Sau đó, Bách Xuyên đưa tôi về nhà xong, lại quay trở lại trường.
Bàn tay chơi đàn piano, khi đánh người cũng rất tàn nhẫn. Vương Tinh Vũ và đám đàn em không đến trường nữa, Bách Xuyên cũng được gia đình sắp xếp ra nước ngoài. Có lẽ hai bên đã đạt được thỏa thuận riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-ay-nghe-thay/chuong-7.html.]
Sau đêm đó, tôi không gặp lại Bách Xuyên.
Trước khi đi, cậu ấy gửi cho tôi một thứ, là chiếc máy trợ thính mới tinh. Đeo lên rất thoải mái, cũng rất rõ ràng. Còn có một thẻ nhớ máy ảnh DSLR.
Năm lớp 12 của tôi ở trường cấp ba Thanh Lan, dài đằng đẵng và nhạt nhẽo, không còn sự quấy rối của Vương Tinh Vũ và đám đàn em nữa, tôi cũng lần lượt đổi vài người bạn cùng bàn, nhưng không ai gọi tôi là "nhỏ bạn cùng bàn" nữa, luôn cảm thấy trống trải.
Ngày tốt nghiệp, tôi mới hiểu ra.
Hóa ra, thứ quan trọng nhất trong tuổi thanh xuân của tôi đã biến mất.
Cho đến một ngày, tôi nghe thấy đĩa nhạc của Bách Xuyên trên phố.
Tôi không lừa cậu ấy, tôi luôn là fan hâm mộ số một của cậu ấy.
Khi nghe nhạc của cậu ấy, tôi thường có cảm giác, cậu ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Chưa từng rời xa.