8
Tôi chưa từng nghĩ đến việc tìm bạn trai, bố mẹ tôi cũng nghĩ rằng sau khi đã trải qua một lần thất bại, lần sau phải mở to mắt nhìn cho kỹ và phải thật cẩn trọng.
Không thể tìm người vớ vần thêm lần nữa.
Nhưng ngày hôm đó, khi ăn cơm với bác và chú, họ đều biết tôi đã ly hôn.
Người nào cũng an ủi tôi, nhưng lại lộ ra vẻ phấn khích khó hiểu.
Như thể việc tôi ly hôn là một điều tốt lành vô cùng đối với họ.
Lời nói của đứa cháu trai nhỏ khiến tôi thấy ghê tởm.
Nó nói: "Cô ơi, khi nào cô c.h.ế.c vậy?"
Tôi cố nén cơn giận, hỏi nó: "Tại sao cháu lại hỏi như vậy?"
"Bố và ông nội nói, chỉ cần các cô c.h.ế.c đi, tài sản của cô sẽ là của chúng ta. Cháu sẽ có thể mua Ultraman mà con thích..."
Nó chưa nói xong đã bị mẹ nó kéo đi và đánh mạnh vào mông: "Bậy bạ!"
"Đâu có, con nghe bố và ông nội nói, ông hai, bà hai đều đã mất, cô cũng không kết hôn sinh con, tiền của cô đều là của chúng ta, con không nói dối!"
Đứa trẻ quả thực không nói dối.
Nó đúng là đã nghe thấy.
Bác và anh họ vội vàng xin lỗi: "Bội Bội, tại chúng tôi không dạy dỗ con cái cho tốt, cũng không biết nó học những điều này ở đâu."
"Cháu đừng chấp nó, chúng tôi về nhà sẽ dạy dỗ nó thật tốt."
Tôi lạnh lùng cười khẩy: "Nó có nói dối hay không, các người rõ nhất. Không nhìn ra người ngoài muốn chiếm đoạt tài sản thì là do tôi mắt mù, các người muốn chiếm đoạt tài sản là các người đáng c.h.ế.c."
"Nghĩ đến tiền nhà tôi, n.g.u.y.ề.n r.ủ.a chúng tôi c.h.ế.c sớm, lương tâm các người đã bị chó gặm rồi à?"
Những năm qua, họ đã lấy đi bao nhiêu thứ từ nhà tôi, tiền mượn chưa bao giờ trả lại.
Tôi nhìn bố đang im lặng, phải một lúc sau ông mới thở dài: "Những năm qua, tiền các người mượn tôi, nếu không phải một triệu thì cũng phải hơn trăm triệu, tôi không cần các người trả lại, sau này chúng ta đừng liên lạc nữa."
Ông run rẩy, có vẻ đứng không vững.
Tôi bước lên đỡ lấy ông.
Bác họ và mọi người không ngừng giải thích, bố tôi không muốn nghe, mẹ tôi âm thầm đỡ lấy bố, nước mắt tuôn rơi.
Ra khỏi khách sạn, bố tôi nói: "Bội Bội, lúc trước bố mẹ không nghĩ đến việc con tái hôn sinh con, nhưng bây giờ bố hy vọng con sớm vượt qua bóng tối, bắt đầu cuộc sống mới."
"Bố mẹ có thể đồng hành cùng con được bao nhiêu năm nữa? Sau này bên cạnh có một người bạn đời, khi già có đứa con để sai bảo..."
"Bội Bội, không thể dựa dẫm người ngoài được."
Đây là lần đầu tiên bố tôi bày tỏ sự thất vọng về bác họ và mọi người.
Cũng là lần đầu tiên ông hy vọng tôi làm theo ý mình.
"Vâng."
Về đến nhà, bố liền bị ốm.
Tôi biết đó là bệnh tâm lý.
Vì tôi, vì bác họ và mọi người.
Đợi ông khá hơn một chút, tôi liền đưa họ đi du lịch.
Từ lúc đầu buồn bã ủ rũ, đến sau này vui vẻ quên cả về.
Tôi cũng trở thành một người làm truyền thông, từ lúc đầu mù mờ không biết gì, đến bây giờ đã thành thạo.
Mẹ dịu dàng, bố âm thầm làm việc, rất được lòng người, một năm qua có cả triệu người theo dõi, dùng tiền kiếm được đưa bố mẹ đi du lịch.
Tôi còn tích góp được một khoản tiền.
Lần này trở về là vì bạn thân kết hôn, cũng tiện dọn dẹp sắp xếp nhà cửa, đổi một chiếc xe nhà di động lớn hơn.
"Bội Bội, ở đây."
"Chúc mừng cậu nhé." Tôi cười gửi tặng món quà.
"Cảm ơn cậu, mau ngồi xuống đi, chúng ta trò chuyện một chút."
Cô ấy khen tôi có khí sắc tốt, môi trường bên ngoài nuôi dưỡng con người cũng thật tốt.
Rồi kể tiếp: "Cậu có biết không? Đàm Tuấn với Lâm Phương đã kết hôn rồi đấy. Trời ơi, cậu không biết đâu, Lâm Phương cười nhìn chằm chằm vào Đàm Tuấn, như thể muốn treo anh ta lên thắt lưng cơ đấy."
"Ở nhà họ Đàm làm trâu làm ngựa, tính nô lệ đến tận xương tuỷ."
"Cô ta tưởng có thể giữ được Đàm Tuấn, kết quả là Đàm Tuấn sống sa đọa trụy lạc bên ngoài, vừa cờ b.ạ.c vừa gái gú."
Tôi không thể tin nổi, những việc họ làm hoàn toàn vượt quá quan niệm và nhận thức của tôi.
Tình Yêu Mùa Hạ
Đàm Tuấn biến thành như vậy, càng khiến tôi sửng sốt đến rớt cả hàm.
"Cậu không mời anh ta đến đám cưới chứ?" Tôi vội hỏi.
Tôi không muốn gặp lại loại người cặn bã này.
9
"Làm sao tớ có thể mời anh ta được." Bạn thân nói đầy vẻ ghê tởm.
"Lát nữa sẽ giới thiệu cho cậu một người, 33 tuổi, cao 1m80, nặng 75kg, mặc quần áo trông gầy, cởi ra thì có thịt, rất đẹp trai, là đối tác của chồng tớ đó."
Tôi cũng cười theo.
Điều kiện tốt như vậy, tìm cô gái 18 tuổi cũng được, làm sao lại nhìn trúng tôi.
Nhưng vì bạn có ý tốt, tôi cũng chỉ có thể cười đáp lại cho qua.
Khi cô ấy kéo tôi đi gặp Cố Chinh, tôi hơi bất ngờ.
Trước đây chúng tôi sống cùng một con hẻm, đến khi học cấp hai thì nhà anh chuyển nhà, nhà tôi cũng mua nhà ở nơi khác nên hai bên đã mất liên lạc.
"Cố Chinh."
"Trịnh Bội."
"Lâu rồi không gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cho-mat-long-nguoi-cung-mat/chuong-4-het.html.]
"Đúng vậy, bác Cố, bác Hứa có khỏe không?"
"Vẫn khỏe lắm, chú Trịnh, cô Viên thì sao?"
"Đều rất khỏe."
Chúng tôi nhìn nhau cười.
Chỉ là chẳng mấy chốc, tôi không cười nổi nữa.
Đàm Tuấn đến, còn dẫn theo Lâm Phương.
Anh ta trông lêu lổng, toàn thân tiều tụy, không còn khí chất như trước đây nữa.
Lâm Phương mặt vàng như sáp, tóc hơi rối, mặc quần áo hơi chật, tiều tụy pha lẫn mệt mỏi.
Cô ta muốn dựa vào người Đàm Tuấn, nhưng bị anh ta đưa tay đẩy ra.
Khi thấy tôi, anh ta nhanh chóng bước về phía tôi.
"Bội Bội."
Anh ta đưa tay định nắm lấy tôi, nhưng bị Cố Chinh đưa tay ngăn lại.
"..." Đàm Tuấn trợn tròn mắt, không thể tin được nhìn tôi: "Bội Bội, anh ta là ai?"
"Bạn trai cô ấy." Cố Chinh kiêu hãnh lên tiếng.
"Mày nói cái gì..." Đàm Tuấn gầm lên, nắm đ.ấ.m vung về phía Cố Chinh.
Cố Chinh dễ dàng nắm lấy nắm đ.ấ.m của anh ta, kéo anh ta ra ngoài.
Đàm Tuấn hét lên đau đớn.
Lâm Phương thét lên: "Anh mau buông chồng tôi ra."
Tôi sợ gây ra án mạng nên cũng vội vàng đi theo.
Bên ngoài khách sạn, Cố Chinh ném Đàm Tuấn ra ngoài sân.
Đàm Tuấn ngã xuống đất, rồi lại bò dậy lao về phía Cố Chinh, cuối cùng bị một cú đá vào đầu gối, quỳ mạnh xuống đất.
"Anh yêu." Lâm Phương khóc chạy tới: "Anh yêu, anh không sao chứ."
Đàm Tuấn không cảm kích, còn gạt Lâm Phương ra: "Cút!"
Tôi nhìn Đàm Tuấn như một tên côn đồ vô lại, còn Lâm Phương tự cảm động, hy sinh bản thân.
Một lần nữa, tôi cảm thấy mình trước đây thật mù quáng.
Cũng may mắn vì đã ly hôn không chút do dự, không giữ lại đứa con, nếu không phải đối mặt với sự quấy rầy vô liêm sỉ của hai người này, tôi sẽ buồn nôn đến mức không ăn nổi cơm mất.
Tôi thậm chí không muốn nói với họ một câu nào, lập tức kéo Cố Chinh rời đi.
"Bội Bội, em nói với anh một câu đi, đánh anh mắng anh cũng được, anh sai rồi, anh biết mình sai rồi."
Tôi nhìn Đàm Tuấn đang khóc lóc, hít một hơi sâu: "Hôm nay là ngày vui của Nhã Lệ, anh đừng gây chuyệ nữa."
"Con người phải nhìn về phía trước, lỗi lầm mình gây ra, phải tự mình gánh chịu, anh như vậy chỉ khiến người khác khinh thường, tôi cũng khinh thường."
"Bây giờ anh còn trẻ, ngã xuống vẫn có thể đứng dậy, nếu thật sự không muốn vực dậy, đợi đến khi già không còn cử động được nữa mới hối hận, thì đã quá muộn rồi."
Tôi không biết Đàm Tuấn có nghe lọt tai những lời tôi nói không, nhưng sau đó anh ta không tham dự tiệc cưới.
Tôi và Cố Chinh càng nói càng hợp nhau.
Tôi cũng biết ơn anh đã ra tay giúp đỡ, sau đó có nhiều cơ hội gặp gỡ tiếp xúc.
Qua lại nhiều lần, ngày anh tỏ tình, tôi vừa bất ngờ vừa không bất ngờ.
"Lúc trước mơ hồ không hiểu, sau này hiểu ra, lại không có cách liên lạc, may mà quanh co lòng vòng, chúng ta lại đến với nhau."
"Bội Bội, em có đồng ý làm bạn gái anh không?"
Tôi cười mắt híp lại: "Em đồng ý."
Tôi và Cố Chinh hẹn hò một năm thì tổ chức đám cưới, trong số tiền mừng có một khoản, người tặng là Đàm Tuấn.
Cố Chinh tức đến phát điên.
"Tức cái gì chứ? Anh ta dám cho, chúng ta dám nhận, không thì quyên tặng cho trại trẻ mồ côi, cũng coi như làm điều thiện tích đức."
"Vợ anh nói gì cũng đúng."
Cố Chinh nói, tình cảm của anh dành cho tôi, không chỉ đơn thuần là tình bạn thời thơ ấu, mà là bắt đầu từ tài năng, trung thành với nhân cách, phẩm hạnh khi gặp lại.
Anh nói tôi có quan điểm đúng đắn, có ý thức tư tưởng tốt.
Như thể trong mắt anh, tôi ở đâu cũng tốt.
Chúng tôi cũng không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, vì chúng tôi không sống cùng nhau, mấy ngày mới về ăn một bữa cơm, thời gian tiếp xúc không nhiều.
Sau này có con, bố mẹ tôi đảm nhận việc chăm sóc con, bố mẹ chồng thì phụ trách đưa tiền.
Trong sự nghiệp, tôi chưa từng ngừng tiến bộ.
Cố Chinh kiếm nhiều, tôi cũng không ít.
Không nói là ngang hàng, nhưng cũng có thể nói là tương đương.
So với Đàm Tuấn, anh có trách nhiệm, có bản lĩnh.
Dù là làm con trai, làm chồng, hay làm cha.
Tôi nghe nói Đàm Tuấn đã ly hôn, anh ta cũng không nuôi nổi con gái, khiến Lâm Phương phát điên.
Tôi nghe nói anh ta kiếm được một chút tiền, dường như vẫn còn độc thân, mẹ anh ta giới thiệu đối tượng khắp nơi cho anh ta.
Anh ta đối với tôi, như mây trôi qua tầm mắt, chẳng liên quan gì đến tôi.
"Bố, mẹ, mau đến đâyđi..."
Cố Chinh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, chúng tôi nhìn nhau cười.
"Đi thôi, đừng để bọn trẻ đợi lâu."
"Ừm, về nhà thôi."
(Hết truyện)
--------------------------------------------------