Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cổ Mỹ Nhân

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp Uyển Thanh đột nhiên vùng dậy, nhào đến bóp cổ ta. Ả nữ nhân điên này.

Ta lật người, đè nàng ta xuống, giơ tay lên cho hai cái tát thật kêu. Diệp Uyển Thanh bị ta đánh xong, vậy mà lại trợn trắng mắt ngất đi. Từ khi trúng Cổ cóc ghẻ, nàng ta không ăn không uống không ngủ, cơ thể đã suy yếu đến cực điểm.

Ta vỗ vỗ vào mặt nàng ta, nhưng không có chút dấu hiệu tỉnh lại nào.

Thôi vậy. Ta vẫn nên nhân lúc trời tối, rời đi sớm thì hơn. Trước khi đi, ta có để lại cho Tạ Thời An một bức thư. Ta nói với hắn rằng ta sống không vui vẻ ở Trường An, ta muốn quay về Xuyên Tây.

Ta từng có hôn ước ở Xuyên Tây, bây giờ nghĩ lại, những ngày tháng ở Tạ phủ tôi sống không hề vui vẻ chút nào. Cho nên ta quyết định đi tìm vị hôn phu trước đây của ta.

Tính ra thời gian, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày thi đình của Tạ Thời An. Gần đây hắn luôn bị phụ thân hắn ép học hành, chắc là sẽ không tìm được tôi nhanh như vậy. Vì thế ta vừa đi vừa ngắm cảnh, thong thả quay về Xuyên Tây.

Ta có một căn nhà nhỏ ở Xuyên Tây, lúc trước, chính là ở đó tôi đã cưu mang Tạ Thời An. Không ngờ, khi ta trở về Xuyên Tây, lại phát hiện trong nhà có khói bếp đang bốc lên nghi ngút.

Tạ Thời An, vậy mà đã đến Xuyên Tây trước cả ta!

Nhìn thấy ta, Tạ Thời An như phát điên lao đến: "Giang Vân Khê, nàng dám bỏ ta lại! Tên gian phu kia đâu, ngươi nói mau, tên gian phu kia ở đâu!"

Chuyện vị hôn phu gì đó, đương nhiên là lừa hắn ta rồi.

Ta mỉm cười đưa tay ra, ấn vào vị trí trái tim của hắn: "Có đau không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-my-nhan/16.html.]

Tạ Thời An gật đầu, sau đó lại lắc đầu mạnh mẽ, ôm chặt ta vào lòng: "Vân Khê, đừng rời xa ta. Chỉ cần nàng không rời xa ta, đau khổ nào ta cũng có thể chịu đựng được."

Ta ngẩng đầu lên nhìn kỹ khuôn mặt của hắn. Tạ Thời An gầy đi rất nhiều, gò má nhô cao, hai má hóp lại, dưới mắt còn có quầng thâm mờ mờ.

Hắn đỏ hoe vành mắt, trong mắt đầy những tia m.á.u nhỏ li ti. A, Cổ độc tâm sắp chui ra khỏi cơ thể rồi. Xem ra, hôm nay chính là ngày cuối cùng của Tạ Thời An.

"Tạ Thời An, chàng đi theo ta."

Trên đường đi Tạ Thời An luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, sợ ta chạy mất. Ta dẫn hắn đến khu nghĩa địa sau núi trong làng, đi vòng qua hai khu rừng, đến trước một khu mộ.

Ở đó có ba tấm bia mộ được dựng lên ngay ngắn. Tạ Thời An không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cổ độc tâm của hắn phát tác ngày càng dữ dội, mới đi một lúc mà trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Khổ thân hắn. Từ Trường An đến Xuyên Tây, chắc chắn là một hành trình vô cùng gian nan.

"Tạ Thời An, chàng không phải hỏi ta có vị hôn phu không sao?"

Ta đưa tay chỉ vào những tấm bia mộ: "Ta không có vị hôn phu, nhưng đã có ba người phu quân rồi. Chàng là người thứ tư."

Tạ Thời An đột nhiên trợn trừng mắt: "Nàng, nàng nói gì cơ!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cổ Mỹ Nhân
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...