Edit: Hinh
Trường trung học tư nhân Minh Đức, khai giảng vào đầu tháng 9.
Đường lớn rộng lớn bị vô số xe hơi làm tắc nghẽn không đi được.
Chu Tẫn kéo cửa sổ nhìn ra bên ngoài, dòng xe cộ nhìn không thấy điểm cuối. Anh buồn bực cào cào tóc, cầm cặp đẩy cửa xuống xe.
Một chiếc xe máy dẫn theo một cơn gió chạy qua, chỉ lát sau, chiếc xe máy đã được sửa chữa lại từ từ quay về.
“Tẫn ca, ngài đây là muốn đi bộ trải nghiệm cuộc sống thường nhân hả?”
Tối hôm qua Chu Tẫn không ngủ được vì bị mẹ nhéo lổ tai giáo dục đến nửa đêm. Nguyên nhân là chủ nhiệm lớp tố cáo anh ỷ thành tích tốt nên ngủ trong lớp, không tôn trọng giáo viên.
Nhưng mỗi ngày anh thật sự không ngủ được, sao có thể giống mấy ông già ngu ngốc bệnh tật đó chứ.
Tôn Tư Gia thấy sắc mặt anh không tốt, liền đưa cái mũ bảo hiểm vốn chuẩn bị cho bạn gái nhỏ ra, “Lên đi, tớ chở cậu vào.”
Chu Tẫn nhíu mày, đội mũ bảo hiểm vào, có chút ghét bỏ kéo người nọ xuống khỏi chỗ trước.
Trò gì thế, để anh ngồi chỗ bạn gái của cậu ta thì đám người kia sẽ càng hiểu lầm hơn.
Đám nữ sinh kia đã sớm viết truyện của anh với Tôn Tư Gia rồi, nếu thêm chuyện xe máy này nữa thì có trăm cái miệng cũng không giải thích được.
Chủ nhiệm giáo dục đứng canh ở cửa kiểm tra dáng vẻ của học sinh, đang định cảm thán học sinh khóa này ngoan quá thì một chiếc xe máy chạy ngang qua ông vào trường, cái đầu không còn mấy cọng tóc của người đàn ông trung niên bị cơn gió thổi bay bay.
Đồng phục rộng rãi của chàng trai bị gió thổi bay, so với tiếng gầm rú của xe máy càng khiến người ta chú ý hơn.
Xe máy quay đầu, dừng dưới lầu khu dạy học.
Chu Tẫn tháo mũ bảo hiểm xuống đặt lên tay lái, tiện tay cào cào mái tóc bị đè ép, không chút để ý nghiêng đầu chờ Tôn Tư Gia ngồi phía sau hồi hồn.
Cơ thể thiếu niên cao lớn gầy gò, dáng vẻ lười nhác cũng không che được cổ kiêu ngạo kia.
Anh là một nam sinh được bảo vệ rất tốt, mặc dù sống trong an nhàn sung sướng nhưng không có thói xấu của phú nhị đại. Trừ việc thích ngủ trong giờ học, nhiều sở thích quái dị, thường xuyên châm chọc người khác, sống không có quy tắc, thỉnh thoảng có chút tự luyến thì — Chu thiếu gia quả thật quá hoàn mỹ.
Phần trên là trích từ truyện 《 Nam sủng của đại ca nhà giàu 》.