"Nó xách một rổ cỏ xanh đi, bảo là ăn thay cơm." Anh họ giải thích.
"Thôi xong rồi, xong rồi..."
Bà ngoại sợ hãi tột độ, dường như đã tin chắc em gái tôi bị bò đổi xác rồi.
"Đừng lo bà ơi, Huệ nó bảo sau này muốn làm mukbang, nó định tập ăn cỏ, là để câu view kiếm tương tác thôi, chưa chắc đã bị bò cướp xác đâu ạ."
Tôi sợ bà ngoại lo lắng sinh bệnh, đành lên tiếng an ủi.
Đây là lý do em gái nói với tôi khi lần đầu tiên tôi thấy nó ăn cỏ cách đây một tuần.
Nói thì nói vậy, chứ trong lòng tôi cũng chẳng chắc chắn chút nào.
Bà ngoại gạt nước mắt:
"Mấy đứa không biết đâu, nếu con Huệ thật sự bị con bò già cướp xác, thì nó nhất định sẽ không tha cho cả nhà mình đâu.”
"Con bò già ở nhà mình chịu khổ bao nhiêu năm nay thì chớ, trước đây ông ngoại các cháu g.i.ế.c bò con cũng chẳng tránh mặt nó, trong lòng con súc sinh đó không biết ghi hận thế nào đâu.”
"Bò có linh tính, nếu có được thân xác con người thật, chắc chắn sẽ báo thù thấy máu.”
"Một khi đã gây ra án mạng rồi, thì không diệt môn là không chịu thôi đâu..."
Tôi không kìm được toát mồ hôi lạnh.
Con Huệ nó... chắc vẫn là người chứ nhỉ.
"Tìm thấy rồi tìm thấy rồi, cái hộp vẫn còn đây!"
Ông ngoại cầm cái hộp gỗ, vội vàng chạy từ trong phòng ngủ ra.
Bà ngoại giật lấy, mở ra, thấy bên trong có một lá bùa vàng.
Lá bùa được gấp gọn gàng, hoàn toàn không sứt mẻ gì.
Bà ngã phịch xuống ghế.
"Dọa c.h.ế.t tôi rồi, bùa vẫn còn, con Huệ không sao."
Tôi cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi đã bảo rồi mà, làm gì có chuyện hoang đường thế, sau này bà bớt đi theo bà Vương học mấy cái thứ linh tinh đi.”
"Người mà còn bị một con súc sinh chơi xỏ được à? Tôi thì tôi không tin đâu."
Ông ngoại cằn nhằn xong, đi ra ngoài: "Mai g.i.ế.c bò, giờ tôi đi mài d.a.o đây."
Anh họ muốn để bà ngoại thư giãn, bèn kéo bà đi xem tivi.
Mọi người đều không còn lo lắng nữa, nhưng tôi lại thấy không yên tâm.
Tôi phải đi tìm em gái về.
Tối nó không ăn cơm, chẳng lẽ đi ăn cỏ thật?
Tôi nhớ mấy lần trước Huệ ăn cỏ xanh, cũng chỉ nhai một hai cọng.
Vừa nãy nó xách đi cả một rổ đầy.
Tìm khắp trong ngoài mấy phòng, tôi chẳng thấy bóng dáng em gái đâu.
Cầm đèn pin, tôi định ra sau nhà xem thử.
Nhưng chưa kịp đi đến nơi.
Từ xa đã nghe thấy tiếng động lạ.
Rào rạo, nghe như tiếng nhai nuốt.
"Huệ Huệ?"
Ánh đèn pin quét qua, tôi nhìn thấy một bóng lưng đang ngồi xổm dưới chân tường.
Quả nhiên là em gái tôi.
Nó đang cúi đầu, người hơi rung rung.
Như là đang ăn cái gì đó.
Nghe thấy tiếng tôi, đầu con Huệ bật ngửa lên.
Người cứng lại, cả người nó dường như ngẩn ra.
Tôi lại nhíu mày.
Động tác này... sao giống hệt biểu hiện của con bò khi phát hiện ra tiếng động, liền chăm chú lắng nghe âm thanh xung quanh thế nhỉ.
Khi em gái quay mặt lại.
Tôi nhìn thấy.
Bên miệng nó đang ngậm một nắm cỏ xanh.
3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-bo-trong-xac-ai/chuong-2.html.]
Thế này là không đúng rồi.
Lá bùa rõ ràng vẫn còn, sao con Huệ lại học bò ăn cỏ nữa rồi, lại còn nhét đầy cả mồm thế kia.
Con bé này lại đang giở trò gì đây.
"Mày làm cái gì thế? Mau theo chị về nhà ăn cơm!"
Tôi đi đến bên cạnh em gái, giật phắt nắm cỏ bên miệng nó ra.
"Ngày nào cũng nhai cỏ xanh, mày có bị bệnh không đấy?"
Huệ Huệ cười hì hì trả lời: "Tập luyện, làm mukbang."
"Thế thì cũng hơi quá đà rồi đấy, còn nữa, mày không biết nói chuyện t.ử tế à?"
"Cũng là tập luyện, đến lúc đó, có, hiệu quả chương trình."
Tôi cạn lời luôn.
Mắng nó thêm vài câu, tôi chẳng nói chẳng rằng lôi người về nhà.
Vào nhà xong.
Tôi ấn con Huệ ngồi xuống bàn ăn: "Ăn nhiều vào, ông ngoại ra bờ sông mài d.a.o rồi, bảo là mai g.i.ế.c bò già đấy."
Nghe vậy, đôi đũa nó vừa cầm lên lại đặt xuống.
"Em muốn đi xem."
"Xem cái gì? Mày mau ăn cơm đi!"
Nhưng nó chẳng thèm nghe tôi, bỏ bát chạy biến.
Em gái năm nay mười tám tuổi, đang ở cái tuổi có nhiều suy nghĩ riêng.
Trước đây nó rất nghe lời tôi, dạo gần đây lại rất nổi loạn.
Tôi gọi với theo mấy tiếng, nó vẫn không chịu quay lại.
Bất đắc dĩ.
Tôi đành phải vào phòng trong tìm anh họ và bà ngoại chơi.
4
Hơn một tiếng đồng hồ sau.
Đã xem hết hai tập phim truyền hình cùng bà ngoại, vậy mà ông ngoại và con Huệ vẫn chưa về.
"Lạ thật, người đâu cả rồi?"
Anh họ nói: "Để cháu đi tìm xem sao."
Lại vài phút nữa trôi qua.
Anh họ một mình quay về.
"Cháu tìm quanh bờ sông một vòng rồi, chẳng có ai cả, con d.a.o phay vẫn còn vứt dưới đất kìa."
Bà ngoại đoán già đoán non: "Hay là ông ngoại mày dẫn cái Huệ sang nhà ai chơi rồi, để bà đi quanh làng xem sao."
"Lão già bình thường cứ thích đi la cà, nửa đêm nửa hôm cũng không yên, đợi về xem tôi có nói cho một trận không!"
Bà vừa mắng vừa đi ra ngoài.
Tôi vốn cũng định đi theo, bỗng nhớ ra, bên ngoài có camera giám sát.
Vì không yên tâm để ông bà ngoại ở nhà, năm ngoái tôi có lắp camera trước cửa nhà, vừa khéo soi được ra bờ sông.
Mở ứng dụng kết nối camera trên điện thoại, tôi kéo thanh trượt xem lại, rất nhanh tìm thấy cảnh ông ngoại đang ngồi mài dao.
Ban đầu chỉ có một mình ông.
Kéo tiếp thanh trượt, tôi thấy con Huệ chạy đến bên cạnh ông ngoại.
Lúc này tôi vẫn chưa lường trước được.
Cùng với sự xuất hiện của em gái.
Đây sẽ là đoạn video kinh khủng nhất, quỷ dị nhất mà tôi từng xem.
Trong màn hình.
Em gái đứng sau lưng ông ngoại, nhưng mãi không mở miệng nói chuyện.
Nó cứ đứng trân trân ở đó.
Ông ngoại mải mê mài dao, không hề biết sau lưng mình có người.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Khoảng mười giây sau, Huệ cúi đầu, chân cũng kiễng lên.
Tôi đang thắc mắc nó định làm gì, lại thấy em gái bỗng bước mạnh tới, lao thẳng về phía ông ngoại.
Nó thế mà lại dùng đầu húc mạnh vào lưng ông ngoại!
--------------------------------------------------