Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Nàng Hợp Đồng

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa tiếng sau, Hương Tranh đã ngồi trên máy bay, bay tới sân bay

Lam Thiên của thành phố Nghệ Húc.

Nếu được Sở Tu Phàm giúp đỡ, khả năng thuyết phục được Sở Nhân Vũ

sẽ lớn hơn rất nhiều.

Thế nên, khi máy bay vừa hạ cánh, Hương Tranh đã vội vàng mở di

động, dò tìm danh bạ. Đến lúc này cô mới phát hiện mình không có số

điện thoại của Sở Tu Phàm. Tất cả những gì cô biết về Sở Tu Phàm

chỉ là thời gian anh sống tại rừng phong, ngoài ra không có gì

nữa.

Bây giờ chỉ còn cách đến địa chỉ Diệp Luyến Hoàn đưa thì mới tìm

được anh ấy.

Nghĩ vậy, Hương Tranh, một tay xách hành lý, một tay giữ chặt tờ

giấy ghi địa chỉ nhà Sở Nhân Vũ, rời khỏi sân bay.

Đây là lần đầu tiên Hương Tranh đến thành phố Nghệ Húc này, đường

phố không thông thuộc nhưng may mắn chiếc taxi đã khiến cô không

mất quá nhiều công sức để tới được Sở gia.

Sở gia là một khu biệt thự cổ kính, rêu phong, mặc dù không khó để

nhận ra nó đã được tu sửa lại ít nhiều nhưng quả thật ấn tượng về

nó vẫn là vẻ cổ kính, trầm mặc.

Hai bên cổng vào biệt thự đều có nhân viên bảo vệ canh giữ. Muốn

quang minh chính đại bước vào cửa thì phải có lý do chính đáng.

Chẳng phải trước khi lên máy bay, Diệp Luyến Hoàn đã cho cô một gợi

ý tuyệt vời hay sao? Đã đến lúc động não, áp dụng cách này, quả

nhiên Hương Tranh thấy hiệu quả tức thì. Cô vừa nói muốn đến xin

làm người giúp việc liền được chú bảo vệ mặc đồ đen đưa vào phòng

khách.

“Cô là Hương Tranh?”

Ngồi trên chiếc ghế gỗ kê cuối phòng là một người đàn ông trung

niên mặc một áo khoác ngoài màu đen, áo cổ chữ “V” để lộ chiếc sơ

mi trắng bên trong, thắt lưng da màu cà phê kết hợp với quần tây

màu be, chân đi đôi giày da bình thường. Khuôn mặt ông ta hơi dài,

nước da bánh mật, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa uy quyền, thậm chí là

có chút tàn bạo khiến người đối diện không khỏi cảm thấy run

sợ.

Đứng bên người đàn ông trung niên ấy là một anh chàng dung mạo khôi

ngô, tuấn tú, không kém gì Sở Trung Thiên. Anh ta cũng cao lớn, đẹp

trai. Nhưng không đẹp kiểu baby như Sở Trung Thiên, anh ta đẹp kiểu

nữ tính, làn da quá trắng, đôi môi quá hồng, ánh mắt quá long

lanh.

Hương Tranh ngồi đôi diện với hai người họ, căng thẳng suy nghĩ,

cuối cùng, cô mạnh dạn trả lời câu hỏi của anh chàng kia: “Vâng.

Tôi là Hương Tranh”. Cô biết rõ, lúc này cô không được phép run sợ

hay bối rối. Nếu để hai người này nghi ngờ thì đừng nói tới chuyện

cô tìm được Sở Tu Phàm, ngay cả cơ hội ra khỏi đây để trở về nhà cô

cũng chưa dám chắc.

“Cô còn trẻ như thế, tại sao lại muốn làm người giúp việc?” Anh

chàng kia vừa đưa tay gãi cằm, vừa hỏi cô. Người đàn ông trung niên

nhìn cô không rời một phút.

“Em trai tôi mắc bệnh nặng, tôi phải kiếm tiền chữa bệnh cho cậu

ấy.” Hương Tranh trả lời trơn tru, cô thấy hài lòng vì mình đã biết

phòng xa, cô chuẩn bị những câu trả lời này từ trên máy bay, nếu

không, cô không thể nào đối đáp lưu loát được như thế.

“Mắc bệnh gì?”

“Là phẫu thuật cấy ghép giác mạc.” Hương Tranh do dự ít giây rồi

quyết định kể cho hai người họ nghe một câu chuyện cảm động mà cô

mới sáng tác ra trên máy bay. “Năm ngoái, em trai tôi cùng với bạn

leo lên núi Ngũ Vân, không may bị rơi từ vách núi xuống, tuy tính

mạng đã được cứu nhưng đôi mắt đã bị tật trong lần tai nạn ấy. Gần

đây có một gia đình, con trai họ bị tai nạn qua đời, họ đồng ý hiến

giác mạc của anh ấy, nhưng giá họ đưa ra quá đắt, tận mười vạn

đồng. Gia đình tôi vốn nghèo, đã phải tốn không ít tiền cho lần

phẫu thuật trước của cậu ấy nên lần này không thể gom đủ tiền.

Nhưng chúng tôi biết, không dễ gì tìm được người muốn hiến giác

mạc, chúng tôi không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, cả gia đình

dồn sức kiếm tiền, tôi cũng muốn giúp một tay.”

“Ồ, vậy sao?” Người thanh niên khẽ kêu lên vẻ thông cảm, sau đó anh

ta lấy lại ngữ điệu bình thường hỏi tiếp: “Vậy vì sao cô lại chọn

làm cho Sở gia?”.

Sao anh ta hỏi kỹ thế? Liệu có phải cô đã để lộ sơ hở gì trước mặt

anh ta?

Hương Tranh căng thẳng nuốt nước bọt, chân tay khẽ run rẩy, đáp lại

với giọng run run: “Tôi... tôi được bạn giới thiệu đến đây”.

Anh chàng trẻ tuổi liếc mắt nhìn biểu hiện của Hương Tranh lúc này,

đột nhiên mỉm cười, rồi ghé sát tai người đàn ông trung niên nói

nhỏ:

“Lão gia, xem chừng cô ta quả thật ngốc như lời Diệp tiểu thư nói,

chuyện này xin giao cho tôi, ngài cứ yên tâm”.

“Được, nhưng nhớ canh chừng cẩn thận, đừng cho cô ta tiếp cận Tu

Phàm.”

“Vâng, thưa lão gia.”

Người đàn ông trung niên gật đầu rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi,

bước ra cửa trước. Người trẻ tuổi đứng nhìn theo cho đến khi ông ta

đi khuất mới quay lại chỗ Hương Tranh đang ngồi đợi.

“Lát nữa cô đến gặp phó quản gia Lâm để sắp xếp chỗ ăn ở, sau đó cô

cùng Tú Anh dọn dẹp thư viện.”

“Vâng.”

Hương Tranh sợ cứng người, cô chỉ lo mình sơ sẩy để lộ sự sợ hãi

nên cúi mặt nhằm giấu đi ánh mắt hoảng loạn. Cô không ngờ rằng, chỉ

lát sau, cằm cô đột nhiên bị một bàn tay nâng lên.

Hương Tranh sợ hãi, vô thức lùi về sau một bước, đôi mắt mở to,

hoảng loạn nhìn anh ta.

Anh ta nhìn cô nhếch môi cười, giải thích: “Tôi rất ghét nhìn vào

đầu người khác khi nói chuyện nên mới làm thế. Còn cô, sao phải sợ

hãi như vậy?”.

“Tôi... tôi đến đây lần đầu nên chưa quen... tôi... tôi đi tìm phó

quản gia Lâm…”.

Hương Tranh vội vã định bỏ đi thì anh ta lại nói tiếp: “Nếu đúng

như cô nói thì tốt, còn nếu có lý do gì khác nữa thì... cần phải

xem lại”.

Hương Tranh đang bước đi, nghe nói vậy thì đứng sựng lại, quay lại

nhìn về phía anh ta.

Dưới ánh chiều tà đỏ như máu, anh ta đứng đó nhìn cô cười bí

hiểm.

Sau này Hương Tranh mới biết, người đàn ông trung niên đó là kẻ máu

lạnh vô tình Sở Nhân Vũ, còn anh chàng có nụ cười bí hiểm kia là

quản gia của Sở gia, cũng là trợ lý của Sở Nhân Vũ, tên là Triệu

Ninh.

Triệu Ninh là do Sở Nhân Vũ đưa về sau một chuyến công tác. Lúc đó,

anh ta mới có mười tuổi, vì cha mẹ mất sớm nên phải ở nhờ nhà một

người chú họ xa. Từ nhỏ, anh ta đã ốm yếu, bệnh tật quanh năm. Năm

ấy, anh ta lại mắc bệnh truyền nhiễm, người chú họ sợ anh ta lây

bệnh cho cả nhà, nhất quyết đuổi anh ta đi. Cuối tháng Mười hai

nhưng trời vẫn có những bông tuyết nhỏ, Triệu Ninh, mặc quần áo

mỏng tang, người đang có bệnh, đi lang thang cả ngày ười ngoài

đường. Đúng lúc anh ta ngất đi trên đường thì gặp Sở Nhân Vũ. Nếu

không có Sở Nhân Vũ thì anh ta đã chết ngoài đường rồi. Sở Nhân Vũ

mang Triệu Ninh về nhà, sai bác sĩ của gia đình chăm sóc, trị bệnh

cho anh ta, còn dạy cho anh ta biết chữ. Triệu Ninh một lòng biết

ơn Sở Nhân Vũ, sau khi trưởng thành càng hết lòng trung thành với

Sở Nhân Vũ, được ông ta tin tưởng, coi như cánh tay phải của

mình.

Ba ngày sau đó, Hương Tranh cũng không một lần nào nhìn thấy Sở

Nhân Vũ nữa. Cô cảm thấy hối tiếc vì đã để tuột mất cơ hội tiếp cận

ông ta. Đã thế cô còn chưa tìm gặp được Sở Tu Phàm. Xem ra lần này

cơ hội chiến thắng của cô chẳng có là bao. Nhưng nghĩ kỹ lại, Hương

Tranh lại thấy le lói hy vọng. Tình thế của cô lúc này có thể chưa

được tốt, nhưng chẳng phải là cô đã lọt vào được Sở gia hay sao?

Chỉ cần Sở Tu Phàm có ở nơi này, sớm muộn gì cô cũng gặp được anh

ấy. Việc lớn sẽ thành.

Thư viện của Sở gia rất rộng nhưng lại không bố trí vòi nước nào

bên trong. Những người lau dọn vệ sinh ở thư viện đều phải xách

nước từ ngoài vào. Sau khi cùng Trần Tú Anh nhận nhiệm vụ này,

Hương Tranh và chị ta, hai người lặng lẽ xách nước từ ngoài vào

trong thư viện.

Một hôm, Hương Tranh đang xách chiếc xô chứa đầy nước thải bẩn từ

trong thư viện đi ra, khi đi qua chỗ Trần Tú Anh, đột nhiên Hương

Tranh bị chị ta gọi lại: “Hương Tranh. Lát nữa có đi qua hành lang,

cô chú ý đừng để nước dây ra sàn nhé”.

“Sao vậy chị?”

“Căn phòng phía bên trái hành lang là phòng của lão gia. Hôm nay

lão gia về nhà, ông ấy sẽ khó chịu nếu nước dây ra sàn nhà.”

Lão gia... Vậy ra đây là phòng của Sở Nhân Vũ sao?

Hằng ngày cô đều đi qua căn phòng đó, thấy phòng đóng kín cửa nên

cô cho rằng đó là căn phòng trống, không có người ở. Thật không ngờ

nó lại chính là phòng của Sở Nhân Vũ. Không biết trong phòng có vật

gì liên quan đến Sở Tu Phàm hay không?

Bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu cô, nhưng cô cũng cẩn thận

không để lộ những thắc mắc trong lòng. Cô khẽ gật đầu đồng ý với

Trần Tú Anh, rồi lại tiếp tục xách xô nước bẩn đi ra ngoài.

Mọi khi Hương Tranh không bao giờ để ý đến căn phòng phía bên trái

hành lang, cô luôn bình thản bước qua nó. Hôm nay, chẳng biết có

phải do những lời nói của Trần Tú Anh hay không mà khi đi qua căn

phòng ấy, cô thấy tim mình đập loạn nhịp. Càng tiến lại gần căn

phòng, tim cô càng đập mạnh hơn, thậm chí cô có cảm giác đứng không

vững nữa.

Căn phòng đó càng lúc càng gần cô... Căn phòng đó đang ở bên cạnh

cô... Căn phòng đó đã ở phía sau cô...

Cuối cùng, cô đã đi qua phòng của Sở Nhân Vũ.

Cô đã bình tĩnh trở lại, thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, cô

lại thấy tiếc nuối khôn cùng.

Tại sao lại bỏ đi như vậy? Nếu như... nếu như cô vào đó lục tìm,

biết đâu có thể tìm ra cách liên hệ với Sở Tu Phàm... Cô nghĩ đi

nghĩ lại, bước chân dần chậm lại, do dự một lúc, rồi cô quyết định

quay trở lại.

Cửa phòng không khóa, Hương Tranh khẽ khàng mở cửa. Quan sát phía

sau không có ai, cô vội vàng lách người vào trong.

Căn phòng được trang trí sang trọng và đẹp mắt, rộng đến hơn một

trăm mét vuông, có sân khấu, máy tính để bàn, màn hình lớn LCD, tủ

lạnh cao cấp, sofa bằng da, giường ngủ hiệu KINH SIZE... và rất

nhiều đồ nội thất, gia dụng khác. Tất cả đều là hàng hiệu đắt tiền.

Căn phòng này xây dựng theo hướng đông, phía ngoài có một ban công

rộng, kéo rèm lên, qua cửa kính trong suốt có thể ngắm cảnh mặt

trời mọc. Vào mùa hè, có thể nằm ngoài ban công tắm nắng, nghe nhạc

thư giãn. Bức tường phía nam có treo một bức tranh sơn dầu khổ lớn

được đóng trong khung vàng, trong tranh là hình một thiếu nữ khỏa

thân, nửa người trên để trần ngả ra phía sau phô bày tấm thân ngọc

ngà trong một tư thế quyến rũ chết người.

Nếu là Sở Trung Thiên, anh ấy có chọn bức tranh này không nhỉ?

Hương Tranh nhìn chăm chú người thiếu nữ trong tranh, trong đầu lại

liên tưởng tới khuôn mặt baby của Sở Trung Thiên.

Dưới bức tranh sơn dầu là một chiếc bàn gỗ bóng loáng, trên bàn bày

một dãy dài những khung hình. Do đứng khá xa nên Hương Tranh không

nhìn rõ những bức hình trên bàn. Cô vô thức bước về phía bàn, nhấc

một cái lên xem.

Trong khung hình là một bức hình đã ố vàng, cậu học sinh tiểu học

trong ảnh rất giống Sở Tu Phàm, có lẽ đây là ảnh Sở Tu Phàm lúc còn

nhỏ. Đứng cạnh cậu bé ấy là một phụ nữ trẻ muôn phần xinh đẹp, dáng

điệu thanh tú, khí chất quý phái, mái tóc đen búi cao, mấy sợi tóc

mềm mại lòa xòa trước trán, vương xuống cả hai bên má, trong bộ váy

liền màu trắng, trông cô ấy thật thanh thoát.

“Thật là tiên nữ giáng trần.” Hương Tranh thấy yêu mến người thiếu

phụ trong ảnh. Khi cô phát hiện ra cả dãy khung hình trên bàn đều

là hình người phụ nữ ấy, cô không thể ngăn được mình cầm chúng lên

xem một cách say mê.

Tại sao trong phòng Sở Nhân Vũ lại để nhiều ảnh của người thiếu phụ

xinh đẹp này? Người phụ nữ này và cha con Sở Nhân Vũ có quan hệ như

thế nào?

Đúng lúc Hương Tranh còn đang nhập tâm suy nghĩ, thì có tiếng động

nhẹ, sau đó một luồng sáng chiếu vào phòng, cửa phòng đang được ai

đó mở ra.

Hương Tranh giật mình, hoảng hốt quay lại nhìn.

Bên cánh cửa mở rộng là một người đàn ông cao lớn, phải chớp mắt

mấy lần, Hương Tranh mới nhìn rõ người ấy, khuôn mặt đẹp kiểu nữ

tính, nụ cười vừa bí ẩn vừa quỷ quái.

“Triệu quản gia!” Hương Tranh trợn mắt, kinh hãi nhìn vào Triệu

Ninh đang đứng ngoài cửa, mặt cô bỗng nhiên tái mét.

“Cô đang làm gì ở đây?” Triệu Ninh ném về phía cô cái nhìn giận dữ.

Hương Tranh bị ánh mắt dữ dội ấy làm cho cứng đờ, mất hết phản ứng,

đã không kịp trả cái khung ảnh đang cầm trên tay về vị trí cũ, tệ

hơn, cô còn luống cuống nên làm rơi nó xuống đất.

Vì vậy, Hương Tranh càng hoảng loạn. Sau khi nhặt chiếc khung ảnh

vừa rơi đặt lại bàn, cô tuyệt vọng nhắm chặt mắt, ngán ngẩm nghĩ:

Sở Tu Phàm còn chưa tìm được, cô đã bị tay chân thân tín của Sở

Nhân Vũ phát hiện ra cô đang đột nhập vào phòng ông ta, lần này cô

chết chắc rồi.

Triệu Ninh nhìn vào chiếc xô nhựa đựng đầy nước bẩn bên cạnh

Hương.Tranh rồi lại nhìn cô giúp việc đang đứng đó run rẩy, mắt

nhắm nghiền, ngay lập tức hình dung ra sự việc. Anh ta vẫn đứng đó

giận dữ nhìn Hương Tranh, suy nghĩ để tìm biện pháp trừng phạt

cô.

Sau một lúc lâu đứng yên lặng, nhắm chặt mắt, Hương Tranh cũng phải

mở mắt ra, len lén nhìn về phía Triệu Ninh. Và cô thật sự bị bất

ngờ khi thấy biểu hiện của anh ta. Tuy trán anh ta vẫn nhăn lại

nhưng mặt anh ta không còn vẻ giận dữ nữa. Thậm chí, anh ta còn vừa

cười vừa tiến lại gần cô. Anh ta bị làm sao chăng?

“Xem ra Hương tieu thư rất có hứng thú với những đổ vật trong phòng

lão gia nhỉ?” Triệu Ninh dùng giọng chế nhạo để hỏi, vừa nói vừa

tiến những bước dài về phía Hương Tranh.

“Triệu... Triệu quản gia... anh đừng như vậy.” Hương Tranh kinh

hoảng nhìn anh ta, sợ hãi lùi lại phía sau. “Tôi... tôi chỉ dọn dẹp

phòng thôi.” Cô lúng túng giải thích, giọng rất run, không có chút

sức thuyết phục nào.

“Thật sao? Tôi nhớ tôi chỉ giao cho cô dọn dẹp thư viện, không hề

bảo cô dọn phòng lão gia.” Triệu Ninh mỉa mai vặn lại, tóm chặt lấy

tay cô.

“Đừng!” Hương Tranh kêu lên, sợ hãi, co rúm người lại. Trong lúc

hoảng loạn, cô va phải chiếc bình hoa pha lê trên bàn, chiếc bình

lúc lắc nghiêng ngả, Hương Tranh đưa tay ra đỡ nhưng đã quá muộn,

chiếc bình lăn hai vòng trên bàn rồi lao thẳng xuống đất, vỡ tan.

Những âm thanh của tiếng pha lê vỡ như cứa vào tai Hương Tranh.

Chiếc bình pha lê tinh xảo, hoàn mỹ lúc trước giờ chỉ còn là những

mảnh vỡ nằm ngốn ngang trên sàn nhà.

Hương Tranh nhìn chằm chằm vào đám mảnh vỡ tung tóe quanh mình, mặt

cắt không còn giọt máu.

Hương Tranh thầm tính, lần này thì cô thật sự chết chắc rồi. Khoan

nói đến chuyện chiếc bình hoa pha lê đẹp đẽ đó đáng giá bao nhiêu.

Chỉ riêng việc cô bị bắt quả tang đang lục lọi trong phòng Sở Nhân

Vũ và việc cô làm vỡ chiếc bình hoa thôi cũng đủ khiến cô chết thảm

rồi.

Triệu Ninh đương nhiên đoán biết được những suy nghĩ trong đầu

Hương Tranh. Anh ta không giữ tay cô nữa mà đứng ra xa, hai tay

khoanh trước ngực, hết chơi trò mèo vờn chuột với cô bằng ánh mắt

lại mỉa mai nói: “Hương tiểu thư, cho dù cô không hài lòng với tôi

thì cũng có nhất thiết phải tức giận đập phá đồ đạc của ông chủ tôi

như thế không? Bình hoa pha lê này là tôi phải đặc biệt nhờ bạn tôi

đặt mua từ Pháp về cho lão gia, bây giờ cô bảo tôi phải làm thế

nào?”.

“Tôi... tôi xin lỗi.” Hương Tranh nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ sợ

hãi. Bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của anh ta, Hương Tranh mất hết tinh

thần, vội vã ngồi xuống, thu nhặt những mảnh vỡ trên nền nhà.

“Tôi... tôi sẽ lập tức dọn dẹp sạch sẽ.”

“Tôi không muốn nghe cô xin lỗi, tôi chỉ muốn biết...” Triệu Ninh

ngồi xổm trước mặt cô, bàn tay đưa ra nâng cằm cô lên. “Tại sao cô

vào phòng lão gia khi không được phép? Cô muốn tìm hiểu chuyện gì?

Cô lọt vào Sở gia vì mục đích gì?”

Triệu Ninh đứng lên, khuôn mặt nữ tính chìm trong bóng tối. Bàn tay

anh ta đang nắm cằm cô lạnh lẽo như tay người chết. Tim Hương Tranh

đập thình thịch trong lồng ngực, cô rùng mình, cơn ớn lạnh chạy dọc

sống lưng, cô cứ đứng đó, im lặng cúi đầu.

“Tại sao cô không nói gì? Lẽ nào phải đợi tôi hỏi lại? Cô vào Sở

gia với mục đích gì?” Anh ta tiến lại gần cô, ánh mắt dữ tợn bủa

vây cô như con đại bàng quắp chặt con mồi, giọng đe dọa.

Con mồi mắc bẫy là Hương Tranh lúc này còn đang bận suy nghĩ. Ánh

mắt cùng những lời đe dọa của Triệu Ninh khiến Hương Tranh vô cùng

bất an. Cô không còn tâm trạng để nhớ rằng cô đang cầm những mảnh

vỡ của chiếc bình pha lê. Kết quả là hành động nắm tay lại để tự vệ

của Hương Tranh khiến máu chảy ròng ròng, loang đỏ trên tấm thảm

lông cáo trắng muốt, không gian bắt đầu có mùi tanh nồng của

máu.

Hương Tranh nhìn chằm chằm vào dòng máu đỏ vẫn không ngừng tuôn

chảy ở tay, đau đớn kêu lên một tiếng “ối”, mặt trắng bệch. Triệu

Ninh nhìn chằm chằm vào vết máu trên tấm thảm, cau mày lại vẻ ghê

tởm. Bầu không khí trong phòng yên lặng khác thường.

Đúng lúc đó, một tiếng “kẹt” vang lên, cánh cửa phòng một lần nữa

được mở ra.

Nắng ấm tỏa chiếu vào trong căn phòng.

Hương Tranh mơ màng nghe tiếng chị Trần ngoài cửa.

“Hương Tranh, cô đang đi lấy nước cơ mà, sao lại ở trong phòng lão

gia? Cô bị lạc đường à? Tôi...” Tiếng nói đột nhiên ngưng lại giữa

chừng, có vẻ như Trần Tú Anh đã nhìn thấy Triệu Ninh đang đứng

trong phòng, chị ta cũng hoảng sợ, vội vã thanh minh: “Triệu quản

gia! Anh ở đây à? Tôi xin lỗi! Chúng tôi không cố ý vào phòng lão

gia, Hương Tranh mới đến, còn chưa thuộc đường nên mới vào nhầm

phòng. Lỗi tại tôi chưa dặn dò cô ấy, tôi xin lỗi. Sau này tôi sẽ

lưu ý bảo ban cô ấy cẩn thận”.

“Lạc đường à? Lạc vào phòng lão gia? Thật là khéo trùng hợp

quá!”

Triệu Ninh quét ánh mắt mỉa mai về phía Hương Tranh, bật ra tiếng

cười chế giễu.

“Chị Trần! Hôm nay, chị hãy dành thời gian chỉ dạy cho Hương Tranh

những quy tắc của Sở gia chúng ta. Sự việc ngày hôm nay tôi không

truy cứu nữa, sau này tuyệt đối không được để những việc như thế

này xảy ra một lần nữa. Ăn có thể nhầm nhưng đường không thể đi

nhầm, nếu đi nhầm đường thì đừng mong có thể quay về.” Anh ta đã

kết thúc bài giáo huấn của mình, quay sang chỉ vào vết máu trên

thảm nói với Trần Tú Anh: “Nhanh chóng thu dọn sạch sẽ. Lão gia mà

nhìn thấy sẽ không vui đâu”.

“Vâng, Triệu quản gia.” Trần Tú Anh nhanh nhảu gật đầu.

Triệu Ninh cũng không gây khó dễ cho hai người nữa. Anh ta hất hất

bàn tay, biểu thị ý cho hai người lui ra ngoài.

Chị Trần lễ phép cúi đầu, vội vàng đưa Hương Tranh ra khỏi phòng

của Sở Nhân Vũ.

Vì Hương Tranh bị thương nên chị Trần phải đưa cô về phòng, lau

rửa, sát trùng vết thương cho cô và băng bó lại.

Khu phòng ở dành cho người làm của Sở gia được bố trí tại góc phía

nam của khu biệt thự, phía trước có một khoảng sân rộng, đằng sau

là tường bao nhuốm màu rêu phong. Khu nhà nhìn có vẻ cũ kỹ nhưng

bên trong được trang bị rất hiện đại và tiện nghi.

Trước sân yên ắng, ánh mặt trời ấm áp chiếu qua cửa sổ tạo thành

một luồng sáng màu vàng rực rỡ.

Trong khung cảnh ấy, Hương Tranh ngồi bó gối trên giường, tinh thần

đã bớt phần hoảng loạn. Nhưng đó chỉ là phút tĩnh tâm tạm thời vì

Hương Tranh biết, chừng nào cô còn chưa giải quyết xong chuyện của

Sở Nhân Vũ, chừng đó cô còn chưa yên tâm. Vốn dĩ chuyện thuyết phục

Sở Nhân Vũ đã khó, nay lại thêm một vật cản khó chịu là Triệu Ninh.

Đối với Hương Tranh mà nói, chuyên này, càng đi càng khó. Lúc này

việc quan trọng nhất trong kế hoạch của cô là tìm ra Sở Tu Phàm.

Chỉ có Sở Tu Phàm mới có thể giúp cô vượt qua những trở ngại.

Hương Tranh đang chìm trong suy nghĩ thì đột ngột ngừng lại vì cảm

giác đau buốt nơi các ngón tay. Có lẽ trong lúc mải suy nghĩ cô đã

vô ý chạm vào vết thương khiến nó tiếp tục chảy máu. Cô đau đớn khẽ

kêu mấy tiếng.

“Đau lắm phải không?” Chị Trần vội vàng chạy vào giúp cô băng lại

vết thương.

“Em đỡ rồi. Cảm ơn chị lúc nãy đã giải vây cho em!” Hương Tranh cố

nén đau, mỉm cười như mêu.

“Em không cần cảm ơn chị. Chỉ cần sau này đừng lạc đường nữa là

được. Trong Sở gia này, chỗ mà những người làm chúng ta không được

phép vào còn nhiều lắm. Sau này em phải hết sức chú ý mới được. Bất

kể là có hiếu kỳ đến đâu cũng không được tự tiện vào, em nhớ chưa?”

Trần Tú Anh dịu dàng giải thích cho Hương Tranh vì nghĩ chuyện xảy

ra hôm nay là do bản tính hiếu kỳ của tuổi trẻ.

Khu nhà dành cho người làm của Sở gia chia làm nhiều phòng, mỗi

phòng có hai người ở. Hương Tranh và Trần Tú Anh được xếp ở cùng

một phòng. Đối với Hương Tranh, Trần Tú anh vừa là một người bạn

cùng phòng, vừa là “đồng sự”. Thường ngày, chị ấy quan tâm chăm sóc

cho Hương Tranh như người chị trong nhà. Hương Tranh rất cảm kích,

quan hệ giữa hai người khá thân thiết. Những khi rảnh rỗi hai chị

em thường ngồi nói chuyện rất vui vẻ. Chị Trần kể cho Hương Tranh

nghe về cuộc đời của chị. Năm nay chị đã ba mươi sáu tuổi, làm cho

Sở gia được bảy năm. Hương Tranh thầm nghĩ, chị Trần đã ở Sở gia

lâu như vậy, chắc chắn biết nhiều chuyện ở đây, chưa biết chừng chị

ấy còn quen cả Sở Tu Phàm.

Nghĩ vậy, Hương Tranh thở ra nhẹ nhõm, làm như vô tình gợi chuyện:

“Chị Tú Anh, Sở gia to như vậy mà chỉ có một mình lão gia ở thôi

ạ?”.

Chị Trần lạ lùng nhìn lại Hương Tranh, không trả lời mà hỏi lại:

“Sao em lại hỏi câu này?”.

“Không có gì ạ. Chỉ là em thấy lạ thôi. Em đến đây đã mấy ngày rồi

nhưng chưa từng nhìn thấy một người thân nào của lão gia. Lẽ nào

lão gia không có gia đình?”

“Nha đầu này, vừa nói linh tinh gì thế?” Chị Trần là người rất cẩn

trọng. Nghe Hương Tranh hỏi câu này, chị thoáng giật mình, vội vàng

chạy đi mở cửa quan sát động tĩnh bên ngoài. Sau khi chắc chắn

không có ai nghe lén, chị mới ngồi xuống bên cạnh Hương Tranh, thì

thầm: “Năm nay lão gia đã hơn bốn mươi tuổi, tất nhiên là phải có

vợ rồi. Thiếu gia Tu Phàm đã tốt nghiệp đại học. Những người làm

trong Sở gia đều biết chuyện ấy nhưng không ai dám nói ra bởi vì

lão gia ghét nhất là những kẻ đưa chuyện. Chị nói với em những

chuyện này, em cũng đừng nói ra ngoài, nhớ chưa? Nếu không cả chị

và em đều sẽ bị đuổi khỏi đây”.

Hóa ra là vậy, hèn gì mà chị Trần luôn cẩn trọng trong từng hành

động. Hương Tranh cũng cảm thấy lo lắng, căng thẳng hỏi thêm: “Vậy

sao em chưa từng gặp phu nhân và thiếu gia?”.

“Phu nhân qua đời đã lâu rồi, còn Sở thiếu gia đang bị quản thúc,

em làm sao gặp họ được”.

“Trời! Sao lại thế? Bị quản thúc ở đâu ạ?”

Trần Tú Anh càng nhỏ giọng hơn nữa: “Bị quản thúc tại phía tây nam

của Sở gia, gần Hướng Ninh viên. Thiếu gia cũng rất đáng thương.

Cậu ấy thích piano giống phu nhân. Nhưng lão gia chỉ có mình cậu ấy

nên muốn cậu ấy bỏ học đàn để chuyển sang học kinh doanh, sau này

còn thay lão gia tiếp quản tập đoàn Sở thị. Thiếu gia tính tình cố

chấp hệt như lão gia. Bị lão gia thúc ép, vừa về nước được một

ngày, cậu ấy đã bỏ trốn, nhưng không lâu sau, cậu ấy bị Triệu quản

gia sai người bắt về. Lão gia muốn cậu ấy đến học việc tại Sở thị,

cậu ấy không chịu. Sợ thiếu gia bỏ trốn lần nữa, lão gia mới sai

người quản thúc cậu ấy. Những chuyện bí mật này của Sở gia, tuyệt

đối không được nói ra ngoài. Em nhớ chưa?”.

Hương Tranh gật đầu, trong lòng cô trào lên cảm giác vui mừng. Cuối

cùng, cô cũng đã tìm được tung tích của Sở Tu Phàm. Thật không uổng

công cô tới đây, tin tốt này bù đắp cho việc cô phải chịu đựng sự

uy hiếp của Triệu Ninh những ngày qua.

Trần Tú Anh không hề hay biết những suy nghĩ của Hương Tranh. Chị

thu dọn đám bông băng cất vào tủ thuốc. Trước khi đứng lên, chị

nhắc: “Hương Tranh, chị quay lại thu dọn thư viện. Em đang bị

thương, ở lại đây nghỉ ngơi cho khỏe, nhớ đừng đi đâu đấy”.

Hương Tranh ngoan ngoãn gật đầu, đợi chị Trần đi khuất khỏi khu

nhà, cô lập tức nhảy xuống giường, xăm xăm đi ra cửa.

Cô định bụng tìm tới Hướng Ninh viên.

Hướng Ninh viên nằm ở phía tây nam của Sở gia, bên ngoài hoang vu,

cách xa khu nhà ở nên ít người lai vãng tới.

Hương Tranh nấp sau một gốc cây cổ thụ không xa Hướng Ninh viên,

kiên nhẫn quan sát anh chàng vệ sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ nhàn rỗi, ngồi

dựa vào tường rào đá chơi trò chơi trên điện thoại di động. Hương

Tranh lại hướng mắt quan sát động tĩnh bên ngoài tường rào của

Hướng Ninh viên một lát. Sau đó, cô cẩn thận di chuyển sang bức

tường phía nam của khu vườn. Ở đó có một bụi cây trường xuân, Hương

Tranh bám vào đó để leo vào trong.

Bên trong Hướng Ninh viên trồng rất nhiều loại cây, nhờ được chăm

sóc tốt nên đứng tại đây có thể thấy một màu xanh tươi mát trải

khắp khu vườn. Hai bên con đường nhỏ, hoa cúc vàng đang độ nở hoa,

màu vàng rực rõ của hoa cúc nổi bật giữa màu xanh của đám cây lá

xung quanh. Khu vườn khá yên tĩnh, không nghe thấy tiếng người, chỉ

có tiếng chim hót vọng ra từ các vòm cây, tán lá. Ánh mặt trời

xuyên qua kẽ lá trải ánh vàng trên mặt đất, hương hoa nhè nhẹ lan

tỏa trong không gian.

Hương Tranh nấp sau bụi cây, huy động mọi giác quan để quan sát

động tĩnh xung quanh, mắt chăm chú nhìn quanh khu vườn, tai dỏng

lên nghe ngóng. Sau khi đã chắc chắn không có ai trong vườn, cô mới

ra khỏi chỗ nấp, nhón chân, rón rén bước trên con đường trải sỏi

giữa hai hàng cây.

Cuối con đường sỏi nhỏ dẫn tới một căn nhà hai tầng nhỏ còn cũ kỹ

và xấu xí hơn cả khu nhà ở dành cho người làm. Tường nhà đã bong

tróc, mái nhà dột nát.

Đây mà là nơi cho người ở ư? Sở Nhân Vũ sao có thể nhốt con trai ở

một nơi như thế này được? Hương Tranh vừa quan sát căn nhà vừa tự

hỏi. Cô lặng lẽ đi một vòng quanh căn nhà.

Sau khi đi vòng quanh căn nhà một lượt, Hương Tranh phát hiện ra có

một cửa sổ ở phía đông của căn nhà, rèm cửa đã được kéo lên. Qua

cửa sổ, Hương Tranh có thể quan sát thấy phía bên trong căn phòng.

Bức tường đối diện cửa sổ có kê một giá sách lớn, trên đó có rất

nhiều sách, được sắp xếp ngăn nắp. Phía trước giá sách, kê một cái

bàn hình vuông khá lớn, trên bàn còn đặt mấy cuốn sách bìa da dày

và một chiếc máy tính xách tay. Nhìn qua đã biết đây là phòng đọc

sách.

Hương Tranh ngỡ ngàng, căn nhà này bên ngoài cũ kỹ xuống cấp nhưng

bên trong lại rất sạch sẽ, ngăn nắp, rõ ràng là có người thường

xuyên ở đây.

Lẽ nào Sở Tu Phàm sống ở đây thật?

Hương Tranh dừng lại một chút và quyết định bước vào trong

nhà.

Sau khi bước vào trong, Hương Tranh có dịp quan sát kỹ hơn căn

phòng. Cô ngạc nhiên khi thấy trong phòng toàn là những đồ liên

quan đến âm nhạc. Trên tường dán kín những bản nhạc, trên bàn làm

việc xếp đầy những bản nhạc, cái giá sách ba tầng đồ sộ cũng đầy ắp

sách âm nhạc.

Góc phòng có một chiếc piano. Hương Tranh bắt đầu tin là Sở Tu Phàm

đang ở đây.

Trong lúc Hương Tranh còn đang mải xem xét căn phòng thì nghe như

có tiếng bước chân. Là ai đang đến? Liệu đó có phải là Sở Tu Phàm

không? Nếu là người khác thì sao? Cô phải làm gì đây? Chạy trốn hay

ở lại?

Hương Tranh có đủ thời gian để trèo qua cửa sổ thoát ra ngoài,

nhưng cô nghĩ cách ấy rất dễ bị người ở bên ngoài phát hiện. Sau

một hồi cân nhắc, Hương Tranh quyết định chọn giải pháp ở lại. Cô

trốn trong cái tủ lớn kê cạnh bàn làm việc, đối diện với giá

sách.

Hương Tranh vừa khép cánh tủ lại thì cánh cửa phòng bật mở.

Một nam thanh niên cao lớn đi vào, anh ta đưa tay ra sau đóng cửa

lại, bước về phía bàn làm việc. Đang đi bỗng nhiên anh dừng lại.

Đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm xuống nền nhà. Tại sao có vết bùn

ở đây? Ánh mắt anh quét quanh căn phòng một lượt, cuối cùng dừng

lại ở chỗ cái tủ nơi Hương Tranh đang trốn.

Trong tủ vừa chật vừa ngột ngạt, Hương Tranh nép vào một góc, không

dám cử động, thậm chí không dám thở mạnh, chỉ sợ không cẩn thận làm

kinh động tới người ở bên ngoài.

Không còn nghe thấy tiếng bước chân, căn phòng yên tĩnh trở lại,

không một tiếng động.

Hương Tranh khó chịu chờ đợi thêm một lúc lâu. Cô áp tai vào cánh

cửa tủ nghe ngóng. Căn phòng yên ắng, không một tiếng động, thi

thoảng có vài tiếng chim từ ngoài vườn lọt vào rồi nhanh chóng biến

mất. Cô kiên nhẫn đợi thêm một lúc nữa, vẫn không có động tĩnh gì,

sau đó mới dám mở cửa tủ bước ra.

Một giây sau, cánh tủ khẽ mở ra, cảnh tượng trước mắt ngay lập tức

khiên tay chân Hương Tranh như bị đóng băng, đầu cô quay cuồng,

choáng váng.

Dưới ánh sáng tràn vào trong tủ qua cánh cửa tủ hé mở, Hương Tranh

nhìn thấy rõ ràng là có một đôi chân đang ở trước mặt cô.

Hương Tranh hoảng loạn, giương mắt nhìn lên người ấy.

Đôi chân đó đang được xỏ trong đôi dép bông đi trong nhà kẻ sọc

xanh xám, phía trên là chiếc quần Tây màu xám, trên nữa là một cái

áo len trắng cổ chữ V. Người đó khoanh hai tay trước ngực, ngón tay

đeo nhẫn bạc lấp lánh khiến cô có cảm giác quen thuộc.

Hương Tranh nuốt nước bọt, cuối cùng thu hết can đảm nhìn vào khuôn

mặt của người ấy. Một khuôn mặt thật đẹp.

Trong ánh sáng vàng nhạt của mặt trời, người đó có mái tóc đen dài

hơi rối, khuôn mặt nam tính với hàng lông mày đen đậm, đôi mắt đen

bí ẩn như bóng đêm.

Một gương mặt quen thuộc.

Đúng. Quen thuộc với cô.

Cô đã từng thầm yêu người có khuôn mặt này. Cô đã từng cùng người

này trải qua những phút giây hạnh phúc trong rừng phong. Cô đã từng

nấu ăn cho người này, bất chấp sự phản đối của Sở Trung

Thiên.

Không sai. Người đang đứng đây đúng là Sở Tu Phàm. Người mà cô đang

nỗ lực đi tìm. Đúng là Thượng đế đã cảm kích trước sụ thành tâm của

cô nên mang anh ấy đến chỗ cô.

Trong khi Hương Tranh vui mừng ra mặt nhìn Sở Tu Phàm thì anh chỉ

lặng lẽ nhìn lại cô, không nói gì.

Dáng vẻ của cô không khác trước đây, vẫn như trong trí nhớ của anh.

Nhưng Tu Phàm không hiểu tại sao Hương Tranh lại mặc trang phục của

người giúp việc. KHông phải nhà cô ấy ở thành phố Thiên Nhan hay

sao? Tại sao đột nhiên cô ấy lại xuất hiện ở đây, trong trang phục

người giúp việc của Sở gia?

Đúng lúc Sở Tu Phàm định lên tiếng hỏi thì Hương Tranh đã kích động

cầm lấy tay anh lắc lắc, giọng không giấu vẻ vui mừng: “Tu Phàm,

cuối cùng tôi đã tìm được anh”.

Nhìn dáng vẻ kích động của Hương Tranh, Sở Tu Phàm càng thấy khó

hiểu, nhưng anh không vội hỏi ngay mà kéo cô ra khỏi tủ nói: “Không

phải vội, cứ ngồi xuống, từ từ nói”.

Hương Tranh còn bụng dạ nào mà ngồi xuống. Cứ nghĩ đây là nhà của

Sở Nhân Vũ là cô đã đứng ngồi không yên, ông ta có thể xuất hiện ở

đây bất cứ lúc nào, nếu không thì lại là tên Triệu quản gia đáng

ghét đó. Nếu bọn họ bất ngờ xuất hiện ở đây thì mọi chuyện của cô

coi như xong.

Hương Tranh vốn nóng vội, không quen quanh co, lại đang lúc cấp

bách nên cô không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề luôn: “Sở Tu Phàm,

tôi có việc cầu xin anh giúp đỡ”.

Sở Tu Phàm ngồi xuống bên cạnh Hương Tranh, hai tay bó gối, khẽ

nghiêng người về

phía trước, ngẩng đầu hỏi cô: “Là chuyện gì? Cô nói đi”.

“Chuyện này liên quan tới cha anh và mẹ con Sở Trung Thiên. Tôi hy

vọng anh…”

“Đợi đã.” Sở Tu Phàm còn chưa nghe hết câu, đã vội vàng cắt ngang:

“Sở Trung Thiên là ai?”.

Hương Tranh nhìn anh kỳ lạ, trầm mặc ít lâu rồi hỏi anh đầy vẻ ngạc

nhiên: “Anh không biết Sở Trung Thiên sao? Anh ấy là con của chú

anh mà”.

“Chú nào? Tôi làm gì có chú. Cha tôi nói ông là con độc nhất.” Sở

Tu Phàm nhíu mày, khuôn mặt không có vẻ gì là đang nói dối.

Có vẻ như Sở Tu Phàm thực sự không biết câu chuyện cách đây hơn hai

mươi năm của Sở gia. Hương Tranh có nên kể cho anh ấy nghe không?

Anh ấy biết rồi thì sẽ phản ứng thế nào? Có đau lòng? Có thất vọng

về cha mình? Nhưng...

Hương Tranh do dự một chút, cuối cùng cô quyết định nói tất cả sự

thật với Sở Tu Phàm: “Tu Phàm, tôi nghĩ có một số chuyện anh nên

biết...”.

Hương Tranh đem chuyện cô biết về Sở gia, quan hệ của cô và Sở

Trung Thiên, kể cả chuyện cô đánh cược với Diệp Luyến Hoàn... kể

lại hết cho Sở Tu Phàm nghe. Cuối cùng, cô nhẹ nhàng cầm lấy tay Sở

Tu Phàm, lo lắng cầu xin: “Tu Phàm, hiện giờ người giúp được tôi

chỉ có anh thôi”.

Sở Tu Phàm không nói gì, hai tay ôm trán, tránh nhìn vào Hương

Tranh, nhưng cô thấy trong mắt anh đầy vẻ hoang mang và tuyệt

vọng.

Hương Tranh, lòng đầy lo lắng, kéo tay áo anh hỏi: “Tu Phàm, anh có

sao không?”.

Anh vẫn ngồi im lặng, rất lâu, rất lâu sau, tưởng như cả thế kỷ đã

trôi qua, giọng anh mới truyền đến tai cô: “Ý của cô là, muốn tôi

tự tay đưa cha tôi vào tù?”.

“Không... không!” Hương Tranh vội vàng lắc đầu. “Mẹ con Sở Trung

Thiên cũng không có ý định truy cứu những chuyện này. Chỉ cần cha

anh buông tha cho mẹ con họ là được rồi.”

Sở Tu Phàm lặng lẽ ngồi đó, chớp đôi mắt đỏ hoe nhìn Hương Tranh

đầy đau đớn.

“Cô vì chuyện này mà vội vàng từ Thiên Nhan tìm đến đây, giả trang

làm người giúp việc để lọt vào Sở gia?”

Hương Tranh vô thức nắm chặt bàn tay anh, giọng khẩn thiết: “Đúng

vậy, Tu Phàm, chuyện này rất quan trọng với tôi. Anh nhất định phải

giúp tôi”.

“Cô yêu anh chàng Sở Trung Thiên đó đến vậy sao?”

Hương Tranh gật đầu không đáp.

Sở Tu Phàm nhìn cô một lúc lâu, lặng lẽ rút bàn tay khỏi tay cô,

đầu cúi thấp.

“Xin lỗi. Lúc này tôi đang rất hỗn loạn. Cô cứ về trước đi.”

“Tu Phàm...” Hương Tranh lo lắng nhìn anh, định nói gì đó nhưng khi

bắt gặp ánh mắt mệt mỏi của anh, cô đứng dậy cáo lui: “Tu Phàm, anh

cứ suy nghĩ đi. Tối nay tôi sẽ quay lại tìm anh”.

Hương Tranh đứng yên nhìn anh một lúc rồi mới khẽ thở dài, bước ra

khỏi căn nhà.

Suốt buổi chiều ấy, Hương Tranh vì bận suy nghĩ tới câu trả lời của

Sở Tu Phàm mà bồn chồn không yên, cô không tập trung làm việc khiến

Trần Tú Anh phải luôn miệng nhắc nhở. Đến tối, Hương Tranh lại sốt

ruột đợi Trần Tú Anh đi ngủ rồi mới rón rén trở dậy, lẻn ra

ngoài.

Buổi tối ở Hướng Ninh viên yên tĩnh lạ thường.

Hai bên con đường sỏi, những cụm hoa cúc vàng đung đưa trong gió,

ánh trăng dát bạc lên những cánh hoa vàng khiến chúng càng rực rỡ

hơn. Gió đưa hương hoa lan tỏa khắp không gian. Cách căn nhà hai

tầng không xa có một cây đại thụ. Dưới gốc cây, một thanh niên đang

ngồi tựa vào thân cây, khẽ ngẩng đầu quan sát bầu trời, ánh mắt

chứa đầy ánh trăng.

“Tu Phàm, anh ngồi đây lâu rồi phải không?”

Sở Tu Phàm đã thôi không nhìn lên trời mà chuyển sang nhìn Hương

Tranh. Dưới ánh trăng dịu mát, gương mặt Hương Tranh trắng mịn, đôi

mắt long lanh như vì sao đêm. Một vẻ đẹp nguyên sơ và thanh khiết.

Tu Phàm quay đi, nhìn xuống thảm cỏ dưới chân, khẽ khàng xác nhận:

“Ừ”.

Hai người cứ lặng lẽ nhìn nhau cho đến khi Hương Tranh không kiên

nhẫn được nữa bèn lên tiếng trước: “Tu Phàm... chuyện... thuyết

phục cha anh...”.

Sở Tu Phàm không trả lời mà hỏi lại một câu chẳng ăn nhập gì:

“Hương Tranh, cô có muốn nghe tôi kể một chuyện không?”.

“Nghe chuyện anh kể ư?” Hương Tranh nghe mà không hiểu anh ấy định

kể chuyện gì.

“Đúng. Câu chuyện về một đứa con ngoài giá thú.”

“Con ngoài giá thú?” Hương Tranh kinh ngạc nhìn Sở Tu Phàm, cô đã

lờ mờ đoán ra.

Sở Tu Phàm còn đang bận tìm về hồi ức, không để ý tới phản ứng của

Hương Tranh. Anh lặng nhìn đám cỏ dưới chân, chầm chậm kể lại câu

chuyện về cuộc đời mình.

Anh kể, lúc mẹ anh gặp Sở Nhân Vũ, ông ấy đã có vợ, mẹ anh cũng

biết chuyện nhưng lại không có cách nào dừng yêu ông.

Mẹ Sở Tu Phàm là một nghệ sĩ piano. Trong một chuyến lưu diễn, bà

đã gặp Sở Nhân Vũ. Chuyện của hai người không suôn sẻ ngay từ buổi

đầu. Hôm đó, mẹ Sở Tu Phàm có buổi biểu diễn nhưng vì ban tổ chức

có chút chuyện nên buổi biểu diễn bị hủy bỏ. Lúc quay về nhà, mẹ Sở

Tu Phàm mới phát hiện ra cậu trợ lý của mình có một giao dịch mờ ám

với Sở Nhân Vũ. Bà vội vàng dừng lại, định ngăn chặn, không ngờ

chính mình đã vô tình làm theo chủ ý của họ.

Hai người gặp nhau, tự nhiên nảy sinh tình cảm. Sau đó, Sở Nhân Vũ

thường xuyên qua lại với mẹ anh. Vì quá yêu ông nên bà tình nguyện

làm người thứ ba. Hai năm sau khi họ yêu nhau, mẹ anh sinh hạ

anh.

Sở Nhân Vũ thực sự rất yêu mẹ anh, nhưng bố vợ của ông là cổ đông

lớn nhất của tập đoàn Sở thị. Ông không yêu vợ nhưng lại sợ bố vợ

mà không dám ly dị. Cho đến tận năm năm trước đây, sau khi vợ Sở

Nhân Vũ qua đời, Sở Nhân Vũ mới chính thức cầu hôn mẹ anh, mong là

có cơ hội bù đắp cho mẹ con anh. Nhưng người tính không bằng trời

tính, khi Sở Nhân Vũ chuẩn bị xong hôn lễ thì cũng là lúc mẹ anh

mắc bạo bệnh và qua đời. Cho đến lúc chết bà cũng chưa có cơ hội

bước chân vào Sở gia và anh trở thành đứa con hoang không được ai

thừa nhận.

“Tu Phàm...” Hương Tranh muốn nói câu gì đó để an ủi anh, song

không biết phải nói gì.

...............................................................

bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ

....................................................................

Sở Tu Phàm dường như đã thoát ra khỏi những hồi ức không vui, anh

bình tĩnh nói với Hương Tranh: “Hương Tranh, tôi nói với cô những

chuyện này để cô biết, cho dù tôi có là đứa con ngoài giá thú không

được ai thừa nhận, tôi cũng không hề hận cha tôi. Ông là người mẹ

tôi yêu nhất, cũng là người cho tôi sinh mệnh, cho nên... tôi xin

lỗi...”.

Có mấy ai dám vì bạn bè mà chống lại cha mình? Hương Tranh hiểu nỗi

khó xử của Sở Tu Phàm, cô cũng không muốn làm khó anh.

Vì vậy, Hương Tranh cố giấu nỗi thất vọng của mình, nói với Sở Tu

Phàm: “Không sao. Tôi sẽ nghĩ cách khác”.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Nàng Hợp Đồng
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...