“Nói nhảm cái gì vậy? Không phải mất hứng mà là dọa người.”
Tôi vô tội nhìn cái cuốc: “Anh ta làm sao vậy? Trước đây tôi chưa từng thấy anh ta bỏ Tĩnh Tĩnh lại một mình bao giờ… Hai người đến được với nhau cũng không dễ dàng gì, phải thật cẩn thận đó, đừng để bao công sức của cô thành dã tràng xe cát nhé.”
Hai tay tôi kéo hai người họ lại, cố hết sức giải thích, thấy họ đã hơi tin tưởng, tôi vội lấy chân đá La Hiểu Tĩnh một cái, cô ấy không nói gì, chỉ hất cằm về một hướng.
–
Tôi vô tội nhìn cái cuốc: “Anh ta làm sao vậy? Trước đây tôi chưa từng thấy anh ta bỏ Tĩnh Tĩnh lại một mình bao giờ… Hai người đến được với nhau cũng không dễ dàng gì, phải thật cẩn thận đó, đừng để bao công sức của cô thành dã tràng xe cát nhé.”
Lúc nói chuyện, hơi thở của anh ấy liên tục phả vào tai tôi, rõ ràng không mang theo nhiệt độ nhưng lại làm tai tôi nóng lên, chú Đại bi lần nữa loáng thoáng vang lên, tôi vội lùi lại giữ khoảng cách với anh ấy, gật đầu lung tung.
Hai tay tôi kéo hai người họ lại, cố hết sức giải thích, thấy họ đã hơi tin tưởng, tôi vội lấy chân đá La Hiểu Tĩnh một cái, cô ấy không nói gì, chỉ hất cằm về một hướng.
“Không phải như hai người nhìn thấy đâu.”Cô ấy kéo tay Trần Dật đi khỏi đó, tôi không đi theo ngay mà tỏ vẻ xấu hổ: “Tĩnh Tĩnh là người nghĩ sao nói vậy thế đó, không hề có ý gì khác đâu, cô ấy đang nói hai người trời sinh một cặp, là đang chúc phúc cho hai người đó.”Cô ta giật giật khóe miệng, xoay người rời đi.
“Chắc là em không định đi quấy rầy thế giới hai người của Trần Dật với bạn của em đúng không?”
Lúc nói chuyện, hơi thở của anh ấy liên tục phả vào tai tôi, rõ ràng không mang theo nhiệt độ nhưng lại làm tai tôi nóng lên, chú Đại bi lần nữa loáng thoáng vang lên, tôi vội lùi lại giữ khoảng cách với anh ấy, gật đầu lung tung.
Tôi cũng phụ họa với cô ấy: “Cũng may chúng ta ra cửa vào buổi sáng, nếu là buổi tối thì đúng là mất mịa hứng luôn.”
Tôi nhìn bóng lưng của cô ta, thở ra một hơi, tinh thần sảng khoái.
Mà La Hiểu Tĩnh bên kia đã hoàn toàn bùng nổ lửa giận, chế nhạo nói: “Tôi nói với cô này, tôi ấy mà, đúng là hoài niệm chuyện cũ thật nhưng cũng đâu thể thích mãi một cái thuyền rách được, lớn tuổi mà vẻ ngoài cũng không có gì nổi bật, đã thế còn không ra biển được, nhìn đẹp mắt nhưng không dùng được. Nếu không phải vì tiếc khoản tiền mà tôi đã đắp vào người anh ta, nếu không phải vì ở bên nhau lâu, có chút tình cảm thì tôi đã bán anh ta từ lâu rồi, ừm, mà chắc bán cũng không được mấy đồng. Tùy ý cho người ta cầm đi làm củi nhóm bếp hay là làm vật trang trí, khó có người xem anh ta như bảo bối, thôi xem như là “mắt sáng nhận ra ngọc trai”, người có được cũng coi như có duyên, là duyên trời định, duyên trời tác hợp, sống làm chim liền cành, chết cùng xuống địa phủ, dây dưa không dứt, triền miên không rời, chảo dầu luyện ngục cũng không thể tách ra.”
Sắc mặt của ngôi mộ kia dần khó coi, kéo cái cuốc ra sau lưng mình: “Mấy người muốn gì thì cứ nhằm vào tôi, không nên trách Văn Văn.”Tiếng cười khẽ đột nhiên truyền đến tai tôi, lúc này tôi mới nhớ ra bên cạnh tôi còn có một người sống sờ sờ đang đứng.
Cô ấy vén tóc qua vai, loáng thoáng lộ ra dấu hôn kia, ôm lấy tay Trần Dật, tựa đầu vào vai nó: “Tôi chả muốn chen vào đâu, ban đầu tôi còn cảm thấy cái thuyền trang trí này cũng khá tốt, nhưng sau đó lại phát hiện ra hỏa tiễn có thể đưa tôi lên trời cao, vậy nên những cái khác… nói thật, tôi thấy không vừa mắt.”
Tôi cười với bọn họ: “Hai người đừng nghĩ nhiều nhé.”
Tiếng cười khẽ đột nhiên truyền đến tai tôi, lúc này tôi mới nhớ ra bên cạnh tôi còn có một người sống sờ sờ đang đứng.
“Trung tâm thương mại lớn như vậy sao cứ nhất định phải sáp đến trước mặt bọn tôi thế, hai người thiếu tình thương nên muốn nghe bố mẹ mắng phải không?”
Chu Vấn Độ tựa lưng vào tường, nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú: “Em vẫn không thay đổi chút nào.”
“Hả?” Tôi ngơ ra.
Edit: Thanh Y Dao
“Không phải như hai người nhìn thấy đâu.”
Tôi nhìn bóng lưng của cô ta, thở ra một hơi, tinh thần sảng khoái.Anh ấy lại cười, không nói gì, đứng thẳng người, liếc nhìn đồng hồ, thản nhiên nói: “Trưa rồi, cùng nhau ăn trưa đi.”
Ngôi mộ và cái cuốc đào mộ kia vừa vui vẻ nói chuyện phiếm vừa đi tới, đúng thật là đã nhìn thấy chúng tôi, cái cuốc làm lố che miệng: “Chị Hiểu Tĩnh, chị Xuyên Xuyên, hai người cũng đi dạo phố à, thật là trùng hợp.”
“Chắc là em không định đi quấy rầy thế giới hai người của Trần Dật với bạn của em đúng không?”
Hết chương 05!