Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cố Nhân Chỉ Như Giấc Mộng

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sư phụ từng dạy ta, nhận tiền của người khác thì phải làm tốt việc của mình.

Ta tiêu nhiều tiền của Sở Kỳ An như vậy, tất nhiên phải đóng góp chút giá trị.

Vì vậy, khi biết Thái tử và gian tướng mưu đồ ám sát Sở Kỳ An, ta ẩn mình trong chum sen ở nhà gian tướng suốt một ngày một đêm, đến nỗi cả người ta sưng vù lên, nhưng cuối cùng vẫn thành công ám sát hắn.

Sau đó, trong cuộc biến động cung đình, Thái tử dẫn binh vây đ.á.n.h Vương phủ, giữa làn tên loạn lạc, ta bảo vệ Sở Kỳ An thoát ra ngoài, dù phải hứng ba mũi tên sau lưng, cuối cùng vẫn bảo vệ hắn toàn vẹn.

Ta đã mệt nhoài, nhưng cuối cùng cũng giúp Sở Kỳ An lên ngôi Hoàng đế.

Ta tưởng rằng ít nhất có thể an hưởng những ngày tháng yên bình.

Nhưng rồi Tống Thù trở về.

Kỳ thực, Sở Kỳ An yêu Tống Thù, điều đó từ lâu đã không còn là bí mật trong kinh thành.

Chỉ là, khi ấy Sở Kỳ An chỉ là một Hoàng tử không được sủng ái, xuất thân từ dòng thứ, nên không ai quan tâm đến tình cảm của hắn mà thôi.

Nhưng giờ thì khác, Sở Kỳ An đã là Hoàng đế.

Bắc An Vương, người đã cưới Tống Thù, ngày đêm sống trong lo sợ, sợ rằng mối hận đoạt thê sẽ khiến Hoàng thượng nổi giận, nên vội vàng viết hưu thư, trả Tống Thù về lại cung.

Ngày đầu tiên Tống Thù nhập cung, nàng đã đến gặp ta.

Nàng còn đẹp hơn cả trong bức họa, khoác trên mình bộ váy lụa mềm màu xanh lục, thanh thoát xuất trần.

Lúc đó, ta đã được phong làm Quý phi, ngôi vị Hoàng hậu vẫn bỏ trống.

Dù Tống Thù chưa có danh phận, nhưng ai cũng biết, Sở Kỳ An đã yêu nàng suốt hơn mười năm, nay cuối cùng cũng có được nàng.

Vì thế, ai cũng đoán chắc rằng Tống Thù sẽ là người được chọn ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu.

Tống Thù hiển nhiên cũng hiểu rõ điều này.

Ngay lần đầu gặp ta, nàng không hề hành lễ, chỉ cười nói:

"A, quả nhiên ngươi trông rất giống ta.”

"Người trong cung của Kỳ An nói, mỗi lần chàng ở bên ngươi đều phải tắt đèn đầu giường. Ngươi biết vì sao không? Vì khi ánh sáng mờ nhạt, ngươi sẽ càng giống ta hơn.

"À, đúng rồi, ngươi cũng đang mặc chiếc váy xanh lục."

Tống Thù liếc nhìn ta, mỉm cười nhàn nhã: "Đáng tiếc thay, ngươi mặc vào vẫn không đẹp bằng ta."

Ta gật đầu: "Hiểu rồi, cô nương thích màu xanh lục, ta có món quà tặng cô nương đây."

Tống Thù hỏi: "Quà gì vậy?"

Ta vỗ tay.

Ngân Kiều liền mang ra một chiếc mũ màu xanh.

Ngày hôm ấy, khuôn mặt xinh đẹp của Tống Thù biến thành màu gan heo vì giận dữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-nhan-chi-nhu-giac-mong/chuong-3.html.]

Nàng quay về cáo trạng với Sở Kỳ An.

Tối hôm đó, Sở Kỳ An tìm đến ta.

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn giận dữ đến vậy.

Sở Kỳ An nói: "Nàng gây khó dễ cho Thù nhi à?"

Ta nói: "Không có, ta có lòng tốt tặng nàng ấy một món quà, còn chọn đúng màu nàng thích."

Sở Kỳ An tức giận đến nghẹn lời.

Từ hôm đó, hắn không còn đến cung của ta nữa.

Trước kia, mỗi lần có được bảo vật quý giá nào, hắn luôn nghĩ đến ta đầu tiên.

Nhưng giờ đây, từ những món lệ chi tiến cống từ Giang Nam, cho đến chim vẹt từ Tây Vực, đủ mọi loại báu vật hiếm có đều được gửi đến chỗ Tống Thù.

Thậm chí có lần, Ngân Kiều đến Ngự Thiện Phòng lấy món yến chưng đường phèn của ta, nhưng lại bị đầu bếp làm khó: "Xin lỗi cô nương, gần đây yến trong cung khan hiếm, Hoàng thượng nói Tống Thù cô nương sức khỏe yếu, phải ưu tiên cho nàng ấy."

Tống Thù không chỉ cướp mất món ngọt yêu thích của ta, mà dường như nàng vẫn chưa thấy đủ.

Có lần, trong vườn thượng uyển, chúng ta tình cờ gặp nhau, nàng chỉ vào miếng ngọc bội ta đeo bên hông và nói:

"Khí chất của Quý phi không hợp với miếng ngọc này, chi bằng đưa cho ta đi?"

Ta không đồng ý.

Miếng ngọc bội này rất quý, được làm từ ngọc phỉ thúy, bên ngoài được khắc hoa văn bằng vàng.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Nhưng lý do ta không đưa cho Tống Thù không phải vì giá trị của nó, mà bởi đây là món quà đầu tiên Sở Kỳ An tặng ta.

Trong cuộc biến động cung đình, ta đã mang theo nó bảo vệ Sở Kỳ An, cùng nhau vượt qua sinh tử.

Ta càng không cho, Tống Thù lại càng muốn có. Khi chúng ta đang tranh cãi, Sở Kỳ An xuất hiện.

Tống Thù lập tức quỳ xuống: "Quý phi nương nương, là thần nữ quá phận, thần nữ chỉ vì chưa từng thấy miếng ngọc nào đẹp như vậy, nên mới nhìn lâu một chút."

Đôi mắt nàng ánh lên vẻ ướt át, một giọt lệ đọng trên má, trông thật đáng thương.

Sở Kỳ An nhíu mày, bước nhanh về phía nàng, đỡ nàng đứng dậy: "Có chuyện gì thế?"

Tống Thù khóc: "Hoàng thượng, thiếp thật sự chỉ vì quá thích miếng ngọc này mà không thể rời mắt.”

"Nhưng Quý phi nương nương lại nói thiếp thèm muốn ngọc bội, muốn ép thiếp phải nhận điều đó."

Nàng nhìn ta, mắt đẫm lệ: "Nương nương, thần nữ thật sự không có ý đó..."

Ta thở dài.

Nếu Tống Thù đi diễn kịch, nàng hẳn là bậc nhất trong làng diễn viên rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cố Nhân Chỉ Như Giấc Mộng
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...