Ngày tôi và Kỷ Dữ Xuyên ly hôn, tôi đã cuỗm mất của anh hai chiếc Lamborghini.
Kỷ Dữ Xuyên bất lực mỉm cười: "Nhìn cái điệu bộ trở mặt không nhận người quen của em kìa."
Tôi hung dữ quay đầu lại hét lớn: "Đời này không bao giờ gặp lại nữa!"
Chớp mắt một cái, phim mới của tôi bùng nổ, vị trí ghế ngồi trong đêm lễ trao giải lại được xếp ngay cạnh Kỷ Dữ Xuyên.
Anh đến sớm hơn tôi, ăn mặc chỉnh tề ngồi trong ghế sofa, nhìn thấy tôi thì ngạc nhiên nhướng mày.
Đôi khuy măng sét phiên bản giới hạn lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu.
Ánh đèn mờ ảo càng làm tôn lên vẻ tuấn tú của anh.
Tôi giả vờ bình thản ngồi phịch xuống bên cạnh thì nghe thấy Kỷ Dữ Xuyên nói nhỏ: "Lộ hàng rồi kìa."
Tôi kéo kéo vạt váy, hừ lạnh: "Quản lý tốt đôi mắt của anh đi."
Ánh mắt của Kỷ Dữ Xuyên chậm rãi lướt qua đùi tôi như thể mang theo hơi ấm.
"Dạo này sống tốt chứ?"
Giọng nói của Kỷ Dữ Xuyên lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy như gió xuân tràn về. Theo lời người quản lý của tôi thì anh chính là đóa hoa cao quý trên đỉnh núi tuyết của giới giải trí, ai mà hái được anh xuống thì đến cả đất chôn cũng phải tỏa khói xanh (may mắn tổ tiên để lại).
Tôi véo véo mũi mình: "Có bạn trai rồi, dù sao tôi cũng xinh đẹp thế này, được con trai thích là chuyện bình thường."
"Tôi không hỏi về đời sống tình cảm của em."
"Tôi cứ thích nói đấy."
Kỷ Dữ Xuyên nghẹn lời, đôi lông mày khẽ nhướng lên, rất phong độ mà im lặng.
Có lẽ vì nụ cười của anh quá mê người nên đạo diễn hình ảnh đã kịp thời đẩy ống kính về phía mặt tôi và Kỷ Dữ Xuyên.
Hình ảnh phát sóng trực tiếp trên toàn mạng bỗng chốc trở thành cảnh tôi đang trưng ra bộ mặt lạnh lùng, còn ảnh đế Kỷ thì dịu dàng động lòng người.
Hot search nhanh ch.óng xuất hiện.
#Kỷ Dữ Xuyên Tô Vãn Ngưng hy vọng họ làm quen với nhau.
Kỷ Dữ Xuyên cũng đang nghiêm túc cúi đầu xem điện thoại.
Một lúc sau, anh đột nhiên bật cười thành tiếng.
"Vãn Ngưng."
Anh gọi tên tôi.
Tôi giả vờ điếc, không đáp lại.
"Vãn Ngưng."
Tôi vẫn không đáp.
Khóe môi Kỷ Dữ Xuyên khẽ nhếch lên, tông giọng cao hơn một chút: "Vợ cũ ơi, làm quen chút không?"
Tôi vô cảm quay mặt đi, khô khốc đáp lại ba chữ: "Cút đi cho rảnh."
Xung quanh đột nhiên rộ lên một trận xôn xao.
Người dẫn chương trình vui mừng thông báo rằng tối nay chúng ta đã mời được một khách mời đặc biệt bất ngờ xuất hiện tại hiện trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-duong-scandal/chuong-1.html.]
Cùng với tiếng nhạc cao v.út, một bóng hình thanh mảnh cao ráo xuất hiện trên sân khấu.
Trương Tiêu Phi để tóc đen dài thẳng, nụ cười dịu dàng: "Dữ Xuyên, đã lâu không gặp."
Nói về việc tôi và Kỷ Dữ Xuyên ly hôn thì không thể không nhắc đến người đàn chị khóa trên này của anh - Trương Tiêu Phi.
Tuổi còn trẻ đã khai phá được thị trường điện ảnh nước ngoài.
Đến tận bây giờ, ảnh bìa trang cá nhân của cô ta vẫn là tấm hình cô ta diễn kịch cùng Kỷ Dữ Xuyên.
Những năm đầu khi tôi và Kỷ Dữ Xuyên kết hôn, gần như toàn mạng đều xào CP Kỷ Dữ Xuyên và Trương Tiêu Phi.
Anan
Cô ta được cư dân mạng gọi đùa là ánh trăng sáng của ảnh đế Kỷ.
Kỷ Dữ Xuyên từng đích thân lên tiếng phản hồi: Chỉ là bạn bè.
Nhưng mạng xã hội là vậy, cái gì đã là CP thì chạy trời không khỏi nắng.
Đặc biệt là Trương Tiêu Phi tuy ở nước ngoài nhưng cứ dăm bữa nửa tháng lại đăng mấy tấm ảnh cũ.
Toàn là ảnh chụp chung nhưng không ngoại lệ, trong đó đều có bóng dáng của Kỷ Dữ Xuyên.
Điều này lại càng tiếp thêm một liều t.h.u.ố.c an thần cho các fan CP.
Vài tháng trước, vào một buổi chiều nắng đẹp, tôi hớn hở đến phim trường thăm ban.
Chỉ cách một cánh cửa, tôi nghe thấy Kỷ Dữ Xuyên dùng giọng điệu bình thản và điềm tĩnh nói với người khác: "Cô ấy vẫn chưa về, cứ sống tạm thế này đi."
Hóa ra anh vẫn là một gã tình si chờ đợi người cũ? Ở bên tôi chẳng qua chỉ là tạm bợ thôi sao?
Lúc đó chúng tôi đã sống ly thân mỗi người một nơi được nửa năm trời.
Ngày tháng của tôi cũng chẳng mấy dễ dàng.
Cách đó không lâu, người quản lý vì muốn giúp tôi giành được vai nữ chính trong một bộ phim thanh xuân vườn trường mà uống đến mức đau dạ dày phải nhập viện.
Tôi ngồi ngây người suốt một buổi chiều dưới cái nắng gắt bên ngoài phim trường của Kỷ Dữ Xuyên.
Trong điện thoại là tiếng khóc nức nở của người quản lý.
Chị ấy nói: "Vãn Ngưng, em rất nỗ lực nhưng với năng lực của chị, vĩnh viễn không thể đưa em lên đến vị trí rực rỡ được."
Câu nói đó không hiểu sao lại đ.â.m trúng tim đen của tôi.
Thực ra vận mệnh của mỗi người vốn dĩ đã khác nhau rồi.
Vì một sự tình cờ mà tôi kết hôn với Kỷ Dữ Xuyên, bản thân điều đó đã là một chuyện rất nực cười.
Tôi gặm hai cái bánh mì rẻ tiền, chịu đựng đến tận chiều tối, lúc vứt vỏ bao vào thùng rác thì có một nhân viên đi ngang qua.
"Trương Tiêu Phi sắp về nước rồi đấy."
"Cô ta và Kỷ Dữ Xuyên chắc là sắp tu thành chính quả rồi nhỉ."
Tôi đứng sững tại chỗ, nhìn theo bóng lưng họ đi xa, lòng dâng lên sự phẫn nộ nhưng đến cả một câu "Tôi mới là vợ của Kỷ Dữ Xuyên" cũng cảm thấy xấu hổ không dám thốt ra lời.
Thế là khi anh hoàn thành cảnh quay trở về nhà, tôi đề nghị ly hôn.
Kỷ Dữ Xuyên tựa vào tủ giày, thở dài một tiếng.
"Vãn Ngưng, ly hôn là một quyết định rất quan trọng, em chắc chắn muốn nói điều đó trong khi tôi vừa mang về cho em một phần mỳ cay Trương Lượng không?"
--------------------------------------------------