1.
Khi lướt thấy tài khoản này, tôi đã cảm thấy rất lạ.
Hắn ta trải quần áo và trang sức ra sàn để quay.
Giống hệt cách chúng tôi chụp tang vật ở sở cảnh sát.
Thế là tôi tò mò lật xem các video khác của hắn ta, đột nhiên nhớ ra.
Một vụ án mạng xảy ra hôm kia.
Gia đình nạn nhân cung cấp thông tin rằng người bị hại hôm đó dường như mặc đúng bộ quần áo này.
Vụ án này chính là do cục của chúng tôi tiếp nhận.
Tôi là cảnh sát hình sự tập sự, được phân công kiểm tra camera giám sát, thức trắng ba đêm nhưng không tìm thấy gì.
Lãnh đạo bảo chúng tôi, những người đang tập sự, về nghỉ ngơi trước.
Tôi do dự không biết có nên báo cáo manh mối này cho lãnh đạo không.
Vừa về nhà lướt video một lát đã tìm thấy manh mối quan trọng, không khỏi quá trùng hợp rồi.
Hơn nữa, bây giờ chuyện "đụng hàng" cũng rất phổ biến.
Nếu tìm nhầm, không chỉ ảnh hưởng đến tiến độ vụ án mà còn ảnh hưởng đến kết quả thực tập của tôi.
Tôi tiếp tục lướt xem các video khác của hắn ta, không có bình luận nào, đến cả người theo dõi cũng không có.
Từ trung học cơ sở tôi đã có thói quen theo dõi lén trên ứng dụng địa phương.
Dần dần, tôi nắm rõ cuộc sống của những người lạ xung quanh mình như lòng bàn tay.
Tài khoản này hiển thị cách tôi năm mươi mét, nhưng tôi chưa bao giờ thấy tài khoản này cả.
Sự tò mò mạnh mẽ thúc đẩy tôi khao khát muốn nhìn thấy cuộc sống của người này.
Tôi tìm kiếm ID của hắn ta trên các ứng dụng khác nhau.
Đúng lúc tôi gần như đã tìm hết tất cả các ứng dụng trên điện thoại và chuẩn bị từ bỏ thì.
Tôi tìm thấy một tài khoản cùng tên trên một ứng dụng nước ngoài, đều có ID là "Mạt".
Tài khoản này có ảnh đại diện và hình nền giống hệt tài khoản trước, kinh nghiệm nhiều năm cho thấy tài khoản này chính là của người đó.
Tôi phấn khích lật xem video của hắn ta.
Vừa mở ra, lưng tôi đã toát mồ hôi lạnh.
Điện thoại, trang sức của nạn nhân đều xuất hiện trong tài khoản này.
Lúc này hoàn toàn có thể xác định tài khoản này chính là của nghi phạm, ít nhất cũng là người biết chuyện.
Tôi lập tức gửi manh mối này cho đội trưởng đội hình sự.
Rất nhanh, tin nhắn của đội trưởng Trương đã hồi đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuoi-toi-ac-trong-dna/chuong-1.html.]
"Lâm Nguyện, tài khoản cô cung cấp tra được địa chỉ IP mà hắn ta đăng bài, là kết nối Wi-Fi nhà cô đó."
"Đừng hành động thiếu suy nghĩ, chúng tôi sẽ đến ngay."
2.
Lúc này tôi sục sôi nhiệt huyết, đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với vụ án lớn như vậy.
Nếu tôi bắt được hung thủ, không chỉ được chính thức nhận việc mà còn lập công nữa.
Nghĩ đến lời dặn dò của đội trưởng, tôi cố nhịn.
Từ sở cảnh sát về nhà tôi vào đêm khuya chỉ mất khoảng mười phút lái xe.
Trong lúc chờ đợi, điện thoại tôi đổ chuông báo tin nhắn.
Là tin nhắn riêng tư từ tài khoản nước ngoài mà tôi đã tìm thấy gửi đến.
"Tôi biết cô đã tìm thấy tôi rồi, theo dõi lại tôi đi, có bất ngờ dành cho cô đấy."
Tôi do dự hai giây, nhưng sự tò mò đã chiếm ưu thế, tôi nhấn theo dõi lại.
Khoảnh khắc tôi theo dõi lại, đối phương gửi cho tôi một tấm ảnh trực tiếp.
Một cô gái bị trói trên ghế, cổ tay có một vết cắt rất sâu, m.á.u không ngừng nhỏ giọt xuống.
Tôi lập tức nhận ra, đây là cô gái sống một mình ở căn hộ bên cạnh tôi, bình thường chúng tôi có chào hỏi nhau.
Ngay sau đó, đối phương lại gửi thêm một tin nhắn.
"Muốn cứu cô ấy thì trong vòng hai phút hãy đến phòng 1304, nếu không cô sẽ nhìn thấy t.h.i t.h.ể của cô ấy."
Tôi chụp màn hình gửi cho đội trưởng Trương, anh ấy bảo tôi nghĩ cách câu giờ.
Không còn cách nào, tôi chỉ đành vờ như không biết hắn ta đang nói gì, trả lời một câu.
"Đừng đùa nữa, đây là ảnh mạng đúng không?"
Một phút trôi qua, đối phương vẫn chưa hồi âm.
Tôi bắt đầu hoảng loạn, đội trưởng Trương và đồng đội nhanh nhất cũng phải năm phút nữa mới tới.
Đối phương nói hai phút, tôi không thể trơ mắt nhìn cô ấy c.h.ế.t được.
Khi còn ở trường cảnh sát tôi là học viên xuất sắc, dù là cao thủ cũng có thể đánh vài chiêu.
Đối mặt với hung thủ thì dù sao cũng có vài phần thắng, tôi cầm lấy chiếc gậy baton ở gần đó.
Nhanh chóng đến phòng 1304.
Cửa phòng cô ấy mở toang, bên trong tối đen như mực.
Tôi lấy đèn pin ra, bước vào nhà cô ấy, bật thử đèn và cầu d.a.o điện nhưng không có phản ứng gì.
Tôi chỉ có thể dùng đèn pin chiếu sáng, cẩn thận đẩy cửa phòng ngủ, và nhìn thấy cảnh tượng đẫm m.á.u nhất đời mình.
Cô gái hàng xóm nằm trên giường, ga trải giường trắng muốt dưới thân đã hoàn toàn nhuộm đỏ.
Tôi bước tới nhanh chóng kiểm tra mạch đập của cô ấy, đã không còn hơi thở nữa rồi.
--------------------------------------------------