Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chồng Trước Dụ Hoặc

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huống Vịnh Ninh xúc động,

An Húc Thần không hồ đồ, sau khi nhanh chóng tìm ra trọng điểm, anh bình tĩnh

đối mặt cô cùng xem xét vấn đề.

“Anh thấy chắc em đang

hiểu lầm gì đó, chúng ta phải làm rõ từng chuyện một,” anh dùng thái độ chín

canh đối đáp.

“Tốt, em nghe xem

anh muốn giải thích cái gì.” Huống Vịnh Ninh cúi mắt, giả vờ bày ra bộ dáng

chán ngán.

“Thứ nhất, tuy anh

từng kết giao với Quý Lôi, nhưng nửa năm trước khi kết hôn đã chia tay rồi, lần

uống rượu cùng nhau đó chỉ là ngoài ý muốn, cô ấy là bà con của anh bạn thân

Chu Nghị, lúc đó cô ấy mới từ nước ngoài về, cho nên đi theo Chu Nghị, vậy

thôi.”

Huống Vịnh Ninh vẫn bán

tín bán nghi, biểu tình lạnh lùng, đợi câu dưới.

“Thứ hai, ngày chúng ta

hẹn ăn cơm, việc anh thất hứa chẳng liên quan gì đến Quý Lôi hết.” Giờ anh rõ

rồi, chuyện này là cọng rơm cuối cùng làm gãy lưng con lạc đà. (1)

“Nếu không đó là

ai?” Cô tức giận truy hỏi.

Dù không phải bạn gái cũ,

cũng là người khác phái, còn là một cô bé, đại biểu cho việc anh không an

phận!

“Đó là cháu gái của anh,

An Nhã.” Anh bất đắc dĩ tuyên bố lời giải.

Huống Vịnh Ninh trợn tròn

mắt, thế nào cũng không đoán ra được anh nói ra đáp án như vậy, họ hàng, cháu

gái? Quá lời rồi!

“Anh, anh có gì để

chứng mình không?” Cô khiêu khích nói, vì sự thật làm cô kinh ngạc, đành mạnh

miệng hỏi.

An Húc Thần thở dài, còn

lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm danh bạ, tìm được số của An Nhã, gọi cho

người làm chứng ngay tại chỗ.

“Giờ anh mới biết em thấy

anh và An Nhã ở chung, cho nên không thể thông đồng với nó được.” Trong lúc

đang chờ bên kia trả lời, anh thanh minh với Huống Vịnh Ninh trước.

Cô yên lặng mím môi, chấp

nhận việc anh thanh minh, trong lòng kinh hãi nghĩ, chẳng lẽ thật là cô hiểu

lầm anh? Vậy thì lỗ to rồi!

“A, An Nhã sao? Ta

là chú nhỏ đây, ngại quá giờ lại đánh thức cháu...... Có một số chuyện quan

trọng muốn hỏi cháu...... Chú đưa điện thoại cho cô nghe, cô ấy hỏi gì, cháu cứ

dựa theo tình hình thực tế mà kể lại…..” Nối được máy, An Húc Thần dặn trước

vài câu, rồi đưa lại cho Huống Vịnh Ninh.

Cô thấm thỏm lại xấu hổ

tiếp nhận di động, nhất thời hiểu rõ.

An Húc Thần thấy cô đã

trò chuyện xong, lập tức cười hỏi: “Thế nào? Chân tướng rõ ràng chưa?”

“A.” Huống Vịnh Ninh

ngượng ngùng nhìn thẳng vào anh.

Câu trả lời của An Nhã

giống lời giải thích của An Húc Thần, không thông đồng, lập tức liên lạc, bọn

họ nói đều thống nhất, chứng minh vừa rồi là cô hiểu lầm.

Thật tốt quá, thì ra An

Húc Thần không ngoại tình, anh tâm, cũng không có người phụ nữ khác trong

lòng...... Nhưng, toi rồi, đây chẳng phải nói thay cho việc......

Lúc này cô nên cao hứng,

hay nên sợ hãi mới tốt a?

Sau khi vạch trần sự

thật, cô không hoàn toàn thấy vui mừng, mà lo lắng hân hoan nửa nọ nửa kia,

người đàn ông bên cạnh lại mở miệng lần nữa.

“Giờ anh cũng có việc cần

nói rõ ràng.” Mưa gió nổi lên, anh tiếp tục mỉm cười.

“Cái gì, việc gì?”

Chớp mắt mấy cái, cô bối rối mỉm cười đáp lại.

“Xin hỏi, không phải em

quên sạch về anh sao? Tại sao giờ lại rõ mọi chuyện như vậy?” Giọng nói rất nhẹ

rất nhẹ, lại khiến tóc gáy cô dựng thẳng đứng.

“Cái kia...... A,

em muốn đi mua vài thứ!” Cô nhìn trái nhìn phải nói, giả ngu, đột nhiên muốn

chạy xuống cửa xe.

An Húc Thần nhìn thấu ý

đồ của cô, rắc một tiếng, nhanh tay ấn nút khóa, kiểm soát cửa xe.

“Đừng chạy, nói cho rõ

với anh, giải thích cho minh bạch!”

Trong chốc lát đưa cô từ

trên núi xuống chân núi, giờ lại đưa cô từ tiệm thuốc bắt về nhà, thì ra An Húc

Thần coi cô là một đứa trẻ sao?

“Anh đưa em về nhà làm

gì?” Huống Vịnh Ninh chột dạ, lớn tiếng dọa người, nhận ra Thôi đại thẩm vui

mừng nhìn cô, lại lấy lại vẻ tươi cười chạy đến chào hỏi. “Thôi đại thẩm, đã

lâu không gặp.”

“Tiểu thư!” Thôi đại thẩm

vui sướng gọi, trong lúc đó ánh mắt nhìn qua lại An Húc Thần và Huống Vịnh

Ninh.

Với việc đôi vợ chồng này

xa cách vài tháng, bà còn tưởng chắc đã cắt đứt tơ duyên rồi, không ngờ… thì ra

vẫn còn hi vọng a!

“Thôi đại thẩm, hôm

nay làm thế này là tốt rồi, thời gian còn lại đi nghỉ đi.” An Húc Thần khách

khí xua bóng đèn đi trước.

“À, tốt, tôi dọn lại một

chút rồi đi ngay.” Thôi đại thẩm cười tủm tỉm, như ý thức được quan hệ của bọn

họ bởi vậy mà cải thiện, tự nguyện trả lại không gian yên lặng cho họ.

“Vì sao anh lại bảo Thôi

đại 4thẩm đi trước?” Thế này, chỉ còn hai bọn họ ở lại, Huống Vịnh Ninh không

khỏi hoảng hốt.

Anh lộ ra nụ cười yếu ớt

của loài vật vô hại. “Vì chúng ta có chuyện cần nói, hơn nữa nếu như không có

gì ngoài ý muốn, người nào đó cần phải chịu trừng phạt chứ nhỉ.”

Huống Vịnh Ninh ngẩn ra,

lại cảm thấy bị uy hiếp.

“Cái gì, trừng phạt cái

gì? Người nào đó là ai?” Cô khẩn trương hỏi. Chết người a, sao cô lại có cảm

giác này?

“Không cần phải gấp, đợi

chút nữa tự nhiên em sẽ biết.” Anh kiên nhẫn

cong môi trả lời.

Cô thê lương nhìn về phía

nụ cười của anh, bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.

Động tác của Thôi đại

thẩm siêu tốc độ, sau ba phút đã hoàn toàn biến mất, trong phòng chỉ còn lại cô

nam quả nữ bọn họ.

(1) Là câu chuyện về con lạc đà bị chủ bắt chở

hàng hóa rất nặng, tới lúc chỉ cần vất thêm cọng rơm là con lạc đà khụy luôn.

Câu này có thể hiểu tương tự với câu giọt nước làm tràn ly.

An Húc Thần ngồi dựa vào

ghế sô pha đơn, hai tay đặt vào hai thành ghế, một thân áo sơ mi xám, dưới cổ

áo có hai khuy không gài, vì cổ áo mở mà thấp thoáng thấy lông ngực trên bộ

ngực rắn chắc, chiếc quần âu vén lên hiện ra đôi chân dài cường tráng, cả người

tản ra một lực hấp dẫn khêu gợi chí mạng, mà con mắt đen sẫm sâu tối kia, nhìn

thẳng vào Huống Vịnh Ninh.

Huống Vịnh Ninh bị nhìn

chòng chọc, đứng ngồi không yên, thấp thỏm ngồi ngay ngắn, nhưng quá bất an,

chỉ một lát sau không chịu nổi, liền bộc phát…

“Làm gì làm gì? Em chỉ

giả vờ đã quên anh, chẳng phải phạm vào cái tội lỗi tày trời gì cả, làm gì mà

phải dùng cái ánh mắt ác ma biến thái giết người kia nhìn em chằm chằm?”

“Hửm, ác ma biến

thái giết người?” Hình dung này làm An Húc Thần buồn cười, bắt đầu kê khai tội

trạng. “Bị cáo, lời buộc tội kia là dành cho em phải không? Dù thế nào, lời nói

dối của em không hẳn là lớn, nhưng lại dám lừa nói đã quên anh, còn bày trò gạt

anh ly hôn!”

“Cái gì mà bị cáo?”

Còn lâu mới thừa nhận! Cô bóp chóp mũi, kiêu ngạo nâng cằm, lấy thanh thế oai

phong: “Sự tình đã truy rõ ngọn nguồn, còn không phải do anh hại sao!”

“À, bây giờ lại còn

đổ hết lên người anh?” anh khoanh tay trước ngực, bộ dạng muốn xem cô làm thế

nào để chối tội.

“Chính là vậy, là miệng

anh giống như ngọc trai, cái gì cũng không nói, thế nên em mới hiểu lầm.” Cô

oán trách nhìn anh. “Vì anh chưa từng nói suy nghĩ cho em biết, nên em cho là

chỉ một bên tình nguyện, tự mình tưởng tượng, vì anh thất hẹn, lại không nói

cho em biết nguyên nhân chính đáng, nên khi em thấy anh thân mật với một người

khác phái như vậy, mới nghĩ mình bị phản bội. Cũng vì chịu đả kích, tâm tình

rối loạn, đi qua đường cái mới bị xe đụng, em rất giận, không muốn đối mặt với

anh, cũng không muốn gặp anh nữa, nghĩ ra cách dùng mất trí làm lá canh, sau đó

căn cứ vào lý do trên, em quyết định ly hôn.”

Chậc chậc, nghe, cô nói

cũng hợp tình hợp lẽ, lại còn hợp lý hóa hành vi nói dối nữa chứ! An Húc Thần

nhíu mày nhìn xuống cô bé thua trận mà vẫn cố ưỡn ngực ngẩng đầu, dần giương

lên nụ cười.

Một lòng yêu anh, nhưng

nhận được lại không bằng, khiến cô vô tình sợ sệt. Một lòng yêu anh, thế nên

không thể nào chấp nhận chuyện anh có nhân tình ở ngoài; càng vì yêu anh, đã

chọn cách rút lui êm thấm…

Tóm lại một câu, tất cả

đều vì cô yêu anh.

Anh bỗng rời ghế, di

chuyển đến cạnh cô, cô sợ đến mức nhếch nhếch sang bên, cho rằng sắp bị trừng

phạt.

“Đúng vậy, trừng

phạt là anh sẽ dùng sắc đẹp để bù lại cho em.” An Húc Thần toét miệng lộ ra hàm

răng trắng tinh, tuyên bố nội dung kế hoạch, biểu cảm vô cùng khoái trá.

“Cái gì?!” Cô nghẹn họng,

có cảm giác vừa lên nhầm con tàu cướp biển. “Em

không cần—”

Sự thật chứng minh, ba

chữ “Em không cần” là dễ dàng bị hòa tan nhất, độ kiên định gần như bằng không.

Trước sự nhiệt tình mê

hoặc của An Húc Thần, lý trí của Huống Vịnh Ninh dường như biến mất, căng thẳng

cũng theo gió mà đi, chẳng mấy chốc, thân thể trần trụi của hai người đã dây

dưa ở trên giường.

Anh hôn vô cùng âu yếm,

nắm hô hấp của cô trong tay, thống trị nhịp đập trái tim cô, khiến cô trở nên

mềm nhũn, như đóa hoa kiều diễm nở rộ, đỏ hồng xinh đẹp động lòng người.

Thân thể rắn chắc của anh

phủ trên người cô, phảng phất như nhung lụa quấn lấy chiếc bàn là, ủi nóng da

thịt non mềm của cô, cùng cô rơi vào cung điện của đam mê.

Sau trận mây mưa quyết

liệt, cả người Huống Vịnh Ninh vô lực, ngay cả những ngón tay cũng lười cử

động, chỉ có thể để mặc An Húc Thần ôm cô vào phòng tắm lau thân thể.

Có lẽ thời gian xa cách

quá lâu, bọn họ không nén nổi tình cảm, mãnh liệt đòi hỏi nhau. Lúc này sự khác

biệt giữ nam và nữ thật rõ ràng, thân thể người đàn ông cường tráng, thậm chí

vẻ mặt còn tỏa sáng, nhưng người phụ nữ nhỏ nanh mềm mại thì không thể chống đỡ

nổi.

“Để em tự tắm được

không?” Cô lười biếng nằm úp dựa vào bồn tắm mát xa, giọng nói yếu ớt.

“Đương nhiên được.” Tắm

rửa xong, An Húc Thần lộ vẻ sáng khoái, hôn lên trán cô, sau đó rời đi trả lại

không gian cho riêng cô.

Cô nhắm mắt lại, say mê,

để làn nước ấm áp vây lấy thân thể mệt mỏi, nhưng, tuy thân thể đau nhức, lòng

lại hạnh phúc, cô đã tìm lại được vật ký thác tâm hồn, cuối cùng người đàn ông

cô yêu đã đáp lại, hạnh phúc dường như đã chính thức rơi xuống.

Trở về phòng ngủ, An Húc

Thần thu dọn lại chỗ quần áo bừa bãi dưới đất vì việc vừa rồi, đột nhiên nghe

thấy tiếng chuông vang lên.

Anh tìm ra chỗ tiếng

chuông, đó là di động trong túi quần của Huống Vịnh Ninh, sau khi lấy ra, anh

không nghĩ nhiều trực tiếp nhận điện.

“À, đây là di động của

Huống Vịnh Ninh, anh tìm cô ấy?” Vì chào hỏi, anh mở miệng trước tiên.

“A, tôi là Hà Kiện Long,

xin hỏi anh là?” Tiếng nói nam tính ngoài dự liệu khiến Hà Kiện Long sửng sốt,

kinh ngạc hỏi.

Nghe được tên tình địch,

An Húc Thần nghiêm mặt lại, lập tức chuẩn bị tinh thần chiến tranh.

“Tôi là An Húc Thần,

chồng Vịnh Ninh, anh tìm cô ấy có chuyện gì?” Anh cố ý nhấn mạnh địa vị của

mình, tin người thông minh sẽ hiểu, hoa đã có chủ, nên giữ khoảng cách, bỏ ý

nghĩ kia trong đầu đi.

“Có thể mời cô ấy đến

nghe điện thoại không?” Hà Kiện Long lên tiếng đề nghị.

Anh biết không nên trêu

chọc phụ nữ có chồng, chảng qua An Húc Thần nói là chồng, Huống Vịnh Ninh lại

nói là chồng trước, mà anh tự nhiên tin người nói sau, dù sao mọi việc còn chưa

chắc chắn.

Cũng vì vậy, Huống Vịnh

Ninh đột nhiên bị An Húc Thần đưa đi, sáng ra vẫn chưa về, cuối cùng anh không

chịu nổi lo lắng gọi điện đến hỏi.

“Chắc không tiện đâu! Cô

ấy đang tắm.” An Húc Thần cố ý nói, nhưng đây cũng là sự thật, đòn sát thủ vừa

ra, ruồi bu mật thể nào cũng biết khó mà lui.

“......” Hà Kiện

Long kinh ngạc nói không nên lời. Sau khi bị đưa đi chưa trở lại còn chưa tính,

gọi di động thì An Húc Thần lại nghe máy, lúc này thậm chí còn tiến triển đến

phần tắm rồi, chuyện gì xảy ra có thể đoán được, cái tình ý mới nảy sinh kia,

trong nháy mắt chết rũ.

“Không có chuyện quan

trọng, không cần trả lời cũng được.” Hà Kiện Long không hát tuồng nữa, cô đơn

cúp máy.

Tín hiệu đầu bên kia tút

tút, An Húc Thần nhíu mày, khóe miệng lén lút mỉm cười.

Hắc hắc, tiêu diệt địch

thù, giải trừ nguy hiểm!

Tâm tình thoải mái tiếp

tục dọn dẹp, sau đó xuống tầng lấy túi thuốc và đồ uống quay ngược trở lại,

trìu mến, dâng đồ uống cho cô bé vừa mặc áo tắm bước ra khỏi phòng, hồn nhiên

không biết anh vừa làm chuyện tốt gì.

“A! Cám ơn.” Huống

Vịnh Nịnh có điểm kinh ngạc khi được chăm sóc, vui vẻ cảm tạ.

“Đến đây, bôi thuốc

trước, sau đó anh giúp em sấy tóc.” An Húc Thần kéo cô ngồi xuống giường, không

quên nhắc nhở trên tay cô có vết thương, bôi thuốc cho cô trước.

Huống Vịnh Nịnh vừa uống

vừa nhìn anh. Vừa rồi mới triền miên, giờ lại ngồi đối mặt cùng nhau, trong

khoảng thời gian này, tâm trạng thay đổi, không khí thật kỳ diệu.

“Vịnh Nịnh, quay về

đây đi?” Anh ngẩng đầu nhìn cô nói.

Tuy quan hệ đã chuyển

biến tốt, liền lập tức yêu cầu cô quay về, được một chút lại thành được voi đòi

tiên, nhưng thật là anh cô đơn đã lâu rồi.

“Quay về?!” Cô kinh ngạc

lặp lại, lập tức nhăn mày, nhanh chóng cự tuyệt. “Không được, như bây giờ tốt

rồi, em không muốn thay đổi.”

Mọi người là như vậy, vì

không có người ở bên, mới quý trọng thời gian sống chung, một khi sớm chiểu ở

chung, chỉ sợ lại phục hồi về khoảng thời gian không được coi trọng như trước

].

“Tốt thế nào? Chẳng

tốt tí nào hết!” Anh kỳ lạ nói, không ngờ hai người đã thế này thế kia rồi, cô

vẫn từ chối quay về! “Chúng ta không ly hôn, vốn nên ở cùng một chỗ.”

Cô cười châm biếm trừng

mắt nhìn anh. “Chắc anh đã nghe qua từ ‘ở riêng’ rồi chứ nhỉ?”

“Ở riêng làm gì, ở một

chỗ có phải tiện không!” Công ty, gia đình, nhà hàng và nhà mẹ đẻ, bôn ba đi

lại lãng phí không ít thời gian nha.

“Quá tiện cũng không

tốt.” Cô méo miệng lắc đầu, thầm chỉ anh vẫn chứng nào tật nấy. “Huống chi nhà

của em gần nhà hàng hơn, giờ nhà bếp có rất nhiều chuyện, ở nhà của em mới là

tiện nhất.”

Anh mềm giọng xuống.

“Quay về rồi, anh có thể làm tái xế đưa em đi.” Chỉ cần cô trở về, anh sẽ chăm

chỉ hơn.

Cô vẫn lắc đầu.

“Vẫn không?” Anh trố mắt

hỏi, cho cô cơ hội cuối cùng.

“Không.” Đáp án của cô

như cũ không thay đổi.

Mặt anh đóng băng, giận

hờn nói.

“Em sẽ hối hận.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chồng Trước Dụ Hoặc
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...