Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chờ Ngày Hoa Nở

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10

Cứu cô bé ấy rồi, ta bắt đầu mơ thấy Bùi Thanh Tịch.

Hóa ra, những ký ức xưa cũ vẫn in hằn sâu đậm trong tâm trí ta, rõ ràng đến mức nhiều lần khiến ta không phân biệt nổi đâu là mộng, đâu là thực.

Thế nhưng, ta không đi tìm kiếm tin tức của Bùi Thanh Tịch.

Thứ nhất, ta quá bận. Bận đến mức không có thời gian để nghĩ xem bây giờ người ấy ra sao. Thứ hai, ta sợ nếu dò hỏi, sẽ chỉ nhận được những tin tức không hay.

Người ấy… còn sống không?

Một người thông minh như Bùi Thanh Tịch, hẳn đã lường trước được chiến tranh, sao có thể không chuẩn bị cho mình một đường lui?

Rồi một đêm khuya, ta giật mình tỉnh giấc.

Ta chợt nhận ra, có lẽ… ta chính là con đường lui mà y đã chuẩn bị.

Y dẫn ta buôn bán, vô tình hay cố ý đều dạy ta những chiêu thức của mình. Y luôn khuyến khích ta tiếp tục học y thuật, thi thoảng lại mang về cho ta những điển tịch quý giá. Y giao sản nghiệp ở Giang Nam cho ta tiếp quản...

Phải chăng, tất cả đều là để chuẩn bị cho một ngày như hôm nay?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cho-ngay-hoa-no/10.html.]

Nếu đúng như vậy, thì chỉ cần y còn sống… nhất định sẽ quay lại tìm ta.

Bùi gia đã diệt vong, hoàng thất cũng không còn. Ngoài ta ra, y còn có thể đi đâu?

Nhưng rồi, y vẫn không xuất hiện.

Chiến tranh khiến bao người nhà tan cửa nát. Danh tiếng của ta ngày càng lan xa, dân chạy nạn ùn ùn kéo về thành. Thành không chứa nổi, ta liền sai người dựng lều phát cháo ngay bên ngoài cổng thành.

Một buổi chiều, ta ngồi trên tường thành, từ trên cao nhìn xuống dòng người xếp hàng dài dằng dặc, bỗng chốc ánh mắt ta khựng lại. Trong đám người đó, có một bóng dáng quen thuộc.

Cầm chén trà, ta bỗng thấy tay mình khẽ run.

Bùi Thanh Tịch đã gầy đi rất nhiều. Một bên mắt đã mù, để lại một hốc mắt trống rỗng.

Người lặng lẽ đứng ở cuối hàng, chờ phát cháo.

Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.

Dù giờ đây thân xác tiều tụy, nhưng khí chất của y vẫn khiến người ta dễ dàng nhận ra giữa đám đông.

Tựa hồ cảm nhận được ánh nhìn của ta, Bùi Thanh Tịch ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt giao nhau, ta cảm thấy có giọt nước nóng hổi lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt.

"Đã lâu không gặp."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chờ Ngày Hoa Nở
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...