8.
Có vẻ như cố tình chọc tức tôi, sau khi tôi nhận phòng, Trình Dã và Ôn Vãn vẫn ở chung một phòng.
Hai người cùng ăn cùng ở, cùng ra cùng vào, trông có vẻ đúng là một cặp đang yêu nhau nồng nhiệt.
Tôi không thèm để ý đến họ.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, tôi đến một nhà hàng nổi tiếng trên mạng ở đây.
Trước khi đến, tôi đã gặp một người bạn đồng hành trên chuyến tàu từ Lan Châu đến Đôn Hoàng, người đó đã giới thiệu nhiệt tình với tôi về nhà hàng nổi tiếng này, nói rằng hương vị rất tuyệt.
Vì vậy, trước khi đến Lhasa vài ngày, tôi đã đặt trước chỗ.
Đến cửa nhà hàng, tôi thấy rất nhiều người xếp hàng.
Hơn nữa, trong số đó, thậm chí còn có cả Trình Dã và Ôn Vãn.
Ôn Vãn nhìn thấy, nụ cười phai nhạt đi.
"Châu Đường, cậu cũng đến ăn cơm à?"
Trình Dã dường như vẫn đang tức giận vì tôi không xin lỗi Ôn Vãn, lạnh nhạt liếc nhìn tôi một cái rồi dời tầm mắt đi.
Ôn Vãn thấy tôi không nói gì, cũng không để ý, tiếp tục nói,
"Châu Đường, cậu ăn cùng bọn tớ đi? Nhà hàng này rất đắt, ba người chúng ta vừa đủ chia sẻ chi phí."
Không đợi tôi nói gì, Ôn Vãn lại thốt lên, "Xin lỗi nhé, tớ quên mất nhà cậu điều kiện chắc là rất tốt, cậu ra ngoài chắc mang theo không ít tiền nhỉ?"
"Ôi, không giống tớ, ngay cả tiền đi du lịch Lhasa, tớ cũng phải tiết kiệm mấy tháng mới đủ."
Giọng của Ôn Vãn hơi lớn. page Hươu
Cũng có khá nhiều người xếp hàng ở cửa, có người nghe thấy lời cô ấy, ánh mắt không mấy thiện cảm rơi lên người tôi.
Nói đến chuyện này, tôi đột nhiên nhớ ra vé máy bay bị hủy của mình.
Tôi bước tới.
"Đã như vậy, vừa đúng lúc cậu trả tiền vé máy bay cho tớ đi?"
Ôn Vãn cứng đờ, "Hả? Cái gì?"
Tôi ngạc nhiên, "Cậu không biết à? Vé khứ hồi của cậu là 5800, do tớ trả, chuyển cho tớ đi."
Tôi cười mở mã QR.
Chuyến đi lần này đã được sắp xếp từ trước.
Lúc mua vé máy bay tôi ngại phiền phức, nên nhờ Trình Dã mua hộ, rồi tôi chuyển tiền vé cho cậu ta.
Vì vậy, tiền vé bị hủy hôm đó cũng được hoàn lại vào thẻ của Trình Dã.
Nhưng cậu ta lại không chuyển cho tôi.
Trình Dã thấy sắc mặt Ôn Vãn cứng đờ, đột nhiên cậu ta cũng nổi giận.
"Châu Đường, cậu có ý gì vậy? Tớ còn thiếu tiền vé máy bay của cậu sao?"
Tôi thu lại nụ cười trên mặt.
"Vậy thì chuyển cho tớ đi."
Trình Dã mặt đen xì, chuyển hơn 5000 tệ cho tôi.
Tôi đột nhiên cười, "Ôn Vãn, tớ còn tưởng nhân vật nữ chính vĩ đại của cậu là thật cơ."
"Hóa ra đi du lịch cũng dùng tiền đàn ông à?"
Tôi đột nhiên che miệng ngạc nhiên, "Không phải chứ, cậu và Trình Dã ở chung phòng, cũng là vì không có tiền thuê phòng riêng à?"
Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt tiếc nuối, "Ôn Vãn, nếu cậu không có tiền, cậu có thể mượn tớ mà, cần gì phải vì du lịch mà bán... ừm, bản thân chứ? Cậu nói có đúng không?"
"Châu Đường, cậu, cậu quá đáng lắm!!!"
Ôn Vãn như thể bị kích thích, nước mắt rơi lã chã như chuỗi ngọc đứt dây.
Cô ấy che mặt bỏ chạy.
"Châu Đường! Tớ thật không ngờ, cậu lại là người như vậy!"
Trình Dã như thể lần đầu nhận ra tôi, ánh mắt đầy thất vọng nhìn tôi một cái rồi đuổi theo.
Vừa đúng lúc đến lượt tôi.
Lúc ăn cơm.
Tôi không nhịn được ăn thêm một bát cơm.
9.
Tối hôm đó, khi tôi ăn cơm bên ngoài về, liền thấy Trình Dã vừa bước ra từ phòng của tôi.
Tôi sững người. page Hươu
"Cậu đến phòng tôi à?"
Không ngờ Trình Dã chỉ bất đắc dĩ liếc nhìn tôi.
"Châu Đường, tớ biết cậu ghen, nên lúc nãy ở ngoài mới cố tình dùng những lời đó để làm nhục Ôn Vãn."
Cậu ta định xoa đầu tôi, tôi lùi lại một bước tránh đi.
Cậu ta cười, rút tay lại,
"Thôi nào Châu Đường, chúng ta hòa giải được không?"
"Chúng ta không cãi nhau cũng không gây sự nữa."
"Tớ biết cậu thấy tớ và Ôn Vãn ở cùng nhau sẽ không thoải mái, nên tớ đã bảo Ôn Vãn dọn ra rồi, để cô ấy ở cùng với cậu, cậu đừng giận nữa được không? Ừ?"
Tôi lạnh lùng liếc nhìn Trình Dã, đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, tôi thấy Ôn Vãn nằm trên giường của tôi, mặt đắp mặt nạ của tôi.
"Đường Đường, cậu về rồi à?"
Ôn Vãn cười chào tôi.
Cứ như thể căn phòng này là của cô ta vậy.
Trên bàn, một bộ mỹ phẩm chưa mở cũng bị mở bừa.
Nước hoa hồng đổ trên bàn.
Tôi tức giận đến mức suýt thở không nổi.
Trình Dã theo vào.
Thấy tầm mắt tôi rơi trên bàn, cậu ta cười nói,
"Đường Đường, tớ vừa xin lỗi Ôn Vãn thay cậu rồi."
"Ôn Vãn nói không trách cậu, nhưng tớ nghĩ cậu xin lỗi cũng nên có chút quà cáp gì chứ? Nên tớ lấy..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chua-du-la-nguoi-yeu/chuong-3.html.]
"Cút!!!!!!!!!"
Trình Dã chưa nói hết câu đã bị tiếng quát của tôi cắt ngang.
Cậu ta khó chịu nhìn tôi. page Hươu
"Cậu nói gì cơ?"
Tôi lạnh lùng liếc Trình Dã, rồi giật tung chăn trên người Ôn Vãn, kéo cô ta dậy khỏi giường của tôi.
Tôi nắm cổ áo Ôn Vãn, trực tiếp đẩy cô ta ra ngoài.
"Châu Đường, cậu làm gì vậy?!!"
Trình Dã định kéo tôi lại.
Chỉ là lời cậu ta chưa dứt, cũng bị tôi dùng sức đẩy ra ngoài.
Chưa hết, tôi còn ném cả vali và quần áo của Ôn Vãn ra ngoài, hành lang đầy quần áo của cô ta.
"Đủ rồi!!!! Châu Đường!"
"Cậu lại phát điên cái gì? Cậu không muốn hòa hảo phải không?"
"Cậu không thể dỗ dành được phải không?"
Trình Dã có vẻ rất kích động.
"Lúc nãy ở ngoài cậu làm nhục Ôn Vãn, cô ấy không so đo với cậu."
"Biết cậu không vui, khó chịu vì cô ấy ở cùng tớ, còn chủ động nói muốn chuyển qua ở cùng cậu! Cậu xem cậu đang làm gì? Cậu đừng quá đáng quá!!!"
Đáp lại cậu ta, là khuôn mặt đầy nước mắt của Ôn Vãn.
10.
"Châu Đường! Sao cậu có thể đối xử với tớ như vậy?"
"Cậu sỉ nhục tớ thì thôi, tớ cũng không để ý, vì tớ không thèm để ý!"
"Tớ biết cậu và Trình Dã là thanh mai trúc mã, tớ cũng không muốn xen vào giữa hai người, tớ định chuyển đi rồi, tớ đã xuống tầng dưới rồi! Là Trình Dã bảo tớ qua ở cùng cậu, tớ nghĩ cũng được, ít nhất tớ chuyển qua rồi, cậu sẽ không sỉ nhục tớ nữa!"
"Nhưng mà, nhưng mà tớ không ngờ, cậu lại trực tiếp đuổi tớ ra ngoài."
"Châu Đường, tớ cũng có lòng tự trọng! Tớ đã nhường Trình Dã cho cậu rồi, cậu vẫn chưa thỏa mãn sao? Cậu, cậu nhất định phải ép c.h.ế.t tớ phải không? Cậu nói đi! Có phải không?"
Tôi cười lạnh. page Hươu
"Ép c.h.ế.t cậu?"
"Tôi lấy lại tiền vé máy bay của chính mình có sai sao?"
"Các cậu tự tiện vào phòng tôi, còn dùng đồ của tôi, đều là phạm pháp đấy!"
"Ôn Vãn, tôi không quan tâm cậu và Trình Dã rốt cuộc có quan hệ gì, thực ra tôi thật sự không để ý!"
"Tôi không để ý các cậu có ở cùng nhau hay không, tôi cũng không để ý các cậu chơi có vui vẻ hay không!"
"Bây giờ tôi chỉ mong các cậu đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa được không? Vì tôi thật sự thấy rất kinh tởm!"
Không đợi họ nói gì, tôi "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa phòng.
Bên ngoài, Trình Dã tức giận đá một cái vào cửa phòng.
"Châu Đường, cậu đừng hối hận!!!"
Rất nhanh, trên điện thoại của tôi, nhận được một tấm ảnh Ôn Vãn gửi tới.
Trên chiếc giường lộn xộn, một vệt đỏ thắm.
Cô ta bị ôm chặt trong vòng tay người đàn ông.
Cô ta nói,
"Cậu thua rồi."
Một cơn buồn nôn dâng lên.
Tôi không nhịn được chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Khó khăn lắm mới ra ngoài, tôi lắc lắc cái đầu hơi mơ hồ.
Phải nói sao nhỉ.
Buồn ư, cũng không hẳn.
Nói không buồn, hình như cũng có chút.
Dù sao, đó cũng là mấy năm thanh xuân của tôi.
Nhưng bây giờ.
Thật sự đã kết thúc rồi.
Tôi xóa Ôn Vãn, cũng chặn Trình Dã.
Tôi vô tâm ném điện thoại sang một bên.
Lại đem mỹ phẩm Ôn Vãn đã dùng ném vào thùng rác, bảo người tới thay ga giường và vỏ chăn mới.
Đêm đó, tôi tưởng mình sẽ trằn trọc.
Tôi tưởng mình sẽ thức trắng đến sáng.
Nhưng kỳ lạ thay.
Tôi lại ngủ ngon lành cả đêm.
Tôi nhìn trần nhà một lúc lâu, rồi đột nhiên không nhịn được cười lên.
Lúc ra ngoài ăn cơm, thấy hai người vừa đúng thuê một chiếc xe, có vẻ định đi đâu đó chơi vài ngày.
Ôn Vãn thấy tôi, cười bước tới. page Hươu
"Châu Đường, bọn tớ định đi chơi quanh đây vài ngày, cậu muốn đi cùng bọn tớ không?"
Trình Dã đứng sau lưng cô ta, vẻ mặt phức tạp nhìn tôi.
Tôi lùi lại hai bước, cười nói, "Các cậu đi đi, tớ không làm phiền các cậu nữa."
Mắt Ôn Vãn sáng lên.
Nhưng Trình Dã lại tiến lên một bước,
"Sáng nay mẹ tớ gọi điện, nói giấy báo nhập học đến rồi, của cậu đến chưa?"
Tôi gật đầu.
Trình Dã thở phào, "Vậy tớ nói với mẹ tớ là chúng ta cùng tổ chức tiệc lên đường nhé?"
Tôi cười nhạt, "Thôi."
Sắc mặt Trình Dã cứng lại, "Tại sao?"
Tôi vẫy tay với hai người, "Chúc các cậu chơi vui vẻ."
Tôi quay người.
--------------------------------------------------