bất lão, tình khó tuyệt......"
Tô Chỉ Nhược bật cười trong nước mắt, đồng thanh cùng hắn đọc tiếp:
"Tâm giống như song lưới tơ, bên trong có Thiên Thiên kết."
Viên Thiếu Hiên gật đầu, "Đúng vậy, nàng hiểu lòng ta là tốt rồi."
"Thời gian này nàng chịu khổ một chút, sau này ta nhất định sẽ trả lại gấp nghìn lần, vạn lần."
Nghe vậy, ta cười lạnh liên tục.
Nghĩ thật hay, còn gấp nghìn lần, vạn lần, cũng phải xem các ngươi có cơ hội đó không.
Tô Chỉ Nhược thẹn thùng đáp một tiếng, cúi xuống giúp hắn xỏ giày.
Đã sẵn sàng chịu khổ vì hắn.
Viên Thiếu Hiên rất hài lòng với thái độ của này, bóp má nàng ta, cười tươi quay người đẩy cửa.
Đúng lúc đụng phải ta cùng đám hạ nhân đứng trong sân.
"Vân… Vân nương, nàng sao lại ở đây?"
7
Nụ cười của Viên Thiếu Hiên cứng đờ trên mặt, mắt không ngừng d.a.o động.
Ta giả vờ như không nghe thấy gì, mặt mỉm cười dịu dàng, quan tâm nói:
"Hôm qua Tô Chỉ Nhược muội muội dâng trà nóng cho ta, ta không phát hiện nàng bị bỏng ngón tay.
"Sau đó về, tỳ nữ nói cho ta biết, trong lòng không khỏi áy náy, là ta sơ suất.
"Chắc là hạ nhân mang nhầm trà, khiến muội muội chịu khổ, hạ nhân làm việc không chu đáo như vậy, không thể giữ lại.
"Nên ta đặc biệt đến sớm, để đổi hạ nhân chăm sóc chu đáo hơn cho muội muội, tránh sau này xảy ra tình huống tương tự."
Nói rồi, ta chỉ vào đám hạ nhân đứng sau, mắt nhìn xuống, không nói một lời.
Thấy vậy, hắn mới từ từ yên tâm, giơ tay lau mồ hôi trên trán, dù chẳng có giọt nào.
"Việc này không cần, nàng ta—"
Ta cắt ngang lời hắn: "Phu quân cũng là đến thương muội muội?"
--------------------------------------------------