Trương Huệ sững người tại chỗ, dường như không hiểu tại sao tôi lại nói như vậy.
Tôi rút ra từ trong túi xách quyển nhật ký mỏng manh nhưng nặng trĩu, trịnh trọng đặt vào tay Trương Huệ.
Cô ta đón lấy, dường như cảm thấy có chút quen thuộc, lẩm bẩm: "Đây không phải là quyển sổ tôi tặng cho thằng Hào nhà tôi sao?"
Sau đó cô ta lật trang đầu tiên.
11
Ngày 5 tháng 4.
Hôm nay thật vui, bạn cùng bàn Hà Tử Hào tặng con một quyển sổ xinh đẹp.
Bạn ấy không cẩn thận làm rơi quyển sổ xuống đất, vỏ ngoài bị dính một chút nước bẩn.
Bạn ấy không muốn dùng nữa, liền tặng cho con.
Thật là đẹp.
Ngày 30 tháng 4.
Dì của Hà Tử Hào lại mua quần áo mới cho bạn ấy, bạn ấy khoe với con là năm trăm tệ.
Quần áo của con năm mươi tệ có thể mua được hai bộ.
Mùa hè con chỉ có hai bộ quần áo, thay phiên nhau mặc.
Nếu trời mưa, quần áo chưa khô, con chỉ có thể mặc thêm một ngày nữa.
Nhưng con không ghen tị với bạn ấy, vì quần áo của con là mẹ mua cho con.
Mẹ đi làm ở ngoài, kiếm tiền chắc vất vả lắm.
Ngày 9 tháng 5.
Hôm nay tan học, lại thấy bố của Hà Tử Hào đến đón bạn ấy.
Trên xe có một dì rất giống mẹ con.
Nhưng mẹ con đang đi làm ở ngoài, sao lại có thể ở trên xe được chứ?
Con nhớ mẹ lắm.
Ngày 1 tháng 6.
Hôm nay là Tết thiếu nhi, buổi chiều được nghỉ nửa ngày.
Con về nhà, nhưng bố và bà nội đều không có ở nhà.
Họ đi ăn tiệc cưới quên mất con, đến ngày hôm sau mới về.
Con đã ngủ một đêm ở hành lang.
Sáng hôm sau tỉnh dậy vừa chóng mặt vừa đói, nhưng con không dám nói với bố.
Con không được phép bị bệnh.
Ngày 20 tháng 6.
Hà Tử Hào cho con ăn rất nhiều đồ ăn vặt.
Bạn ấy nói đều là đồ ăn vặt nhập khẩu dì bạn ấy mua cho, ăn không hết nên đã quá hạn sử dụng rồi.
Hương vị hơi lạ nhưng vẫn rất ngon.
Ngày 7 tháng 9.
Hôm nay là ngày vui vẻ nhất trong cuộc đời con vì mẹ đến thăm con!
Buổi sáng mẹ đưa con đi công viên chơi xích đu, còn quay rất nhiều video cho con.
Trước đây con không thể tự mình đu lên được, hôm nay có mẹ ở bên nên con bay cao thật là cao!
Mẹ còn đưa con đi mua quần áo.
Con nói với mẹ: "Con có hai bộ quần áo, đủ mặc rồi."
Con thực ra là cố ý nói như vậy vì con biết mẹ nhất định sẽ mua đồ cho con.
Hôm qua con đã hứa với bạn học là sẽ mang xoài đến trường.
Con không dám chủ động bảo mẹ mua xoài cho con vì con sợ mẹ không vui.
Cho nên con mới nói như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-be-tren-xich-du/chuong-6.html.]
Một lát sau, mẹ quả nhiên hỏi con: "Vậy con muốn ăn gì không?"
Con nghe được câu này thì vui đến nỗi muốn nhảy cẫng lên.
Con vội vàng nói với mẹ rằng con muốn ăn xoài!
Con đúng là một đứa bé thông minh.
Mẹ thật sự đưa con đi mua xoài, mười tệ mua được năm cân!
Con không muốn mẹ tốn nhiều tiền nên đã mua những quả xoài hơi đen một chút, được giảm giá.
Về đến nhà, con nhét đầy cả một cặp sách.
Đợi đến khi đi học, con sẽ chia cho các bạn cùng ăn.
Mỗi người một quả, còn lại hai quả, một quả cho bố và một quả cho bà nội.
Họ sẽ không bao giờ chê cười con nữa.
Sau này lớn lên, con nhất định phải kiếm thật nhiều tiền.
Để mẹ không cần phải đi làm ở ngoài nữa, có thể ở bên con mỗi ngày.
12
Sau khi đọc hết quyển nhật ký, Trương Huệ như người mất hồn.
Cô ta loạng choạng, suýt chút nữa không đứng vững.
Tôi thuận tay đỡ cô ta, dìu cô ta ngồi xuống ghế sofa.
Giọng tôi có chút nghẹn ngào: "Cả đời Lý Uyển Đình này, bố không thương, bà nội không yêu. Con bé rất dễ thỏa mãn, chỉ cần một chút ngọt ngào cũng đủ lấp đầy nội tâm. Cô là người đã cho con bé một tia ngọt ngào, cũng là người thân cận nhất của con bé trên đời này."
"Con bé đã chết, nếu ngay cả một công bằng cũng không thể đòi lại cho con bé, vậy tại sao cô lại chọn sinh ra con bé?"
Cảm xúc Trương Huệ vỡ òa, khóc nức nở đau thấu tâm can.
"Con gái ngoan của mẹ, là mẹ có lỗi với con!"
"Mẹ đáng c.h.ế.t mà!"
Cuối cùng cô ta cũng chịu mở lời, nói ra sự thật cuối cùng.
13
Lời tự thuật của Trương Huệ.
Sau khi tôi và Lý Quốc Phú kết hôn thì mãi không có con.
Sau này đi bệnh viện kiểm tra, là vấn đề của anh ta.
Mẹ anh ta coi trọng thể diện hơn trời, không muốn người ngoài đàm tiếu.
Thế là bà ta bày ra một ý kiến tồi tệ.
Một ngày, mẹ anh ta thần thần bí bí bưng cho tôi một bát canh, nói là t.h.u.ố.c cầu con.
Tôi không tin mấy thứ này nhưng Lý Quốc Phú cũng ở bên cạnh giục tôi uống nhanh lên.
Tôi đành miễn cưỡng uống hết.
Sau khi uống xong, bà ta đưa tôi đến một nhà nghỉ nhỏ, bên trong có một người đàn ông lạ mặt đang đợi tôi.
Vào trong, bà ta đóng cửa lại, tôi lập tức hiểu ra ý của bà ta.
Sau đó thì tôi có thai.
Mẹ anh ta nói bát canh đó là đặc biệt cầu được, rất linh nghiệm.
Uống trước khi làm chuyện đó, sinh ra nhất định là một thằng cu béo.
Ai ngờ đến ngày sinh, tôi lại sinh ra một đứa con gái.
Từ lúc đó, cả nhà bắt đầu gà bay ch.ó sủa.
Anh ta oán hận mẹ anh ta, mẹ anh ta oán hận tôi.
Cuối cùng tất cả oán khí của cả nhà đều đổ lên đầu con bé.
Vì sự xuất hiện của đứa con gái này đã mang đến bất hạnh cho gia đình.
Sau này tôi đi làm ở ngoài, một khắc cũng không muốn ở lại cái nhà này.
Ai ngờ một năm trước, tôi lại gặp được người đàn ông hôm đó ở nhà nghỉ nhỏ.
--------------------------------------------------