Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chớ Quấy Rầy Phi Thăng

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: TIEUTUTUANTU

"Có tự tin như vậy?" Không Hầu thấy linh khí bốn phía cuồn cuộn ngừng lại, buông Hoàn Tông ra, nào biết ngay sau đó lại bị Hoàn Tông kéo về, chặt chẽ khóa trong lòng ngực.

"Ta sẽ đối với muội thực tốt, tốt đến mức trên đời này không ai sánh được." Hoàn Tông ôm người trong lòng ngực, thanh âm ôn nhu như nước.

"Nam nhân đều thích nói lời đường mật." Không Hầu ngửa đầu nhìn Hoàn Tông, đáng tiếc chỉ có thể nhìn đến cằm hắn, "Huynh vừa rồi làm sao vậy?"

Hoàn Tông cúi đầu nhìn vết thương trên người nàng, ánh mắt hơi ảm: "Muội đừng nhúc nhích, để ta bôi dược trước đã."

Động tác hắn bôi thuốc thực nhẹ, ngón tay run rẩy không ngừng, phảng phất có ngàn vạn loại cảm xúc. Không Hầu cầm cổ tay của hắn, thở dài nói: "Hoàn Tông, huynh nhìn ta."

Hoàn Tông ngẩng đầu, đôi mắt hắc bạch phân minh, tràn đầy áy náy cùng khổ sở. Làm cho Không Hầu nghĩ tới con chó nhỏ lông vàng ở Vân Hoa Môn, rõ ràng thoạt nhìn uy phong lẫm lẫm, nhưng là sau khi làm sai, luôn là sẽ dùng đôi mắt đen nhánh nhìn người, đáng thương vô cùng làm người khác nhịn không được đau lòng.

"Đều là bị thương ngoài da, không có việc gì." Nàng bị thương ngược lại phải đi an ủi đầu sỏ gây tội này, nhưng đây là nam nhân nhà mình, nàng có thể có biện pháp nào đâu?

"Là ta không tốt." Hoàn Tông thanh âm khàn khàn, "Về sau sẽ không."

"Hoàn Tông......" Không Hầu quan sát biểu tình Hoàn Tông, duỗi tay đem linh khí truyền vào thân thể hắn, linh đài không có xuất hiện vấn đề gì. Nàng thở ra một hơi, "Huynh nháo ra động tĩnh lớn như vậy, Kim tông chủ nhất định thực lo lắng, chúng ta đi ra ngoài đi."

Bàn tay bôi thuốc cho nàng dừng lại, Hoàn Tông nhìn cửa động đóng chặt, nơi này chỉ có hai người bọn họ, thế giới thuộc về bọn họ, an tĩnh, không người quấy rầy.

"Được." Hoàn Tông từ thu nạp giới lấy ra một bộ tiên váy giao cho Không Hầu, "Quần áo đã rách, muội thay đi."

"Thu nạp giới của huynh, như thế nào có nhiều đồ vật cho nữ hài tử dùng như vậy?" Không Hầu dùng thuật pháp thay quần áo, kích cỡ vừa vặn, hẳn là Hoàn Tông cố ý vì nàng làm.

"Trước đó vài ngày muội bận rộn, ta ban đêm không có việc gì, liền luyện chế mấy bộ pháp y cho muội." Hoàn Tông thấy Không Hầu thay sau vừa vặn vừa người, trên mặt lộ ra ý cười, "Muội thích sao?"

"Rất đẹp." Không Hầu lấy ra một chiếc lượt ngọc để trong tay Hoàn Tông, "Tóc ta loạn rồi, huynh chải lại cho ta.."

Trọng Tỉ chân nhân cơ hồ không gì làm không được, lần đầu tiên trong cuộc đời thất bại, thế nhưng là ở chuyện chải tóc cho nữ nhân.

Không Hầu đầu tóc mượt mà như tơ, hắn thật vất vả nắm tóc bên trái, bên phải lại trộm rớt vài sợi. Vấn tóc búi tóc, hai tay lóng ngóng, chuyển chuyển bên trái, xoay xoay bên phải, chẳng được bao lâu mồ hôi tuôn ra ướt đẫm.

Không Hầu cũng không thúc giục hắn, lười biếng ngồi trên đệm, cầm gương xem Hoàn Tông chải đến thế nào.

Cuối cùng lăn lộn nửa canh giờ, Không Hầu cảm thấy đầu tóc nàng giờ phút này, so với vừa rồi còn loạn hơn.

"Xem ra huynh không có năng khiếu trong việc trang điểm này rồi." Không Hầu nhịn không được cười ra tiếng, lấy lượt trong tay Hoàn Tông, thập phần thuần thục búi tóc.

"Ta về sau sẽ hảo hảo luyện tập." Hoàn Tông ủy khuất mà nhìn sườn mặt Không Hầu, cả người có chút không tinh thần.

"Ngoan, ta tin tưởng huynh." Không Hầu giúp hắn đem đầu tóc búi lại, sửa sửa quần áo trắng tinh vô trần trên người hắn, "Đi thôi."

Hoàn Tông duỗi tay dắt lấy tay nàng, không có đứng dậy: "Không Hầu."

"Ân?" Không Hầu xoay người nhìn hắn, thấy hắn còn ngồi xếp bằng dưới đất, khom lưng ngồi xổm trước mặt hắn, "Như thế nào, chẳng lẽ trong sơn động tốt hơn bên ngoài?"

"Có muội ở bên, ở đâu cũng tốt." Hoàn Tông nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc vô cùng.

Không Hầu chớp chớp mắt, duỗi tay sờ soạng hắn một chút: "Hoàn Tông, ngươi đây là bỗng nhiên lĩnh ngộ bí quyết nói lời ngon tiếng ngọt sao?"

Bắt lấy tay nàng, đưa tới bên môi nhẹ nhàng hôn: "Ta nói đều là nói thật."

Không Hầu: "......"

Nam nhân tuấn tú, nói lời dễ nghe, nữ nhân nào cầm giữ được?

Kim Nhạc nhìn đến linh khí hỗn loạn bỗng nhiên dừng lại, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Thu Sương nhìn như trấn định, nội tâm cũng trộm nhẹ nhàng, chỉ là nàng là trưởng bối, ở trước mặt hậu bối, như thế nào cũng phải giữ tư thái bình tĩnh.

Động phủ bỗng nhiên mở ra, Hoàn Tông cùng Không Hầu cầm tay đi ra. Kim Nhạc nhìn chằm chằm Hoàn Tông, trong lòng âm thầm có chút nghi hoặc, thời điểm đồ đệ nảy sinh tâm ma, đem môi cũng cắn sao, thấy thế nào có chút sưng đỏ lên?

"Thu Sương chân nhân, sư phụ." Hoàn Tông không có lập tức buông tay Không Hầu ra, lôi kéo nàng đi đến trước mặt Kim Nhạc, mới buông tay triều hai người hành lễ, "Vãn bối vô dụng, để hai người lo lắng."

"Người không có việc gì thì tốt." Kim Nhạc trong lòng vốn có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng là nhìn đến đồ đệ hoàn hảo vô khuyết đứng ở trước mặt, liền cái gì cũng đều không nói ra được. Hắn vỗ vỗ vai Hoàn Tông, nhìn Không Hầu ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Hoàn Tông nói: "Vất vả cho Không Hầu cô nương, thỉnh cô nương hảo hảo nghỉ ngơi."

"Kim tông chủ nói quá lời, không vất vả." Không Hầu trộm quay đầu nhìn môi Hoàn Tông, trên mặt tươi cười càng thêm ngoan ngoãn ngượng ngùng.

Hoàn Tông hai tai hơi hơi đỏ lên, không nói một lời.

Kim Nhạc ở bên cạnh nhìn âm thầm nóng vội, nhân gia tiểu cô nương đều chủ động cười với hắn, mà đồ đệ mình còn giống hũ nút, chỉ biết cúi đầu. Làm nam nhân, làm sao có thể như vậy đây?

Hắn quay đầu nhìn Lâm Hộc ở phía sau, xem ra chỉ có thể cho Lâm Hộc tìm một ít thư tịch lấy lòng nữ hài tử cho đồ đệ xem, tốt nhất là ghi tạc trong lòng.

"Không Hầu, cùng ta về phòng, ta giúp con thăm dò kinh mạch." Thu Sương nhìn hai tiểu bối mắt đi mày lại, trong lòng biết Kim Nhạc khẳng định có lời muốn nói cùng Trọng Tỉ, cho nên đành phải làm ác nhân.

"Nga." Không Hầu mắt trông mong nhìn Hoàn Tông, đi theo phía sau Thu Sương.

Hoàn Tông nhìn nàng rời đi, cho đến khi khuất bóng, mới thu hồi tầm mắt. Quay đầu thấy sư phụ nhìn mình, hắn cúi đầu hành lễ: "Sư phụ."

"Đệ tử Vân Hoa Môn ba ngày sau liền phải đi trở về, ngươi có tính toán gì không?" Kim Nhạc biết đồ đệ đối với Không Hầu có ý, nhưng là lại không có nghĩ đến, cảm tình đã tới nông nỗi như thế rồi. Hắn dưỡng Trọng Tỉ hơn ba trăm năm, chưa bao giờ gặp qua cảm xúc hắn lộ ra ngoài như thế. Ở trong trí nhớ hắn, Trọng Tỉ vẫn là tiểu hài tử, tính tình lạnh như băng không thích nói chuyện, bất luận là trưởng bối trêu đùa hắn hoặc là đưa cho hắn pháp khí quý hiếm, đều không thấy hắn có cảm xúc dao động quá lớn.

Nhưng là vừa rồi thời điểm Không Hầu cô nương rời đi, trong mắt Trọng Tỉ quyến luyến rõ ràng như thế, rõ ràng đến làm hắn kinh hãi. Đồng thời hắn lại cảm thấy may mắn, ít nhất Không Hầu cô nương cũng có tình, bằng không......

Kiếm tu không dễ dàng động tình, nếu là động tình, đó là duy nhất.

"Sư phụ." Hoàn Tông áy náy mà khom lưng hành lễ, "Đồ nhi muốn cùng Không Hầu đi."

"Cho dù toàn bộ Tu Chân giới đều cười nhạo ngươi, ngươi cũng sẽ không hối hận?"

"Bất hối."

"Nếu là Vân Hoa Môn nơi chốn làm khó dễ ngươi, ngươi cũng không hối hận?"

"Bất hối." Hoàn Tông lắc đầu, "Vân Hoa Môn là nhà nàng, ta luyến tiếc làm nàng khó xử."

Kim Nhạc nghe lại đau lòng lại bất đắc dĩ, từ nhỏ được coi như thiên chi kiêu tử nuôi lớn, hiện giờ lại nguyện ý chịu ủy khuất như vậy. Chính hắn không đau lòng, làm sư phụ này lại thấy luyến tiếc: "Không Hầu cô nương thật sự tốt như vậy, đáng giá để ngươi buông bỏ thanh danh Tu Chân giới, buông bỏ cao ngạo cùng tôn nghiêm?"

"Sư phụ, trước khi gặp được nàng, ta chưa bao giờ có để ý những thứ này. Thanh danh cũng được, tôn nghiêm cũng thế, đối với ta mà nói, đều là không tồn tại." Sinh mệnh hắn, chỉ có kiếm cùng tu hành, không có hỉ nộ ai nhạc, cũng không có dục vọng, "Hơn nữa, Không Hầu nhất định là luyến tiếc ta chịu ủy khuất."

Ghen ghét, khát cầu, tham lam, cảm xúc này đó đối với hắn là xa lạ, cho đến khi cùng Không Hầu tương ngộ. Hắn bắt đầu ghen ghét Không Hầu đem nhẫn ban chỉ lần đầu luyện chế được đưa cho Thành Dịch, hắn khát cầu cùng Không Hầu càng thêm thân cận, tham lam sở hữu tình cảm của Không Hầu.

"Ta hiểu được." Kim Nhạc bắt mạch tượng Hoàn Tông, ngón trỏ Hoàn Tông khẽ run một chút, tay lại không có động, tùy ý Kim Nhạc tìm kiếm.

"Linh đài củng cố rất nhiều, xem ra cùng Không Hầu cô nương thiên địa song tu đối với ngươi giúp ích rất lớn." Kim Nhạc thu hồi tay, "Về linh dược, ta đã phái người đi Vô Vọng Hải cùng Thính Phong Cốc, ngươi không cần quá mức lo lắng."

"Đồ nhi làm sư phụ lo lắng." Hoàn Tông rũ mắt.

"Chỉ cần ngươi tốt lên, vi sư liền an tâm rồi." Kim Nhạc thấy Hoàn Tông lại khôi phụcbộ dáng đạm m ngày thường ạc, vẫy vẫy tay, "Thôi thôi, ngươi vẫn là đi tìm Không Hầu cô nương đi."

Nhìn gương mặt như đầu gỗ này, hắn cũng thấy chán.

"Đồ nhi cáo lui." Hoàn Tông nghe lời tránh ra, Lâm Hộc nhìn thoáng qua, chuẩn bị theo sau, bị Kim Nhạc gọi lại, đành phải dừng chân.

"Lâm Hộc, Trọng Tỉ hài tử kia không muốn những người khác tới gần, ngươi cùng người khác bất đồng......" Kim Nhạc thật dài thở dài, "Ngày sau vẫn là làm phiền ngươi đi theo bên người hắn đi."

"Thỉnh tông chủ yên tâm, tại hạ minh bạch."

Kim Nhạc miễn cưỡng cười cười, không nói thêm.

Ba ngày sau, Lưu Quang Tông đưa tiễn môn nhân, Thu Sương lấy ra phi cung hoa lệ. Đệ tử Vân Hoa Môn bước lên phi cung, quay đầu thấy Trọng Tỉ chân nhân đi theo phía sau Không Hầu bay lên, trong lòng cảm khái, Trọng Tỉ chân nhân cùng Không Hầu sư muội cảm tình thật là tốt, đưa tiễn cũng đưa tới tận phi cung.

Mắt thấy tông chủ Lưu Quang Tông tự mình đưa tiễn, phi cung đã cất cánh, Trọng Tỉ chân nhân cũng không có từ phi cung đi xuống, mọi người Vân Hoa Môn mới hiểu, Trọng Tỉ chân nhân đây là muốn cùng bọn họ về Vân Hoa Môn?

"Vật Xuyên sư huynh, huynh nói Trọng Tỉ chân nhân thái độ này, không phải là muốn đến Vân Hoa Môn chúng ta ở rể đi?" Linh Tuệ ngồi ở trong phòng, cùng Vật Xuyên uống trà, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, Không Hầu cùng Trọng Tỉ chân nhân còn ghé vào lan can ngắm phong cảnh. Không Hầu sư muội vẫn luôn có yêu thích này, thích bay lên cao xem vân hạ cảnh sắc, nói là có cảm giác của tiên nhân.

"Ân?" Vật Xuyên ngậm trà trong miệng quên nuốt xuống, không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào.

Trọng Tỉ chân nhân dù thật sự muốn ở rể, Vong Thông sư thúc cũng không nhất định đồng ý a.

Dù sao việc Long Phượng Đỉnh kia, cũng tuyệt đối không thể để Vong Thông sư thúc biết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58: Giữ lời
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 86: Tiên nhân
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: Vô dụng xin lỗi
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...