Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chưởng Châu

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Miếng sườn cừu ta đang gặm dở bỗng trở nên nóng rát, hai má nóng ran, cảm thấy hơi ngại ngùng.

Tên tiểu thị vệ này trông thì thật thà, nhưng lại rất giỏi đánh trống lảng.

“Hừ, vậy ngươi giải thích chuyện vừa rồi đi.”

Tiểu thị vệ có vẻ khó xử, ngước đôi mắt nai nhìn ta, đột nhiên một mũi tên bay đến.

Cậu ta nhanh tay chặn đứng mũi tên chỉ cách n.g.ự.c ta chưa đầy một tấc, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một trận mưa tên đã ập đến, tiểu thị vệ đẩy ta xuống gầm bàn, nói với ta một câu: “Trốn kỹ vào.”

Ta gật đầu lia lịa, cầm một cuốn sách che trước mặt.

Nhìn cậu ta dùng trường kiếm cản mưa tên, cho đến khi mũi tên bốc cháy, doanh trướng cũng dần chìm trong biển lửa.

Ta thấy vậy liền chui ra khỏi gầm bàn, kéo tiểu thị vệ phá cửa chạy ra ngoài, một mạch chạy ra khỏi doanh trại.

Ta cũng không biết mình bị làm sao nữa, cơ thể như có vô hạn sức mạnh, có thể dễ dàng né tránh mưa tên, chỉ cần nhặt đại một thanh kiếm cũng có thể trở thành vũ khí sắc bén.

Tại sao ta lại biết võ công?

Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, ta đã nhìn thấy một toán quân địch đang bao vây một đội quân ta bên đống lửa phía trước.

Cẩm Hân

Ta và tiểu thị vệ nhìn nhau, giống như đồng đội ăn ý, nhanh chóng giải quyết đám quân địch, sau đó dẫn theo mười mấy binh lính chạy trốn đến cửa ải.

Trước khi rời đi, ta liếc nhìn doanh trại đã chìm trong biển lửa, còn có những binh lính đã hy sinh, hốc mắt cay cay.

Tiểu thị vệ nhóm lửa ở cửa ải, lấy từ trong n.g.ự.c ra chiếc bánh bột dẻ đã bị ép đến biến dạng, có chút do dự đưa cho ta: “Chủ tử, người ăn tạm chút gì đi.”

Ta nhận lấy từ tay cậu ta, đưa cho một tiểu binh trông còn trẻ măng, ban đầu cậu bé còn e dè, nhất mực không chịu nhận, cho đến khi ta ép cậu bé phải nhận lấy.

Cậu bé vừa ăn vừa khóc: “Cảm ơn Thái tử phi nương nương, người và Thái tử điện hạ đều là người tốt.”

Ta có chút khó hiểu, một lão binh lớn tuổi lên tiếng giải thích:

“Thái tử điện hạ đối xử với mọi người rất tốt, coi chúng ta như người nhà, cùng ăn cùng ở, quan trọng nhất là, ngài ấy không bao giờ bỏ rơi huynh đệ bọn ta.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chưởng Châu
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...