Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chồng Ơi, Nói Gì Đi Chứ!

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời Húc mặc bộ vest màu xám bạc, đang trò chuyện với người khác. Dưới ánh đèn trắng bạc, gương mặt anh thanh tú, trông có vẻ đàng hoàng ra dáng nhưng thực chất không phải vậy.

Đối phương nhìn thấy tôi thì mắt sáng rực lên: “Đây là vợ chưa cưới của tổng giám đốc Thời à?”

Không có tin đồn cũng không lan truyền lời đồn thổi, mấy người mà cứ tin vào mấy tài khoản marketing đó thực sự quá vô lý.

Thời Húc cười lắc đầu, nói: “Vẫn chưa phải.”

“Mấy tin tức giải trí đó…” Đối phương lộ vẻ mặt khó hiểu.

Anh mỉm cười trả lời: “Giới truyền thông thích nhất là thêu dệt chuyện.”

“Không phải vậy, là câu này này: “Chồng ơi, anh nói gì đi chứ.”.”

Nụ cười của Thời Húc cứng đờ, không thể bịa thêm được nữa.

Anh thấy tôi đi ngang qua, lại nói ra một câu đầy lý lẽ: “Cô nói gì đi chứ.”

Tôi nói: “Gì đi chứ.”

Được, làm cho người đang cố gặng hỏi cười đến nỗi không nhớ ra mình muốn hỏi gì nữa.

Kế hoạch thành công.

Sau khi người đó rời đi, Thời Húc đã lầm bầm chửi: “EQ thấp.”

Tôi nói: “Vậy EQ cao thì làm thế nào?”

Anh nói: “Gật đầu là yes, lắc đầu là no, thấy Lê Thính là say love you.”

Tôi cười lớn: “Anh sến sẩm quá, có phải anh cũng không biết cách làm đàn ông không?”

Trông anh có vẻ hơi đau lòng.

Tôi cảm thấy, tôi và Thời Húc có một sự mập mờ kỳ lạ. Giờ anh không còn mắng tôi nữa mà đối xử dịu dàng với tôi một cách lạ lùng. Khi đang nói chuyện với anh về chiến lược marketing quý tới, điện thoại của anh đã reo lên: “Mẹ tôi gọi, tôi phải nghe máy một lát.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chong-oi-noi-gi-di-chu/chuong-7.html.]

Nghe thì nghe đi, sao còn bật loa ngoài làm gì?

Tôi nghe rõ mồn một, ở đầu dây bên kia mẹ anh gọi lớn: “Không phải con đã có bạn gái từ ba năm trước rồi sao? Sao vẫn chưa chịu xin sổ hộ khẩu của mẹ để đi đăng ký kết hôn thế?”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt long lanh, phản chiếu ráng chiều ngoài cửa sổ.

“Nút rong biển.”

Mẹ anh ngây người: “Ý gì vậy? Tối nay con ăn món này à?”

Anh từ tốn giải thích: “Phải đợi thêm một quãng thời gian nữa mới kết hôn được.”

“Mẹ mày!” Mẹ anh mà nổi điên lên đến cả bản thân cũng chửi.

Tôi vùi đầu vào ăn, ai dè lại múc ra được một chiếc nhẫn kim cương to lấp lánh ở trong ly kem.

Anh cũng có chút tài năng trong việc tạo bất ngờ đấy. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, tôi không hỏi, anh không nói. Tôi vừa nói, anh đã tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Đây là…”

Anh kinh ngạc tột độ: “Đây là nhẫn kim cương! Chúng ta đúng là lương duyên trời định.”

Tôi lại không đúng lúc nhớ lại một câu mà anh từng nói: “Không biết cách giả vờ làm đàn ông thì đừng có nói.”

Tôi đã đồng ý lời cầu hôn của anh vào buổi ráng chiều rực rỡ ấy.

Tin tức về đám cưới của tôi và Thời Húc, tiêu đề là “Công chúa nhà máy da thuộc và cậu chủ thông tin điện tử, liên minh cường cường”.

Tôi nhớ lại tiêu đề “gả vào hào môn” trước đó, trong lòng lẫn lộn đủ mùi vị.

Lúc đó tôi là “nữ minh tinh không đứng đắn” trong miệng người khác, giờ đây tôi lại là một nữ doanh nhân trẻ tuổi.

Nhìn lại, tôi thấy mình cũng ghê gớm phết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chồng Ơi, Nói Gì Đi Chứ!
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...