“Thay các hòa thượng chép kinh, kiếm chút thù lao ít ỏi.”
“Mùa xuân khoa cử sắp tới.”
“Nếu ngày ngày lo mưu sinh, làm sao an tâm ôn tập?”
“Không phải cháu chịu không nổi khổ.”
“Chỉ sợ bảng vàng không tên, phụ lòng mẫu thân…”
Ta nắm lấy tay hắn, không cho hắn nói tiếp.
“Cảnh Chiêu chất nhi.”
“Không cần nói nữa.”
“Thẩm thẩm đều hiểu.”
“Ngươi mau thu xếp đồ đạc.”
“Theo thẩm thẩm về phủ.”
“Ở nhà thẩm thẩm đọc sách, chuẩn bị khoa cử.”
Tạ Cảnh Chiêu vui mừng, nhưng không dám lập tức đáp ứng.
“Sao có thể làm phiền thẩm thẩm như vậy?”
“Cảnh Chiêu chỉ định mượn thẩm thẩm chút bạc.”
“Đợi thi xong sẽ hoàn lại.”
“Sao có thể…”
Ta đưa tay ấn lên môi hắn.
“Ngươi đã gọi ta một tiếng thẩm thẩm.”
“Còn khách sáo làm gì?”
“Ngươi không biết đâu.”
“Ngươi và thúc Dục của ngươi giống nhau đến mức nào.”
“Ta nhìn ngươi, cứ như nhìn thấy con trai mình vậy.”
Tạ Cảnh Chiêu đỏ bừng cả khuôn mặt như quả táo.
Vừa ngượng ngùng vừa muốn rút tay về.
“Thẩm thẩm nói đùa rồi.”
“Luận tuổi tác, Cảnh Chiêu chỉ nhỏ hơn thúc Dục một chút.”
“Còn lớn hơn thẩm thẩm người một tháng.”
“Hơn nữa, thúc thẩm thành hôn mới một năm.”
“Chưa có con là chuyện rất bình thường.”
Ta khóc òa nhào vào lòng hắn, vùi mặt vào n.g.ự.c hắn.
“Hu hu hu…”
“Ngươi không hiểu đâu.”
“Ta và Dục thúc của ngươi.”
“Cả đời này đều không thể có con của chính mình.”
16
Ta đưa Tạ Cảnh Chiêu về nhà.
Sắp xếp cho hắn đọc sách tại biệt viện bỏ trống bên cạnh Tạ phủ.
Cách viện của ta chỉ một bức tường.
Ngày thường cửa đều khóa kín, không ai quấy rầy hắn chuyên tâm học hành.
Nhưng chuyện làm mất tiểu cô nương, ta vẫn phải đi tìm phu quân chịu tội.
“Hu hu hu, phu quân.”
“Đều là ta vô dụng.”
“Ta không ngờ hôm nay lại gặp cô tổ mẫu.”
“Giờ cô tổ mẫu đã bế đứa trẻ đi.”
“Muội muội thành tiểu thư phủ Trấn Bắc Hầu.”
“Việc này phải làm sao đây?”
Mặt Tạ Dục xanh mét.
“Đồ phế vật!”
“Đến chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong!”
“Thôi.”
“Ai mà ngờ dã chủng ấy lại có tạo hóa như vậy.”
“Lệnh cho trong phủ trên dưới đều bịt miệng cho c.h.ặ.t.”
“Tuyệt đối không được tiết lộ nửa chữ!”
Ta gật đầu, rồi nhắc đến chuyện Tạ Cảnh Chiêu.
Tạ Dục càng thêm hài lòng.
“Coi như ngươi biết điều.”
“Cảnh Chiêu là hy vọng của Tạ thị.”
“Không được bạc đãi.”
“Mỗi tháng cho hắn một trăm lượng bạc chi tiêu.”
“Lấy từ tư khố của ta!”
Ta rưng rưng gật đầu.
“Phu quân yên tâm.”
“Thiếp nhất định sẽ chăm sóc Cảnh Chiêu chất nhi thật tốt!”
Tạ Dục khinh thường hừ lạnh một tiếng, liếc ta nói:
“Ta nhớ hôm qua thân thể ngươi đã sạch.”
“Cũng đến lúc rồi.”
“Hy vọng lần này, ngươi đừng khiến ta thất vọng!”
Hu hu hu…
Phu quân quả nhiên rất yêu ta.
Một lòng muốn con do ta sinh ra làm người thừa kế Tạ gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-chau-day-dan/6.html.]
Vì chuyện này, hắn không tiếc để nam nhân hắn yêu đến bầu bạn cùng ta.
Trời ơi…
Ai hiểu cho ta đây?
Được phu như thế, phụ còn cầu gì nữa?
Thế là, tối đó khi Bành Trình đến lắc ghế, ta trầm ngâm nói:
“Bành đại ca.”
“Ta nghĩ, đã đến lúc ta tự mình sinh cho Tạ gia một đứa trẻ rồi.”
Bành Trình thân hình to lớn, thật thà chất phác.
Nghe vậy, chân mềm nhũn.
Ôm lấy chân ta khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Thiếu phu nhân.”
“Xin người đừng làm khó ta!”
“Người biết ta không được với nữ nhân mà!”
“Biểu đệ của ta còn đang ở quê nhà chờ ta trở về đoàn tụ.”
“Ta hầu hạ đại thiếu gia đã rất có lỗi với hắn rồi.”
“Nếu còn hầu hạ người nữa…”
Ta chán ghét đá hắn một cước.
“Ai nói muốn sinh với ngươi?”
Thấy Bành Trình ngẩn ra, ta tiếp lời:
“Nhưng ngươi phải nói là ta sinh với ngươi.”
17
Bành Trình sợ đến tái mặt.
“Thiếu phu nhân…”
“Ý của người là… người muốn với người khác?”
“Việc này mà để đại thiếu gia biết.”
“Hắn sẽ g.i.ế.c người đó!”
Ta cúi mắt nhìn hắn.
“Không ngờ ngươi lại quan tâm ta như vậy.”
Bành Trình nói:
“Tất nhiên rồi!”
“Chúng ta mỗi tháng đều ngủ chung một phòng, là hảo tỷ muội mà!”
“Hơn nữa, người còn là ân nhân cứu mẫu thân ta.”
“Ta không thể trơ mắt nhìn người c.h.ế.t được!”
Ta vô cùng cảm động, đưa hắn một ngàn lượng.
“Không sao đâu.”
“Chỉ cần ngươi không nói ra.”
“Sẽ không ai nhìn ra được.”
Đúng vậy.
Người ta muốn mượn giống, chính là nội chất của phu quân — Tạ Cảnh Chiêu.
Hắn và phu quân giống nhau bảy tám phần.
Con do chúng ta sinh ra, nhất định cũng rất giống phu quân.
Ta thật sự rất yêu phu quân.
Cho dù không thể sinh con với hắn.
Ta cũng phải tìm một người giống hắn để sinh con.
Chỉ cách nhau một bức tường.
Nên mỗi tối sau khi tính xong sổ sách.
Ta đều sang đưa canh nước, điểm tâm cho Tạ Cảnh Chiêu.
Ban đầu hắn còn có chút câu nệ.
Sau đó thì thẩm thẩm dài, thẩm thẩm ngắn, thân thiết vô cùng.
Còn nói:
“Thẩm thẩm.”
“Sau này Cảnh Chiêu có tiền đồ.”
“Nhất định sẽ báo đáp thẩm thẩm.”
Tính ngày, lại đến lúc ta và Bành Trình “đồng phòng”.
Ta ôm lấy Tạ Cảnh Chiêu, chặn miệng hắn lại.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Đừng nói sau này nữa.”
“Ngay bây giờ đi.”
“Nói thật với ngươi.”
“Đầu năm thúc Dục của ngươi bị sơn tặc bắt, tổn thương căn bản, đã không thể sinh con.”
“Nhưng Tạ gia ba đời đơn truyền.”
“Ngươi nỡ nhìn Tạ gia tuyệt hậu sao?”
“Chuyện này không chỉ là ý của ta.”
“Mà cũng là ý của thúc Dục ngươi.”
“Nếu không, ngươi cho rằng vì sao mỗi tháng hắn lại rút từ tư khố một trăm lượng bạc giúp đỡ ngươi?”
Nhân lúc hắn còn ngây người, ta đã đè hắn xuống.
Kỳ thực chuyện nam nữ, ta cũng không hiểu lắm.
May mà Bành Trình rất thông thạo chuyện nam nam.
Dạy cho ta không ít chiêu thức.
Ta đem những chiêu đó dùng lên người Tạ Cảnh Chiêu.
Quả nhiên là… rất có thú.
--------------------------------------------------