Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHÀO ANH, KẾT HÔN NHÉ?

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bản hợp đồng này chính là sự nhượng bộ mà những người lớn đó đưa ra: quyền sử dụng lô đất ở Nam Giao, nếu khai thác tốt, lợi nhuận không dưới hai trăm triệu tệ.

Đúng ý tôi.

Tuy nhiên, tiếng ồn ào từ dưới nhà đã làm tôi xao nhãng.

"Cậu nói bậy! Hứa Hàn nhà tôi tự mình kiếm được tiền! Giỏi hơn các người nhiều, làm sao có thể vì tiền mà ở bên tôi?"

"Các người thật nông cạn, bớt xem thường người khác đi, tôi có chỗ nào không xứng với anh ấy? Tôi bảnh bao, xinh trai, ngoại hình tốt, chúng tôi là trời sinh một cặp, liên quan gì đến con cóc ghẻ như cậu!"

"Cút! Cút đi! Mang hết những thứ này về đi, tôi không cần đồ của cậu!" Yến Ly vừa nói, vừa lôi người ta ra ngoài cửa.

Mạnh Tưởng không biết đã đến từ lúc nào, vội vàng khuyên nhủ: "Hôm nay người ta đến, không phải ý mà cậu nghĩ, cậu ta đến xin lỗi đấy!"

Yến Ly trợn tròn mắt: "Cả cậu cũng cút!"

11.

Sau khi đám người lộn xộn bỏ đi, cả căn nhà lại trở nên tĩnh lặng.

Yến Ly hít thở sâu, c.h.ử.i bới một trận.

Tôi đưa qua một cốc nước ấm, nhân lúc cậu ấy ngừng lại thăm dò hỏi: "Nếu ban đầu anh ở bên em thật sự là vì ba em thì sao?"

Động tác uống nước của Yến Ly khựng lại. Cậu ấy "ầm" một tiếng đặt cốc nước xuống bàn trà, phẫn nộ nhìn tôi.

Cơn giận hun cho mắt cậu ấy đỏ ngầu. Tim tôi lỡ mất một nhịp, lòng bàn tay rịn ra mồ hôi.

Cho đến lúc này, tôi mới nhận ra rõ ràng, không phải Yến Ly quá bám người, mà là tôi luôn rất cần cậu ấy.

Tôi hơi khó tưởng tượng, nếu Yến Ly thật sự vì lý do này mà hoàn toàn chán ghét tôi. Thì tôi biết đi đâu về đâu?

"Ngay cả anh cũng cảm thấy, em không xứng với anh sao?" Giọng Yến Ly nghèn nghẹn đầy tủi thân, cậu ấy gục đầu xuống.

Giống như chú cún con trốn trong thùng giấy dưới cơn mưa xối xả, cố gắng bảo vệ chiếc thùng, nhưng lại bị tôi vô tình rút đi. Cả người thất vọng, suy sụp không chịu nổi.

Còn tôi thì ngây người trước ý tứ trong lời nói của cậu ấy, hóa ra cậu ấy vẫn luôn băn khoăn chuyện này?

Sự im lặng của tôi, lại càng khiến Yến Ly tủi thân hơn. Cậu ấy quay lưng đi không muốn nhìn tôi, lại rúc vào góc sofa hờn dỗi, "Kể cả anh có hối hận cũng không được, chúng ta đã kết hôn rồi, anh đừng hòng ly hôn!"

Lòng chợt mềm đi, tôi xoa xoa đầu cậu ấy: "Sao em lại không xứng với anh chứ? Em là 'chú cún con' tuyệt vời nhất trên thế giới này!"

Yến Ly không phản ứng, vẫn vẻ u sầu. Nhận ra ý tứ của tôi, cậu ấy lập tức xù lông: "Ai là 'cún' của anh? Em là chồng anh!"

Cảm xúc của "cún con" đến nhanh mà đi cũng nhanh. Khi tôi đang xử lý công việc, Yến Ly đột nhiên áp sát tôi, đôi mắt long lanh: "Anh có thể kể lại quá trình chúng ta yêu nhau được không?"

Rồi lại thấy hơi ngượng, cậu ấy giả vờ như không quan tâm, "Cũng không phải là quá muốn nghe đâu, chỉ là muốn tìm hiểu một chút ký ức bị mất của em thôi, lỡ đâu có ngày nhớ lại thì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chao-anh-ket-hon-nhe/chuong-7.html.]

Cái đầu đáng yêu đã kề sát trước mặt, tôi làm sao kiểm soát được tay mình?

Vô thức gãi gãi cằm cậu ấy. Tôi kể cho cậu ấy nghe về thời Đại học. Từ chuyện cậu ấy yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên cho đến ba năm theo đuổi. Rồi lại kể về ngày tốt nghiệp, cậu ấy cầu hôn tôi… Những câu chuyện này tôi đã kể suốt một tuần, cậu ấy nghe không chán, còn tôi thì sắp kể chán rồi.

"Vậy nói tóm lại, anh đồng ý lời cầu hôn là vì yêu em sao?" Yến Ly lại bắt đầu xác nhận.

Tôi lập tức theo thói quen đáp: "Là vì yêu em, anh mới kết hôn với em!"

Yến Ly hài lòng: "Vậy khi nào anh dọn về phòng ngủ chính?"

Tôi ngước lên, đối diện với ánh mắt nóng bỏng kia, không nhịn được mà xoa nhẹ đầu ngón tay.

Yến Ly vẫn sẽ ngại ngùng, sẽ xấu hổ. Tuy nhiên, những hành động nhỏ như hôn và ôm đã trở thành hành vi vô thức, đã quen thuộc rồi.

Bây giờ ý cậu ấy là, muốn tiến thêm một bước nữa.

12.

Ngay tối hôm đó, tôi đã dọn về phòng ngủ chính.

Yến Ly đã tắm rửa xong, ngồi trong chăn, má đỏ hây hây đợi tôi.

Tôi chậm rãi bước đến, đưa tay về phía khuôn mặt đang nóng bừng của cậu ấy.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ánh đèn lờ mờ, không khí vừa vặn.

Tôi vừa định nói gì đó, điện thoại của Yến Ly reo lên.

Cậu ấy lại mặc kệ.

Tôi nghe ra đó là tiếng chuông của Yến lão gia, giục cậu ấy nhanh chóng nghe máy.

Yến Ly lúc này mới miễn cưỡng nhấc điện thoại, bực dọc lên tiếng: "Ba, có chuyện gì không?"

"Thằng ranh này, lão tử vì chuyện hôn nhân của mày mà không ngủ không nghỉ tìm bác sĩ não ở nước ngoài, còn mày thì hay rồi, nửa ngày không bắt máy! Lại còn đi ngủ sớm thế!" Đầu dây bên kia cũng không vừa.

Yến Ly chẳng hề bận tâm: "Hai cha con mình có giống nhau đâu? Ba là ông già cô đơn, còn con có người sưởi ấm chăn đệm rồi."

Cả hai đều thuộc cung Hỏa, nói chuyện chẳng bao giờ nhẹ nhàng. Tôi sợ hai người nói qua nói lại rồi lại cãi nhau, liền giật lấy điện thoại của Yến Ly.

"Ba, ba nói là đã tìm được bác sĩ có thể chữa khỏi chứng mất trí nhớ cho Yến Ly rồi ạ?"

"Tiểu Hàn à! Con đừng có chiều nó mãi! Hôm nay cứ để nó ngủ một mình! Ngày mai đừng quên đưa nó đến bệnh viện khám nhé."

Thế là, đêm đầu tiên dọn về phòng ngủ chính, chúng tôi ngủ chay.

Yến Ly hờn dỗi, tôi chỉ có thể hôn cậu ấy một chút, vuốt ve cho xuôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHÀO ANH, KẾT HÔN NHÉ?
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...