Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chủ Mẫu Khó Cầu

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Nếu chỉ nhìn thấy từ khuê các, chính là chỉ thấy một chiếc lá, không thấy cả núi Thái Sơn. Giống như ví von của Khuất Nguyên về mỹ nhân hương thảo, chẳng lẽ Khuất Nguyên chỉ biết mỹ nhân, không phải trung thần, không xứng với danh tiếng trung thần can đảm hay sao?

Người ta nói văn để truyền đạo, có thể thấy khuê các cũng là văn. Sau nét bút diễm lệ khuê các còn có lời cảnh tỉnh đời, như một tấm gương soi phong nguyệt, không thể chỉ soi đúng phong nguyệt."

Triệu Vân Ngạn ngẩn người nhìn ta, lâu không nói. Hương hoa nhài trên bàn vẫn còn vương vấn, trà trong tay hắn đã nguội. Tuyết đọng bên ngoài làm gãy một cành cây khô, hắn mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Hắn khàn giọng, không che giấu vẻ vui mừng và xấu hổ, hắn phủ lên tay ta: “Hôm trước Vân Ngạn nhìn lầm rồi, Trinh nhi hóa ra là tri kỷ của ta."

Ta đỏ mặt, rút tay về, quay mặt đi:b"Chỉ nói vài lời thiển cận chốn khuê phòng, sao đã là tri kỷ rồi?"

Thấy ta đỏ mặt, hắn cứ cười. Thấy hắn đắc ý, ta mím môi cười: "Vãn Ý muội muội cũng xuất thân thư hương, nhị lang sao không cùng muội ấy đàm thơ luận từ?"

"Nàng ấy cũng thích đọc thơ ta làm, nhưng nàng ấy không thích từ của Lý Ôn, cũng không nói được nhiều đạo lý với ta."

Hắn thở dài, "Nàng ấy kính ta yêu ta, có thể làm thiếp yêu, nhưng không thể làm tri kỷ của ta."

Hắn nói xong, vẻ mặt đắc ý, lại dò xét sắc mặt ta, muốn tìm trên mặt ta một chút ghen tuông: "Sao đột nhiên nhắc đến nàng ấy?"

Nam nhân là thế đấy, ta thở dài trong lòng. Dù là nói chuyện văn chương với tri kỷ khác giới, vẫn cứ để ý đến chuyện dưới váy.

Ta khẽ hừ một tiếng: “Chàng, chàng cứ coi như ta chưa hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chu-mau-kho-cau/8.html.]

“Chẳng lẽ ta đã thành thân rồi, còn không thể ghen vì tri kỷ sao?"

Bị ta nói như vậy, Triệu Vân Ngạn nảy sinh chút hứng thú cấm kỵ, hắn khẽ cười nói: “Chàng phu quân của nàng chẳng nói được nhiều thế này đâu. Tiếc thay, tri kỷ đã gả đi rồi, nếu không Triệu mỗ nhất định phải nếm thử hương vị."

Ta khẽ đẩy hắn một cái, mặt đã đỏ bừng: "Chàng ấy sao sánh được với nhị lang."

Thấy ta đỏ mặt, Triệu Vân Ngạn không nhịn được lại gần nhìn. Ta vội đẩy hắn ra: "Ngày kia ta phải cùng phu quân về nhà sinh mẫu, còn không biết chàng ấy có nhớ không nữa."

"Chàng ấy tất nhiên nhớ rồi!"

"Ngươi đâu phải phu quân của ta, sao mà biết được?"

Bị ta hỏi như vậy, Triệu Vân Ngạn á khẩu, bỗng nhiên véo má ta.

“Ta nói nhớ là nhớ."

Hương hoa nhài trong phòng hòa quyện với khí lạnh trong lành của tuyết mới, không gian vừa mờ ám vừa tinh tế. Người nhà họ Triệu đều sinh ra xinh đẹp, Triệu Vân Ngạn cũng không kém cạnh ai. Mày mắt hắn có thể gọi là tuyệt sắc, ánh mắt nhìn ta chan chứa tình cảm. Có người mắt tựa hồ nước trong veo, có người mắt như xoáy nước cuốn người ta vào. Triệu Vân Ngạn có thể là hồ nước, cũng có thể là vực sâu dưới hồ, yên tĩnh, bí ẩn mà cũng nguy hiểm.

Hắn áp sát tai ta, nói từng lời, là cao thủ tình trường nói lời yêu thương đơn giản nhất: "Trước đây sao không nhận ra, thê tử của ta lại xinh đẹp đến vậy."

Quá mờ ám, quá thân quen, giống như ta mong cầu phu thê hòa thuận, như thể một câu nói khiến ta từ lúc mới cưới đến khi đầu bạc. Ta vẫn chưa động phòng với Triệu Vân Ngạn. Lần lữa mãi, từ ba ngày đến năm ngày, cứ thế đến ngày về nhà sinh mẫu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chủ Mẫu Khó Cầu
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...