11.
Tôi không ngu xuẩn như Thẩm Thanh Thả.
Sống lại một đời, tôi sẽ không lãng phí thời gian vào những người không đáng, để rồi biến bản thân thành bộ dạng người không ra người, ma không ra ma.
Từ sớm tôi đã xúi bố mẹ đầu tư vào một số ngành nghề mới nổi trong tương lai.
Còn kéo thành tích của Vệ Tình lên cao hẳn một bậc.
Không đỗ vào ngôi trường mơ ước là nỗi tiếc nuối lớn nhất đời trước của Vệ Tình.
Lần này, cô ấy có thể toại nguyện rồi.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Sau ngày hôm đó, nghe nói Thẩm Thanh Thả và Hứa An Nhiên cãi vã rất không vui.
Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi.
Điều duy nhất có liên quan đến tôi là: anh ta không còn xoay quanh Hứa An Nhiên nữa, mà vùi đầu học hành.
Khỉ thật, sao còn “cuốn” theo tôi thế này.
Dù sao thì kiếp trước anh ta cũng từng tham gia kỳ thi này, ít nhiều vẫn nhớ được một phần đề.
Muốn thắng anh ta, tôi chỉ có thể bỏ ra nhiều nỗ lực hơn nữa.
Vệ Tình và Tiêu Niên đều nhận ra sự khác thường của tôi.
Nhưng cả hai đều ăn ý mà không quấy rầy.
Ngày thi kết thúc, tôi bước ra khỏi phòng thi.
Ánh nắng không gắt không nhạt trải dài trên con đường, tựa như chú mèo nhỏ no bụng ngủ trưa, yên tĩnh và xinh đẹp.
Quá trình làm bài rất thuận lợi, cuối cùng tôi cũng có thể thở phào một hơi.
Tiêu Niên xách ba ly trà sữa, cùng Vệ Tình đứng chờ tôi ở cổng.
Cậu ta vẫy tay về phía tôi, mái tóc lòa xòa bị cơn gió nhẹ thổi tới trở nên gọn gàng, toát lên vẻ thiếu niên phóng khoáng tự nhiên.
Tôi bước nhanh về phía họ.
Cậu ta cúi đầu đưa trà sữa cho tôi, đôi mày mắt tuấn tú đã mất đi vẻ lười biếng trước kia, cả người trông chăm chú và dịu dàng:
“Đi, tôi mời hai người đi ăn.”
Ăn xong, tôi cùng họ đi khu vui chơi, quậy phá suốt cả buổi chiều.
Đã lâu rồi tôi mới vui đến thế.
Từ khi sống lại, tinh thần tôi luôn căng như dây đàn.
Hôm nay cuối cùng cũng cảm nhận được sự thả lỏng đã lâu không có.
Như thể mọi phiền não đều tan biến, một cảm giác kỳ lạ thấm qua từng lỗ chân lông, hòa vào máu, đ.á.n.h thức những tế bào đã ngủ yên.
Tôi dường như đã sống lại thật sự.
12.
Những ngày sau đó, trái lại tôi lại trở thành người nhàn rỗi nhất.
Mỗi ngày đều bị sai đi mua cơm cho Vệ Tình và Tiêu Niên.
Sáng nay vừa sớm tinh mơ, Vệ Tình đã la ó đòi ăn mì bò kéo tay ở cổng nam của trường, thế là đến giờ nghỉ trưa tôi cam tâm tình nguyện chạy việc vặt cho cô ấy.
Vừa ra khỏi cổng trường, tôi đã lướt qua một tên tóc vàng trông quen mắt, nghe hắn nói:
Vịt Bay Lạc Bầy
“Bảo bối yên tâm đi, thằng nhóc bắt nạt em đã bị bọn anh ‘dạy dỗ’ cho một trận ra trò rồi…”
Hắn dẫn theo ba bốn đàn em, nghênh ngang lên chiếc xe bán tải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chang-qua-chi-la-som-toi/chuong-6.html.]
Lúc này tôi mới nhớ ra.
Tên tóc vàng đó chính là gã bạn trai côn đồ trước kia của Hứa An Nhiên, từng đến cổng trường đón cô ta.
Không hiểu sao, tôi rẽ vào con hẻm bên cạnh, rồi nhìn thấy Thẩm Thanh Thả đang nằm cạnh thùng rác, đầu đầy máu.
Ồ, hóa ra người bị “xử” là anh ta.
Xử hay lắm!
Tên tóc vàng lập công lớn!
Chỉ là… tôi bắt đầu nghi ngờ, có phải tôi thật sự khắc anh ta không.
Nếu không thì vì sao mỗi lần anh ta t.h.ả.m hại nhất, tôi đều đúng lúc xuất hiện để… chế giễu.
Tôi nhìn Thẩm Thanh Thả nằm dưới đất, nhấc chân định bước qua người anh ta.
Nhưng lại bị anh ta vươn tay nắm chặt lấy cổ chân tôi.
Vẫn còn sống à?
Tiếc thật.
Ánh mắt anh ta lờ đờ, như không phân biệt được mơ hay thực:
“Ran Ran… lại là em đến cứu anh…”
“Buông ra.”
Tay anh ta lạnh lẽo dính nhớp, tôi có hơi ghê.
Nhưng anh ta nắm rất chặt, tôi không rút ra được.
Thế là tôi cúi người xuống, bẻ từng ngón tay anh ta ra.
Hàng mi anh ta khẽ run, nhìn chằm chằm vào tôi, trong ánh mắt mang theo thứ hoài niệm khiến người ta buồn nôn:
“Ran Ran, trò lạt mềm buộc chặt của em chơi đủ chưa?
“Anh cho em một cơ hội cứu anh.
“Trước kia… là anh nhìn người không rõ, đến bây giờ anh mới hiểu, chỉ có em là thật lòng với anh.
“Đừng làm loạn nữa, chúng ta làm lành, được không?”
Động tác của tôi khựng lại.
Anh ta… không phát hiện ra tôi cũng đã sống lại sao?
Tôi chưa từng cố ý che giấu điều đó.
Chỉ là anh ta tự cho là đúng, khăng khăng cho rằng tôi vẫn là Bạch Nhiễm của trước kia, người sẽ không rời không bỏ ở bên anh ta suốt mười năm.
Mọi biểu hiện khác thường của tôi đều bị anh ta coi là chiêu trò lạt mềm buộc chặt, là muốn thu hút sự chú ý của anh ta.
Tự tin quá mức rồi.
Tôi mất kiên nhẫn, không chút do dự đứng thẳng dậy, giẫm mạnh một chân lên bàn tay đang nắm cổ chân tôi của anh ta.
Anh ta kêu lên đau đớn, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Đã không nói tiếng người thì đừng trách tôi không làm việc người.
Tôi từ tốn nghiền lên những ngón tay gầy guộc rõ khớp xương của anh ta, thản nhiên nói:
“Thẩm Thanh Thả à…
“Sống lại một đời, sao anh chẳng có chút tiến bộ nào vậy?”
Đồng t.ử anh ta co rút mạnh, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
“Ran Ran, em đợi đã, em cũng…”
Tôi lười nghe tiếp, nhấc chân ra rồi xoay người bỏ đi.
--------------------------------------------------