Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chuyện Cũ Của Hà Sơ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước khi đi gặp Nghiêm Lập Đàm, tôi đã uốn tóc theo kiểu mới nhất.

Chiếc sườn xám được ủi phẳng phiu, là bộ đồ vừa được may xong.

Ngay cả đôi giày da cũng là hàng đắt tiền, tôi chưa từng mang lần nào, chỉ đợi đến hôm nay để diện cho anh ta xem.

Địa chỉ nằm trên một khu phố đắt đỏ, đi qua mấy cổng biệt thự lớn mới đến được tiểu viện của Nghiêm Lập Đàm.

Tờ mờ sáng, tôi đã có mặt.

Nghe nói anh ta làm việc cho chính phủ, bận rộn quanh năm, chỉ thời gian rảnh một chút vào trước bữa sáng.

May mà tôi đến sớm, vừa hay bắt gặp anh ta đã ăn mặc chỉnh tề, xách cặp tài liệu chuẩn bị ra ngoài.

Vừa nhìn một cái, tôi đã nhận ra anh ta ngay—

Lịch sự, nho nhã nhưng đầy xa cách, ánh mắt khi chào hỏi còn mang theo chút lạnh lùng, trên đời này chắc chẳng ai có trái tim khép kín hơn anh ta.

Tôi vội vàng bước tới:

“Nghiêm tiên sinh?”

Nghiêm Lập Đàm mặc vest thẳng thớm, tóc chải gọn gàng, nhìn tôi đầy cảnh giác rồi hỏi:

“Cô là ai?”

Tôi nheo mắt cười, giọng ngọt như mật:

“Em là vợ chưa cưới của anh đây, em đến để kết hôn với anh.”

Tài xế giật mình đến mức ấn nhầm còi, khiến người đi đường đều ngoái lại nhìn.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Nghiêm Lập Đàm quan sát tôi thật kỹ:

“Họ tên, tuổi, đơn vị công tác, địa chỉ nhà?”

Tôi thành thật khai báo:

“Diệp Hà Sơ, năm nay mười tám tuổi, làm việc ở Tuyết Kiều Công Quán.”

Tôi cứ tưởng chỉ cần nói tên và tuổi, anh ta sẽ lập tức nhớ ra tôi.

Nào ngờ Nghiêm Lập Đàm vẫn không có chút ấn tượng nào, cho đến khi tôi nói tiếp:

“Nhà em ở thôn Tiểu Hỉ, ngay cạnh cây liễu già nghiêng ngả ấy.”

Anh ta chợt bừng tỉnh:

“Cô là con gái út của Diệp Lão Tứ?”

Tôi bực bội gật đầu, lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy có đóng dấu:

“Anh đã hứa sẽ cưới em. Khi đó anh chê em còn nhỏ, giờ em đã tròn mười tám rồi, nên đến tìm anh đây.”

Tôi giơ ba ngón tay lên trước mặt anh ta:

“Nghiêm tiên sinh, em vì anh mà thành gái ế luôn rồi! Ba năm đấy! Anh không nhớ em, nhưng em lúc nào cũng nhớ anh đấy!”

Bảo vệ định tiến lên đuổi tôi đi, nhưng Nghiêm Lập Đàm chỉ lạnh nhạt phất tay.

Sau khi xác nhận mọi chuyện, anh ta khôi phục lại vẻ thản nhiên, sải bước dài lên xe, chuẩn bị đi làm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-cu-cua-ha-so/chuong-1.html.]

Giọng điệu hờ hững, mang theo bảy phần khinh nhạt:

“Ừ, đúng là có chuyện đó.”

Anh ta sai dì Hứa ra sắp xếp chỗ ở cho tôi:

“Để Diệp tiểu thư ở tạm phòng khách trên tầng hai đi.”

Từ đầu đến cuối, anh ta chỉ nhìn thẳng phía trước, xem đồng hồ một cái, chứ chẳng buồn liếc tôi lấy một lần.

Chiếc xe con phóng vút đi, để lại tôi đứng ngơ ngẩn trong làn khói xe. Tôi chán nản quay sang hỏi:

“Dì Hứa, có phải Nghiêm tiên sinh không thích bộ sườn xám này của con không?”

Hai bên đường là những hàng cây ngân hạnh lá xanh lá vàng xen kẽ nhau, khiến chiếc sườn xám thêu hoa vàng màu hồng cánh sen của tôi càng thêm lòe loẹt.

Dì Hứa xách hành lý giúp tôi, cười đầy ẩn ý:

“Diệp tiểu thư còn trẻ, chưa biết phối đồ. Nếu cô từng gặp Trịnh tiểu thư, sẽ hiểu thế nào là mỹ nhân mặc sườn xám thực sự.”

Tôi sửng sốt:

"Trịnh tiểu thư là ai?”

Dì Hứa thản nhiên đáp:

“Trịnh tiểu thư là giáo viên dạy piano của Nghiêm tiên sinh, hai người là tri kỷ cùng chí hướng.”

Chẳng phải là người mập mờ với anh ta sao?

Không sao cả, binh đến tướng chặn, nước đến đất giữ.

Ba năm qua, tôi đã học đủ mọi thứ để trở thành vợ của Nghiêm Lập Đàm.

Tôi không tin mình không thể giành lại anh ta.

Ba năm trước, Nghiêm Lập Đàm nhận nhiệm vụ, sau đó bị thương do trúng đạn, may mắn được cha tôi cứu khi đang thả ngựa.

Anh ta tỉnh dậy, muốn báo đáp. Cha tôi lập tức đẩy tôi lên trước mặt anh ta:

“Nghiêm tiên sinh, tôi xem thẻ công tác của cậu rồi, cậu là người có địa vị!"

“Nhà tôi có ba cô con gái, mà con bé Hà nhi này là đứa xinh đẹp, ngoan ngoãn nhất. Cậu cưới nó đi, coi như trả ơn tôi!”

Lúc đó, Nghiêm Lập Đàm đang nằm trên giường, khuỷu tay chống nửa người.

Vết thương của anh ta ở xương sườn, áo sơ mi chưa cài kín, thấp thoáng lộ ra cơ bụng rắn chắc.

Tôi đỏ mặt, cúi gằm, mắt dán chặt vào mũi giày của mình.

Anh ta cũng theo ánh mắt tôi, nhìn xuống chân tôi, giọng điệu lạnh nhạt:

“Tôi không thích phụ nữ bó chân.”

Mẹ tôi cuống lên, vội cười lấy lòng:

“Mới bó thôi, giờ thả ra vẫn còn kịp mà!”

Bà ấy lập tức giữ chặt tôi, định cởi giày tháo vải bó chân ngay tại chỗ.

Nghiêm Lập Đàm khựng lại giây lát, rồi tiếp tục nói:

“Con bé này trông chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi? Còn nhỏ quá, không được.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chuyện Cũ Của Hà Sơ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...