Tạ Thiên Dương hò hét inh ỏi, muốn tất cả pháp tướng trung kỳ tu sĩ ước chiến lần này lấy ra những ghi nhận về việc chém chết của mỗi người để so sánh một phen. Trên tay hắn có mệnh của một con Ngọc Tu La, cũng được mười điểm.
Hạ Hầu Vô Thương cùng với Thiền Tương đều viên viên
vô thu, trên tay Thiền Nguyệt ngược lại có ba điểm, cũng là một con Huyết Tu La cướp xuống từ trong tay của Lưu Thiên
Viện trước đó. Tô Cẩm cũng chém giết một con Huyết Tu La, tính điểm trên tay đồng dạng là ba. Tang Du đánh chết một con Huyết Ma, tính điểm là năm.
Tạ Thiên Dương thấy tất cả mọi người kém hắn một đoạn, khí thế của cả người lập tức không giống nhau. Đây cũng cực kỳ giống một người đích truyền tu sĩ sinh ra thánh địa danh môn, khiến cho một bên Tô Cẩm cười khổ không thôi.
- Lục huynh, trước đó huynh không phải là cũng có một lần giao chiến với ma la đại quân sao, lấy tính điểm của huynh để cho đoàn người nhìn một chút đi!
Đám người Lưu Thiên Viễn mặc dù bởi vì pháp tướng sơ kỳ tu vi mà không có tư cách tham dự đến trong đó, nhưng đây cũng không làm trở ngại bọn họ nhận kết quả ước chiến của mấy người này. Tuy nhiên thời điểm thấy Tạ Thiên Dương không biết trời cao đất rộng khiêu chiến đến trên người Lục Bình, Lưu Thiên Viễn, huynh đệ Tần Vũ, Tần Cương đều đua nhau lộ ra biểu lộ quái dị. Tuy nhiên Tạ Thiên Dương hưng phấn quá độ hiển nhiên không chú ý tới thần sắc của mấy người bọn họ.
Thấy Tạ Thiên Dương khiêu khích, Lục Bình khẽ cười nói:
- Không vội, còn có một người huynh còn không so được!
- Người nào?
Tạ Thiên Dương cười ”hắc hắc” hỏi:
- Còn có ai nữa chứ?
Lục Bình chỉ chỉ Thanh Hồ, đáp:
- Nàng ta!
- Bao nhiêu?
Thanh Hồ nhẹ giọng cười đem Chiếu Anh Thạch của mình đưa tới trước mặt của Tạ Thiên Dương, phía trên hiện lên thanh thanh sở sở chiến công tính điểm “mười bốn”.