Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÔ ẤY THÍCH NÓI DỐI

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vết bỏng để lại vết sẹo vĩnh viễn trên cằm và cổ của cô, đồng thời lấy đi quyền được ở nhà của cô.

Mẹ cô ấy nói, khi nào cô thi đỗ đại học, khi đó mới được về nhà.

Bối Giang nghiêng đầu tựa vào gối, nước mắt ướt đẫm gối, lần đầu tiên cô khóc như vậy, vừa nói, vừa rơi nước mắt.

Cuối cùng cô hỏi tôi: "Mẹ tôi không tin tôi, nói rằng tôi ghen tỵ, là khinh thường con gái bà ấy, khinh thường bà ấy..."

"Tôi tin."

Tôi đáp.

Một lúc sau, Bối Giang nói: "Cảm ơn."

"Tôi sẽ đỗ đại học. Chúng ta sẽ cùng đỗ vào một trường đại học tốt."

Tôi đưa cốc nước ấm cho cô: "Chắc chắn rồi."

18

Bối Giang không bao giờ quay về nhà nữa.

Cô có một cuốn sổ, trong đó ghi đầy các khoản chi tiêu, từng đồng một, cô đều ghi chép lại, ngay cả chi tiêu của con cún nhỏ cô cũng ghi lại.

Theo sự kiên quyết của tôi, mỗi người chịu một nửa.

Tôi thường xem cuốn sổ đó, đôi khi còn nhắc cô: "Còn chai Coca nữa, trên đường tôi mua, tôi chỉ uống một ngụm, còn lại cậu uống hết, ba đồng đấy, đừng quên."

"Cậu lắm chuyện thật."

Cô ấy cũng không đi làm thêm nữa, mà dồn toàn bộ sức lực vào việc học.

Kỳ nghỉ đông lớp 11, theo lời đề nghị của tôi, cô đi làm phẫu thuật để xóa vết sẹo trên mặt.

Sau hơn một tháng băng bó, cuối cùng cô tháo băng ra.

Tóc cô dài và thành tích cũng tiến bộ nhanh chóng.

Lớp 12, tóc cô đã dài đến tận eo.

Sau khi theo dõi chúng tôi hai tháng, bố tôi tin tưởng vào tình bạn cách mạng của chúng tôi, và bắt đầu trở nên nhiệt tình quá mức với Bối Giang.

"Hai đứa là bạn học, phải giúp đỡ nhau nhiều nhé. Bối Giang à, con làm chị, nếu Gia Lương có sai sót, cứ mắng nó, không nghe thì đánh, đánh mạnh vào, da nó dày lắm."

Càng nói càng lệch lạc.

"Bố, cậu ấy chỉ hơn con có hơn hai mươi ngày thôi, làm gì mà chị."

"Hơn tuổi thì là chị."

"Nhưng con sinh non mà, tính theo ngày thụ thai, thì con là anh đấy, cậu ấy phải gọi con là anh."

Bố tôi không biết nghĩ đến gì, quay đầu nhìn bức ảnh của mẹ tôi, mặt ông đỏ bừng: "Câm ngay!"

19

Ngày thi đại học, chúng tôi thi cùng một địa điểm.

Sau khi hoàn thành môn cuối cùng, tôi bước ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-ay-thich-noi-doi/chuong-12.html.]

Trên đường, tôi gặp hai người bạn cùng lớp, họ hỏi tôi đáp án của câu cuối, khi nghe xong cả hai đều kêu lên.

"Gia Lương cũng nói vậy, chắc chắn là sai rồi. Khỉ thật, biết vậy mình không nên đổi đáp án."

Cổng trường náo nhiệt, khắp nơi đều ồn ào, có người nói hoa khôi của một trường cấp ba cũng thi ở đây, bạn bè tôi xôn xao chạy tới xem.

"Hôm nay thi xong rồi, chắc sẽ có màn tỏ tình ngay tại chỗ. Không biết ai sẽ được cô ấy chọn."

Tôi đi qua, đúng lúc thấy Bối Giang quay đầu lại.

Bạn tôi hơi ngạc nhiên: "... Nhìn quen quen."

Bối Giang bước tới chỗ chúng tôi.

Bạn tôi hít sâu một hơi, n.g.ự.c phồng lên: "Cô ấy đang đi về phía tôi. Ôi trời, tôi biết mà, hôm nay gội đầu là đúng rồi. Tôi nên nói gì bây giờ... Có nên tự giới thiệu trước không?"

Bối Giang đứng trước mặt anh ấy: "Chào cậu, Từ Lâm."

Bạn tôi bắt đầu lắp bắp: "À... ừ... cái... cái đó..."

Tôi cười: "Thi thế nào?"

Bối Giang cười: "Cũng tạm. Tối nay muốn ăn gì mừng, để tớ nấu."

Bạn tôi cuối cùng cũng nói được câu còn lại: "Tôi... trời ơi."

20

Khi có điểm thi, Bối Giang ngồi nhìn màn hình rất lâu.

Điểm của cô bị ẩn, điều này chỉ xảy ra với những người thuộc top 50 toàn tỉnh.

Bố tôi khen ngợi cô, và cũng hiếm khi khen tôi.

"Không làm mất mặt mẹ mày. Điểm này, cũng được."

Khi hỏi chúng tôi chọn trường nào, tôi vô thức liếc nhìn Bối Giang.

Bố tôi sau đó hỏi riêng tôi, định "yếu hèn" đến bao giờ.

Tôi đưa cho ông cuốn sổ ghi chép của Bối Giang.

"Bây giờ mà nói ra, có khác gì lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. Hơn nữa, kinh doanh thì phải rõ ràng, nếu đến lúc đó số tiền này trở thành nợ xấu thì không được đâu. Con nói đúng không bố?"

Bố tôi nói: "Đúng, mày giống y bố mày."

Tôi cúi đầu hỏi con cún nhỏ Tiểu Bối.

"Tiểu Bối, mày thấy tao nói đúng không?"

Tiểu Bối nhấc chân tè vào chân tôi rồi chạy đi.

21

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Vào lúc này, người mẹ đã lâu không liên lạc của Bối Giang đột nhiên nhớ đến con gái mình và bảo cô về nhà một chuyến, nói rằng dù sao cũng là người một nhà, bà nhớ cô.

Bối Giang nhìn tin nhắn rất lâu, đặc biệt là câu "mẹ nhớ con".

Mắt cô hơi đỏ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÔ ẤY THÍCH NÓI DỐI
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...