Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỊU KHỔ KHÔNG PHẢI PHÚC

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ấy nói rằng quan điểm của mẹ không sai, chỉ là không phù hợp với xã hội hiện nay, bảo tôi đừng nghe theo lời mẹ.

"Mẹ lớn lên trong một thời kỳ đặc biệt, đó là một thế hệ đã làm nên kỳ tích vĩ đại, dùng 30 năm để vượt qua 200 năm lịch sử của các quốc gia khác, điều đó là không thể sao chép được..."

Anh trai từ từ kể cho tôi nghe về câu chuyện của thời kỳ đặc biệt đó, trong lời kể của anh ấy, tôi như thấy được những giọt mồ hôi rơi trên đất và những tia lửa b.ắ.n ra từ thép.

"Thật tuyệt vời!"

Tôi không thể không cảm thán: "Thật sự rất tuyệt vời!"

"Đúng vậy, thật sự rất vĩ đại."

Giọng anh trai cũng đầy cảm khái: "Nhưng chính vì sự vĩ đại đó, ba và anh mới nói mẹ là người vô lý."

"Những người đi trước đã đánh đổi mồ hôi và m.á.u để mang lại tương lai, họ hy vọng thế hệ sau sẽ ngày càng tốt hơn, đất nước sẽ ngày càng thịnh vượng, chứ không phải là bắt mọi người phải trải qua những khó khăn như trước đây."

"Thời đại đã thay đổi, nhưng những người đi trước vẫn còn dùng tư tưởng cũ để chỉ dạy thế hệ mới phải làm thế nào, nếu không phải là vô lý thì là gì?"

6.

Vì sự mâu thuẫn trong quan điểm giáo dục của tôi, ba mẹ đã cãi nhau rất dữ dội, ba thậm chí đã nói đến chuyện ly hôn, muốn đưa tôi đi và cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ giữa tôi và mẹ. Tôi không muốn.

Tôi không còn nhỏ nữa, tôi hiểu ly hôn có nghĩa là gì, tôi cũng biết cuộc sống của trẻ em không có mẹ sẽ khổ sở đến mức nào.

Tôi muốn ba cho mẹ một cơ hội, đừng dễ dàng từ bỏ, tôi không dám tưởng tượng cuộc sống không có mẹ.

Vì những lời khóc lóc của tôi, ba mẹ hiếm khi ngồi lại cùng nhau, ba im lặng ăn hết bữa, xoa đầu tôi, nói rằng dù họ có chia tay thì họ vẫn sẽ yêu tôi.

Tôi vẫn không đồng ý, khóc thật to.

Mẹ thở dài một hơi dài, trong mắt mẹ có nước mắt nhưng bà không để chúng rơi xuống:

"Tôi luôn cảm thấy tôi và các con không ở cùng một thời đại, tôi nói gì các con cũng không đồng tình, tôi làm gì các con cũng không vui, rốt cuộc tôi phải làm thế nào, các con mới cảm thấy hài lòng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chiu-kho-khong-phai-phuc/chuong-5.html.]

"Giáo dục con gái tôi thấy không sai, tôi... lúc nhỏ cũng được dạy như vậy, trí tuệ của thế hệ trước là sai sao? Tôi nhất định là sai à?"

Trong mắt mẹ có sự bối rối và đau khổ, bà nhìn xa xăm như thể không muốn nói gì thêm.

Ba nhẹ nhàng ôm lấy mẹ:

"Không phải đâu, là xã hội phát triển quá nhanh, chúng ta những người già này không theo kịp thôi."

"Nhiều suy nghĩ và quan niệm mới mẻ, một lúc khó có thể tiếp nhận là chuyện bình thường, chúng ta những người trong xã hội cũ quá cố chấp hoặc bảo thủ, điều đó chỉ có hại cho con cái, không có lợi."

"Quế Chi, nhìn về phía trước đi, đừng nghĩ những câu 'chịu khổ là đức tính tốt' nữa, con gái là người bà mang thai mười tháng sinh ra, bà không thể yêu thương con sao? Những đau đớn và những vết thương mà bà đã trải qua, bà thật sự muốn con phải trải qua lần nữa sao?"

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Lời của ba khiến mẹ trầm tư rất lâu, bà tự nhốt mình trong phòng suốt cả ngày không ăn không uống.

Khi bà ra ngoài, bà như đã thay đổi, đối xử với tôi rất tốt.

Tôi như có được người mẹ của Đồng Đồng!

Tình yêu và sự cưng chiều tôi cũng nhận được, tôi thật hạnh phúc!

Anh trai lại nói thái độ của mẹ rất kỳ lạ, còn nói suy nghĩ của con người không thể thay đổi ngay lập tức, bảo tôi đừng vui mừng quá sớm, phải quan sát thêm.

Tôi nghĩ anh ấy quá cẩn trọng, mẹ đã thay đổi, sẽ không còn khắc nghiệt với tôi nữa!

Không khí gia đình nhẹ nhàng vui vẻ khiến tôi mỗi ngày đều tràn đầy hạnh phúc, anh trai trêu tôi như một chú cún ngốc, mỗi ngày chỉ biết vui vẻ mà không hiểu chuyện, còn nói tôi không được đi đám cưới anh họ.

Vì sự ngốc nghếch của tôi sẽ lây sang người khác.

Anh ấy thật xấu, sao tôi lại có một người anh như vậy!

Tôi kể với mẹ và yêu cầu bà dạy dỗ anh trai về tật xấu hay đùa giỡn, nhưng mẹ lại nói sẽ không can thiệp vào chuyện đùa giỡn giữa anh và tôi.

Tôi muốn tạo cơ hội để họ trò chuyện nhiều hơn, nhưng họ đều tìm lý do tránh mặt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỊU KHỔ KHÔNG PHẢI PHÚC
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...