Ta lập tức dừng, nín thở lắng nghe.
Tiếp đó, giọng nữ vang lên:
“Thái tử ca ca, muội tưởng đêm nay huynh không tới.”
Giọng ngọt ngào, nũng nịu, trêu chọc, chính là công chúa vốn kiêu ngạo.
Tạ Trường An biến sắc, bịt miệng ta, kéo ta chui vào hang giả sơn.
Thái tử dịu giọng: “Vũ Dương, muội biết ta không thất hẹn mà.”
Công chúa hừ nhẹ: “Từ khi phụ hoàng vội vàng cưới thê tử cho huynh, đêm giao thừa huynh chẳng tới. Muội còn nghĩ đêm nay huynh lại đi với tẩu tẩu.”
Thái tử cười, nghiến răng: “Nên tối nay muội bám lấy gã Trạng nguyên họ Tạ chọc giận ta?”
Công chúa bật cười: “Diễn trò thôi, hắn không vào được nội điện đâu.”
“Nói chứ, nghe bảo tẩu tẩu đã mang thai.”
Giọng công chúa chợt lộ vẻ giận dỗi:
“Muội khổ cực sinh Bảo Nhi cho huynh, vậy mà huynh chưa từng đến thăm. Nói đi, huynh chán ghét phải không?”
Lời ấy như sét đánh ngang tai.
Thảo nào tiểu quận chúa quái dị…
Còn tỷ tỷ ta một xác hai mạng, hóa ra chỉ để che giấu tội nghiệt cho họ.
Ta như trở lại đêm mưa nghe tin tỷ tỷ mất.
Sự hận thù dâng cuồn cuộn, chỉ muốn hóa d.a.o bổ vào hai kẻ bại hoại kia.
Tạ Trường An như cảm được dị động, bịt chặt miệng, ghì ta không buông.
Hắn cũng thở dốc, nhục nhã và phẫn nộ bị dồn nén.
Ngoài kia, Thái tử vẫn dỗ dành: “Muội muội ngoan, ta chê ai cũng không chê muội.”
Công chúa hừ khẽ: “Vậy tối nay huynh tới thăm Bảo Nhi của chúng ta đi.”
Ta giật mình, cố vùng khỏi tay Tạ Trường An.
Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa
Nếu họ tới phòng phía tây, sẽ biết ta vắng mặt.
“Đừng nhúc nhích.” Tạ Trường An ghé tai thì thầm: “Hắn sẽ không đi đâu.”
Quả nhiên, đàn ông hiểu đàn ông.
Bên ngoài dần vang lên những âm thanh khiến người ta đỏ mặt.
Ta cố nén ghê tởm, nhân lúc chúng chìm đắm, phòng bị lơi lỏng, lặng lẽ đặt dấu ấn lên hồn phách cả hai.
Tộc Cô Hoạch Điểu của ta, ngày ẩn đêm hiện.
Khoác vũ y hóa chim, cởi áo thành nữ nhân, bầu n.g.ự.c có sữa nuôi dưỡng.
Chỉ cần đặt dấu ấn lên hồn phách con người là có thể hút hồn khí của họ.
Hồi lâu, mưa tạnh mây tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-hoach-dieu-tra-oan/chuong-3.html.]
Giọng nam nhân thỏa mãn: “Ta đi đây.”
Giọng nữ uể oải kiều mị: “Lần đầu ở ngoài trời, quả có thú riêng.”
Nam nhân cười khẽ: “Vậy lần sau ta lại đến.”
Nữ nhân lười đáp một tiếng, rồi sột soạt chỉnh y phục.
Tiếng giày lẫn lời tình tự xa dần.
Ta thở phào, định bảo Tạ Trường An buông ra, chợt nhận ra môi hắn còn kề vành tai ta.
Hơi thở nóng rối, thân thể bỏng rực, mùi rượu nồng: “A Dao… A Dao…”
Ta kinh hãi, vùng mạnh.
Hắn siết eo ta, một tay men lên, gần chạm ngực. Ta chịu không nổi, đành bất chấp để lộ thân phận, hung hăng cắn vào hồn phách hắn.
Hắn đau buông tay, ôm đầu lùi lại, mắt tỉnh táo đôi phần: “Ngươi là gì của Khương Dao?”
Ta chẳng buồn đáp.
Miếng cắn trúng ngay ký ức hắn.
Những mảnh ký ức hỗn loạn khiến ta rúng động.
Hóa ra là vậy…
Thấy ta im lặng, hắn lại nói, cắt ngang dòng suy nghĩ: “Ngươi là người trong tộc của Khương Dao.”
Lần này giọng hắn chắc nịch.
Ta giấu cảm xúc, chối phăng: “Nô tỳ không hiểu phò mã nói gì.”
Hắn nhìn xoáy vào mắt ta, bật cười lạnh: “Không thừa nhận cũng được. Nhưng hãy nhớ, mục đích chúng ta giống nhau.”
Ta cúi đầu giả vờ hoảng, xách váy chạy khỏi hang giả sơn.
Hắn không đuổi theo.
Ta thở phào, vội quay về phòng phía tây.
Đêm nay tuy chưa tìm được chỗ tỷ tỷ, nhưng những câu hỏi trong lòng đã được giải đáp.
Chắc phải thay đổi kế hoạch.
Ta nhắm mắt tính đến sáng, quả nhiên hai kẻ kia không ghé.
Tiểu quận chúa vẫn ngủ say, không biết sau lưng mình là bao nhiêu m.á.u và nhơ bẩn.
Cũng như bệnh tim bẩm sinh của nó có thể cướp mạng nó bất kỳ lúc nào.
Ta phải xong mọi việc trước khi nó c.h.ế.t vì phát bệnh.
Nếu mất thân phận nhũ mẫu, ta khó trụ lại phủ.
Nhưng sợ cái gì thì trời hay trao của ấy.
Chưa hết tháng Giêng, bệnh tim của tiểu quận chúa bộc phát.
Ta vừa dùng tinh huyết nuôi dưỡng cầm cự, vừa vội sai người báo cho công chúa biết.
Công chúa dẫn thái y tới, chẳng nói chẳng rằng đã tát ta: “Tiện tỳ!"
--------------------------------------------------