Ngay khoảnh khắc tiếng chuông vang lên, Hoàng Dương đã biến thành xác sống, quả nhiên bước đi cứng đờ, từ trong khu rừng tối tăm chui ra, mắt long lên sòng sọc nhìn tôi.
Hay nói đúng hơn, là nhìn về phía sau lưng tôi.
Cùng lúc đó, những tiếng bước chân hỗn loạn vang lên từ phía sau tôi.
Hai người đó quả nhiên đã chọn cách bỏ chạy ngay khoảnh khắc Hoàng Dương xuất hiện.
Chỉ là.
Những tiếng bước chân hỗn loạn, rất nhanh đã biến thành hai tiếng "bịch".
Trần Tường, Vương Toàn, hai kẻ ác nhân đó vừa chạy được không bao lâu, đã lần lượt ngã nhào xuống đất, không thể cử động.
13
"Anh Toàn... em, sao em không cử động được!"
"Tiểu Trần, tao cũng vậy, toàn thân không có chút sức lực nào!"
Hai người họ nằm trên đất, như hai con giun, cố gắng bò về phía chiếc xe máy đang đỗ cách đó không xa.
Chỉ là, bây giờ họ, không còn một chút sức lực nào.
"Chẳng lẽ các người chưa nghe nói, nửa đêm ở trong núi nghe có người gọi tên mình, hoặc vỗ vai, tuyệt đối đừng trả lời, cũng đừng quay đầu lại sao?"
Tôi rung chiếc chuông đuổi ma, tiếp tục điều khiển Hoàng Dương đi đến trước mặt hai người họ.
"Con ranh thối... mày... mày đã làm gì bọn tao?"
Sau khi bọn họ kịp phản ứng lại, liền chửi bới tôi không ngớt.
"Không làm gì cả, chỉ là thổi tắt ngọn lửa dương trên vai các người thôi. Ngọn lửa dương vừa bị thổi tắt, âm khí xung quanh xâm nhập vào cơ thể, trong vòng hai ba tiếng, các người không thể cử động được đâu!"
Tôi giẫm lên lưng anh Toàn, đau đến mức gã ta lập tức la hét inh ỏi.
"Đương nhiên, chỉ là không thể cử động, nhưng thần kinh và các giác quan, không hề bị ảnh hưởng. Cũng không ảnh hưởng đến những gì tôi sắp làm với các người!"
Trần Tường tiếp tục cố gắng dùng sức tiến về phía trước, dù mười ngón tay đã cào đến chảy máu, nhưng vẫn vô ích.
Nhìn Hoàng Dương đang đứng bên cạnh tôi, ông ta gần như suy sụp.
"Cái xác này... tại sao nó không g.i.ế.c mày!"
"Con đĩ thối, có phải mày vẫn luôn lừa tao không?"
Tôi thờ ơ thở dài.
"Miếng cao dán ngâm nước xác chết, quả thực có thể khiến ông không ngửi thấy mùi xác. Nhưng ngược lại, cũng có thể khiến xác c.h.ế.t không cảm nhận được hơi thở của người sống. Miếng cao dán này, là do chính ông xé đi!"
"Còn chiếc chuông đuổi ma... rung chuông quả thực có thể dụ xác c.h.ế.t ra, nhưng cũng có thể điều khiển xác chết! Chiếc chuông đuổi ma này, cũng là do chính ông giao cho tôi."
"Vừa rồi, là tôi lợi dụng lúc mở cốp xe đã lén xé một góc phong ấn, mới khiến phong ấn không ổn định. Tuy phong ấn này không ổn định, nhưng chỉ cần có lá bùa, cô ấy không thể biến thành xác sống."
"Người nhờ các ông vận chuyển xác, rất cao tay. Ông ta đã chuẩn bị mọi thứ, nhưng chỉ không ngờ, lại tìm hai thằng ngốc để vận chuyển xác!"
Vương Toàn và Trần Tường nghe vậy, gần như tuyệt vọng.
Khi tôi rung chiếc chuông đuổi ma trong tay, Hoàng Dương bước đi kỳ quái, không ngừng tiến lại gần hai người họ.
Mùi hôi thối của xác chết, khuôn mặt dữ tợn.
Cùng với oán hận khổng lồ lúc còn sống, như thủy triều ập đến.
Đáng sợ đến mức hai kẻ ác nhân đó, tè ra quần ngay tại chỗ.
"Cô gái, đừng... đừng để nó lại gần, tôi sợ!"
"Cô tha cho chúng tôi đi, cô muốn gì, chúng tôi đều đồng ý!"
"Tôi không thể c.h.ế.t được, mai con trai tôi cưới vợ rồi, còn đợi tôi đến nữa..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chiec-xe-hoi-mui-xac/chuong-5.html.]
Tôi dừng tay một chút, thích thú nhìn hai người họ.
"Thế này, tôi cho các người một cơ hội sống."
Nói xong, tôi liền cởi áo khoác của Vương Toàn và Trần Tường, lần lượt đặt trước mặt họ.
"Hai người cắn ngón tay, viết tội ác của đối phương ra. Tội của ai nhẹ hơn, tôi sẽ tha cho người đó!"
14
Nghe nói có thể sống sót, Trần Tường và Vương Toàn dùng hết sức lực, ra sức tố cáo đối phương.
Vùng núi này nối tiếp nhau trập trùng, trải rộng mênh mông. Ẩn sâu trong đó là vô số ngôi làng heo hút.
Do giao thông cách trở, kinh tế lạc hậu, lại thêm tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu bén rễ, nên ở hầu hết các làng, đàn ông nhiều mà phụ nữ lại rất ít. Nhiều người đàn ông cả đời cũng không thể lấy được vợ.
Chính vì thế, Vương Toàn cùng đồng bọn đã kiếm sống bằng nghề buôn bán phụ nữ. Chúng dùng đủ mọi thủ đoạn như lừa gạt, bắt cóc để đưa các cô gái đến tuổi cập kê vào núi, bán cho những lão trai già độc thân, làm vợ.
Vợ của chính Vương Toàn, cũng là do gã ta bỏ tiền ra mua từ tay bọn buôn người.
Còn Trần Tường, tiền thách cưới của con trai ông ta, tiền xây nhà của gia đình ông ta, đều là do ông ta kiếm được từ việc buôn bán phụ nữ.
Nhìn những tội ác chồng chất mà hai người họ đã gây ra, thật kinh hoàng.
Hoàng Dương bên cạnh tôi, lại cũng bắt đầu không kiểm soát được mà phát ra những tiếng gầm gừ.
Oán khí từ trong cơ thể cô ấy không ngừng tỏa ra. Hai hàng lệ m.á.u chảy xuống từ khuôn mặt trắng bệch.
Tôi liếc nhìn Hoàng Dương rồi thở dài.
Xót xa lau đi những giọt lệ m.á.u nơi khóe mắt cô ấy.
Sau đó, tôi lại dán chắc lá bùa đuổi ma trên n.g.ự.c Hoàng Dương.
"Muốn g.i.ế.c họ chứ?"
"Tôi cũng muốn."
"Nhưng tôi không thể giết, cô lại càng không thể giết."
"Tôi g.i.ế.c họ, sẽ phạm pháp."
"Cô g.i.ế.c họ, sẽ hoàn toàn biến thành ma nữ áo đỏ, không thể vào luân hồi chuyển thế được nữa."
Tôi tiện tay nhặt lấy tờ giấy nhận tội bằng m.á.u mà Trần Tường và Vương Toàn đã viết. Cất đi, để sang một bên.
Rồi chu đáo giúp họ gọi điện báo cảnh sát.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Đừng nói tôi không cho các người cơ hội."
"Lát nữa cảnh sát đến, tự mình đầu thú đi."
15
"Báo cảnh sát?"
Trần Tường và Vương Toàn nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.
Sau khi phản ứng lại, liền chửi bới thậm tệ.
"Con đàn bà thối, mày đã hứa sẽ tha cho bọn tao!"
"Mày lại lừa ông đây!"
"Mẹ nó, ngay từ đầu tao nên làm c.h.ế.t mày mới đúng!"
Tôi không quay đầu lại, rung chiếc chuông đuổi ma trong tay, mang Hoàng Dương dần đi xa.
"Bảo tôi tha cho các người, vậy các người có tha cho những cô gái bị bán đó không?"
--------------------------------------------------