1
Tối thứ sáu, tăng ca xong đã hơn mười giờ, lại đúng lúc trời đổ mưa to gió lớn.
App đặt xe cứ quay mãi, trước tôi còn hàng trăm lượt đặt khác, không còn cách nào nên tôi đành gọi chồng nhờ giúp.
Nhà tôi cách công ty chỉ tầm 20 phút lái xe, anh lái xe qua đón tôi chắc chắn nhanh hơn gọi xe.
Dù gì anh cũng thường tự hào bảo sẵn sàng làm tài xế riêng phục vụ tôi 24/7.
Trước giờ tôi chưa từng nhờ anh đặc biệt đi đón lần nào, tối nay xem như lần đầu “hưởng phúc”.
Nhưng khi điện thoại vừa kết nối, tôi mới nói được vài chữ nhờ cậy thì bên kia bỗng im lặng.
Tôi tưởng mưa lớn làm nhiễu sóng, không nghĩ nhiều, liền lặp lại lần nữa.
“Chồng ơi, anh tới đón em đi. Em tăng ca tới giờ vẫn chưa ăn gì, giờ đói lạnh chịu hết nổi rồi.”
Bên kia vẫn chẳng lên tiếng.
Tôi tưởng là mất mạng.
Cúp máy rồi gọi lại lần nữa.
Cuối cùng cũng nghe được phản hồi:
“Vợ à, giờ anh qua thì mưa lớn quá chắc kẹt xe, em mượn ô che rồi đi tàu điện còn nhanh hơn đấy.”
Tôi nhíu mày nói: “Anh ra ban công nhìn thử xem mưa cỡ nào đi, ô vừa bung ra là gió thổi bay luôn rồi, em mà đi bộ ra tới trạm chắc thành con chuột lột, thế nào cũng cảm lạnh.”
Anh ngập ngừng: “…Hay em đi nhờ xe đồng nghiệp? Sau này mời họ một bữa là được mà.”
Tôi hỏi lại: “Mọi người về hết rồi, chỉ còn mình em tăng ca, ai mà cho đi nhờ?”
Anh im vài giây, rồi lại đề nghị:
“Vợ ơi, vậy em gọi xe công nghệ đi, nhớ dùng mã giảm giá giờ cao điểm tối thứ sáu nha.”
Tôi sắp phát điên, không hiểu hôm nay sao anh lề mề như thế.
“Anh tưởng em không gọi à? Em thử mấy app rồi, cái nào cũng báo chờ hơn hai tiếng, về tới nhà chắc nửa đêm, em chịu không nổi đâu.”
Nói đến đây, tôi thấy có gì đó không đúng, liền nghi ngờ hỏi:
“Anh nói nhiều như vậy, cuối cùng là không muốn đi đón em đúng không?”
“Không có, sao lại thế được, hoàn toàn không phải! Vợ đừng nghĩ lung tung, anh chỉ đang tính cách nào để em về nhanh nhất thôi.”
Tôi lạnh giọng: “Đừng phí lời nữa, giờ anh lái xe ra đón em mới là nhanh nhất.”
“Vợ ơi, thật ra nãy anh vừa tắm xong, đang nằm trên giường rồi, giờ ra ngoài… thật sự ngại quá… Hay em ráng chờ thêm chút, biết đâu có xe nhận cuốc?”
…
Tôi suýt tức phát khóc.
Tôi nghiêm giọng hỏi lại:
“Ý anh là sao hả Trầm Duệ? Anh định để em một mình giữa đêm lạnh thế này, mặc kệ em sống ch/ết à?”
“Sao thế được, em nói gì vậy, sao lại không lo cho em? Thôi được, anh chờ em.”
Tôi chốt luôn một câu rồi cúp máy cái rụp.
2
Tôi thật sự không hiểu anh ấy đang lưỡng lự chuyện gì.
Bình thường đâu thấy lười đến thế.
Người nhà nhờ chạy ra sân bay, bến xe đón người, thậm chí sếp nhờ lấy xe riêng đi đón khách, anh đều đi ngay, không trễ phút nào.
Vậy mà hôm nay lại bảo mười giờ đã tắm rửa xong rồi leo lên giường ngủ?
Anh mà đi ngủ sớm như vậy từ bao giờ, ngày nào chẳng cày game đến mười một mười hai giờ mới log out, định hù ai chứ?
Đúng là đàn ông, chỉ có trước và lúc mới cưới là nhiệt tình.
Cúp máy xong, tôi chán quá liền nhắn tin tám chuyện với nhỏ bạn thân, than thở: hôn nhân đúng là nấm mồ, tình yêu đẹp mấy rồi cũng chôn theo.
Nó còn đùa:
“Chắc ổng đang cày game không muốn đi thôi. Chứ cái kiểu cuốn đuôi làm ‘cún con’ của Trầm Duệ nhà cậu, chắc lát nữa là lao tới liền. Cứ yên tâm mà đợi.”
Tôi ngại cười, nghĩ có lẽ do mình suy nghĩ nhiều.
Trước khi cưới, Trầm Duệ luôn nghe lời tôi răm rắp, cưới nhau hai năm cũng vẫn rất chiều.
Thỉnh thoảng có cãi vặt, nhưng chưa từng mâu thuẫn lớn.
Cuộc sống hôn nhân nhìn chung vẫn ấm áp và dễ chịu.
Nghĩ vậy nên tôi yên tâm mở app xem video ngắn, vừa xem vừa chờ anh đến.
Nhưng chờ thêm gần nửa tiếng, Trầm Duệ vẫn chưa xuất hiện.
Trời mưa lớn, tôi lo giao thông bị ảnh hưởng, định gọi hỏi anh đến đâu rồi thì nhận được tin nhắn anh gửi.
“Vợ à, em cứ gọi xe về đi. Xe mới rửa xong, ra ngoài lại dơ mất.”
3
Lời anh nói khiến tôi sững người hồi lâu.
Tôi nghe đi nghe lại vài lần, vẫn không tin nổi.
Vợ anh giữa đêm mưa gió, tăng ca chưa ăn tối, sắp 11 giờ còn kẹt ở ngoài.
Vậy mà anh lại tiếc… chiếc xe vừa rửa?
Không đúng, chiếc xe đó căn bản chẳng phải của anh, mà là xe hồi môn ba mẹ tôi tặng tôi!
Vậy mà trong lòng anh, tôi còn không bằng cái xe?
Tôi lập tức gọi lại hỏi cho rõ.
Nhưng chỉ nghe tiếng hệ thống báo:
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Anh ta… tắt máy rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chiec-xe-phan-boi/chuong-1.html.]
…
Khoảnh khắc đó, cả người tôi lạnh buốt, còn lạnh hơn cơn mưa đang xối ngoài kia.
Tôi bỗng thấy mọi chuyện thật nực cười.
Tài xế riêng?
Ghế phụ nữ hoàng hậu?
24/7 đưa đón?
Tất cả đều là xạo ke!
Tôi chợt nhớ lại một chuyện.
Chiếc xe anh nâng như trứng kia, suốt hai năm cưới nhau hình như tôi chưa từng lái lần nào.
Lúc chuẩn bị cưới, anh nói sính lễ đã vét hết tiền tiết kiệm của ba mẹ, nhiều nhất chỉ đưa được 68 ngàn.
Còn hồi môn thì bên anh không yêu cầu gì, bảo làm theo phong tục là được.
Ba mẹ tôi vốn quý mến Trầm Duệ, kiểu thanh niên từ quê lên thành phố lập nghiệp bằng sức mình.
Tôi lại là con một, ngoài việc trả lại toàn bộ sính lễ, ba mẹ còn chuẩn bị sẵn cho tôi căn nhà và chiếc xe để làm hồi môn.
Chiếc xe, ban đầu tôi chỉ tính chọn loại đi làm hằng ngày cho tiện.
Dù sao chúng tôi cũng là dân làm công ăn lương, không cần xe sang để rồi phải thắt lưng buộc bụng.
Nhưng Trầm Duệ lại đặc biệt coi trọng chuyện xe.
Vừa chốt ngày cưới xong là anh bán ngay chiếc xe điện cũ.
Ngày nào cũng than đi làm bất tiện, giục tôi lấy xe sớm.
Dạo đó, anh liên tục giới thiệu tôi đủ loại xe nhập, rảnh là lên diễn đàn ô tô gửi link, cuối tuần thì lôi tôi đi khắp showroom xe sang.
Tôi nói rõ ngân sách chỉ có 200 triệu, anh tỏ ra thất vọng.
Nhưng sau đó vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục “tẩy não” tôi.
Khi thì kể bạn bè được vợ hồi môn xe cả tỷ, khi thì nói đồng nghiệp vừa mua xe sang xong được bảo vệ nhìn bằng ánh mắt khác hẳn.
Lại còn thường xuyên cảm thán, xe chính là “vợ hai”, là thể diện, là bản lĩnh.
Thi thoảng tôi còn nghe anh bóng gió, cưới vợ rồi mà vẫn lái xe hạng xoàng thì mất mặt, lãnh đạo không coi trọng, cơ hội thăng tiến cũng bị ảnh hưởng.
Tôi nghe mà chỉ biết chấm hỏi to đùng.
Xe thôi mà, có gì ghê gớm?
Nhưng ba mẹ tôi lại tin.
Đã thấy tặng xe thường là thiệt cho con gái, giờ nghe vậy càng xuôi theo ý anh, nâng ngân sách rồi mua hẳn chiếc BMW nhập hơn 500 triệu.
Lúc đó anh mới thật sự hài lòng.
Ngày lấy xe, tôi thấy anh vui tới mức suýt khóc, tôi cũng ngại phàn nàn.
Nếu không phải giấy tờ đứng tên tôi, tôi còn tưởng ba mẹ mua xe cho anh.
4
Trên đường lái xe về nhà mới, anh còn giả vờ đùa một câu:
“Sính lễ đàn trai đưa, hồi môn đàn gái tặng lại, chiếc xe này chắc phải tính của anh chứ.”
Thấy tôi cau mày, anh hạ giọng dỗ:
“Phụ nữ lái xe không giỏi, lỡ cọ quẹt thì phí sửa rất cao. Có anh làm tài xế riêng phục vụ 24/7 chẳng tốt hơn sao?”
Thực ra tôi cũng không thích lái xe lắm, cảm thấy gửi xe phiền, phí đỗ xe cũng đắt.
Công ty lại cách ga tàu điện chỉ 5 phút đi bộ, rất tiện, nên tôi cũng không chấp nhặt chuyện đó.
Hồi mới cưới, đúng là ngày nào anh cũng tự giác đưa đón tôi đi làm.
Đồng nghiệp còn hay trêu, nói tôi gặp được người đàn ông tốt như nhặt được kim cương giữa sa mạc, mưa gió thế nào cũng không ngại đưa vợ đi.
Khi ấy tôi cũng thấy ngọt, nên chẳng để ý chuyện ai dùng xe.
Nhưng về sau, anh bắt đầu viện cớ công việc bận, nên chỉ đưa tôi đến trạm tàu rồi lái xe đi luôn.
Giờ tan làm lại chênh nhau, dần dần cũng chẳng đến đón nữa.
Mỗi khi tôi đề xuất tự lái xe đi chơi hay làm việc, anh hoặc bảo sẽ chở tôi, hoặc nói xe đang trục trặc, hoặc kêu tôi lái chưa quen dễ nguy hiểm, rồi khuyên tôi đi tàu điện hay nhờ xe người khác.
Mẹ chồng cũng bênh anh, bảo tôi còn trẻ, lái xe xịn dễ bị người ta chú ý.
Tóm lại là họ luôn có lý do để tôi không chạm vào chiếc xe đó.
Dần dần, xe gần như thành món đồ anh dùng độc quyền.
Anh còn hay cảm thán:
“Ghen tị với em ghê, trẻ như vậy đã có tài xế riêng, cứ yên tâm làm nữ hoàng ngồi ghế phụ hưởng thụ.”
Trước đây tôi nghĩ đó chỉ là chuyện nhỏ, không đáng so đo.
Dù sao xe cũng phục vụ gia đình hai người, đâu cần phân chia rạch ròi.
Nhưng bây giờ thì khác.
Tôi là chủ xe hợp pháp, lẽ ra có thể dùng bất cứ lúc nào, vậy mà ngược lại, tôi chưa từng được đụng vào.
Như thế… có bình thường không?
Hay nhà khác, xe hồi môn cũng đều để chồng dùng?
5
Tôi ngơ ngác nhìn ra cửa kính, mưa ngoài kia vẫn xối xả, lòng tôi rơi vào khoảng trống mơ hồ.
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông.
Trong lòng tôi bất giác nhen chút hy vọng.
Biết đâu Trầm Duệ chỉ giận dỗi cho có, thật ra đã trên đường tới đón rồi.
Nhưng thấy tên người gọi, tôi lập tức tỉnh táo lại.
--------------------------------------------------