Giọng Trần Trạch nhẹ nhàng, nhưng tôi thì hoàn toàn suy sụp: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào! Anh muốn làm gì! Còn đám ma này, rốt cuộc từ đâu ra! Sao anh còn tìm được ma giả làm cảnh sát!"
"Ai bảo họ giả làm cảnh sát?" Trần Trạch đáp: "Bọn họ vốn là cảnh sát, chỉ có điều... họ đã c.h.ế.t rồi thôi."
Tôi sững sờ, nghe Trần Trạch tiếp tục nói bình thản: "Ninh Ninh à, em biết không, bố mẹ anh thực ra không phải mới c.h.ế.t, mà đã c.h.ế.t từ nhiều năm trước rồi."
Tôi lại một lần nữa đứng hình.
Đây lại là một sai lầm do tôi ngây thơ nghĩ bừa.
Tôi thấy bố mẹ Trần Trạch là ma, phản ứng đầu tiên là nghĩ họ mới c.h.ế.t gần đây.
Nhưng không ngờ, họ đã c.h.ế.t từ lâu, nên với tư cách là con trai, Trần Trạch không thể không biết họ đã c.h.ế.t.
Trần Trạch tiếp tục: "Họ c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n nhà máy, nhưng sau khi c.h.ế.t họ không nỡ rời xa anh, không muốn đầu thai, nên anh đã tìm cho họ chung cư ma này."
"Chung cư ma?" Tôi lại một lần nữa sửng sốt.
Trần Trạch gật đầu.
"Đúng vậy, khu dân cư em thấy này, thực ra không phải dành cho người sống, mỗi căn nhà đều đặt một hũ tro cốt. Nếu đặt hũ tro cốt ở đây, những linh hồn không thể đầu t.h.a.i cũng có thể sống tại đây. Vì thế, trong khu này, có rất nhiều ma trú ngụ."
Tôi bất ngờ ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Thảo nào khu này trông hoang vắng thế.
Hóa ra nó hoàn toàn không dành cho người sống!
Nghĩ tới việc không biết bao nhiêu con ma trong những căn nhà xung quanh, bao đôi mắt lặng lẽ nhìn tôi, da gà da vịt của tôi nổi hết lên.
"Vậy thì..." Tôi run rẩy nói: "Mấy cảnh sát này, cùng bác mua rau này, đều là cư dân ở đây?"
Trần Trạch gật đầu.
Tôi cuối cùng suy sụp: "Thế các người cứ sống tốt ở đây đi! Liên quan gì đến tôi!"
Trần Trạch nhẹ nhàng nói: "Dĩ nhiên là có liên quan. Ninh Ninh à, chẳng lẽ em không biết, em là cô gái có bát tự thuần âm sao?"
Cơ thể tôi đột nhiên cứng đờ.
Tôi biết chứ.
Tôi có bát tự thuần âm, nên mới có mắt âm dương, đây là điều bà đồng đã nói với tôi từ nhỏ.
Trần Trạch tiếp tục nói.
"Bố mẹ anh không nỡ bỏ lại anh để đi đầu thai, nhưng họ lưu lại quá lâu rồi, nếu tiếp tục hồn phách sẽ bị tổn hại. Không chỉ họ, trong khu dân cư còn nhiều người khác cũng không cam tâm rời đi."
"Vì vậy anh đã đi hỏi một đạo sĩ, ông ấy nói, chỉ cần tìm một cô gái bát tự thuần âm, g.i.ế.c c.h.ế.t trong khu dân cư này, oán khí của cô ấy sẽ nuôi dưỡng tất cả ma trong khu, mọi người có thể tiếp tục lưu lại nhân gian một cách tốt đẹp."
Hóa ra đây là mục đích của Trần Trạch.
Có lẽ, ngay từ đầu anh ya tiếp cận tôi, theo đuổi và yêu tôi, chính là nhắm vào bát tự của tôi?
"Anh điên rồi!" Tôi hét lên: "Bố mẹ anh c.h.ế.t rồi, anh nên tìm cách nhờ người siêu độ cho họ, để họ sớm chuyển thế đầu thai! Dùng loại tà môn tà đạo này để họ tiếp tục lưu lại nhân gian, anh tưởng như vậy là tốt cho họ sao!"
Nhưng Trần Trạch đâu có nghe lời khuyên của tôi.
Anh ta chỉ đỏ mắt nói: "Ninh Ninh, em không biết bố mẹ quan trọng với anh thế nào đâu, dù là ma cũng không sao, miễn là họ có thể ở bên anh, vì vậy, em hãy coi như giúp anh đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-mat-am-duong/chuong-7-het.html.]
Nói rồi anh ta đột ngột lao về phía tôi, siết c.h.ặ.t cổ tôi.
Tôi muốn chống cự, nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ của Trần Trạch, một gã đàn ông to lớn, tôi không thể thở được, thiếu oxy khiến mí mắt tôi dần tối sầm lại.
Và ngay lúc này....
Bùm!
Một luồng kim quang bỗng nhiên bùng phát từ n.g.ự.c tôi, Trần Trạch hét lên một tiếng rồi ngã xuống.
Tôi sững sờ, cúi đầu, thấy chiếc phù hộ thân của mình rơi ra.
Đó là chiếc hộ thân phù mà mẹ tôi đã đi chùa cầu cho tôi trước khi bà qua đời.
Trong khoảnh khắc, tôi như nghe thấy một giọng nói quen thuộc ấm áp.
Xanh Xao
"Con ơi! Chạy mau!"
Lúc này tôi mới tỉnh táo lại, vội vã chạy về phía cửa.
Lần này, tôi như biết đường một cách kỳ diệu, bất ngờ chạy thẳng đến cổng khu dân cư.
Tôi đ.â.m sầm vào một nhóm sinh viên đại học đang đi ăn về.
Họ hoảng sợ vì thấy tôi mặt mày tái mét chạy như điên.
"Cô gái, cô không sao chứ?"
Tôi ngẩng đầu lên, nhắm mắt trái lại.
Họ vẫn còn đó.
Là người sống.
Tôi, đã chạy ra ngoài.
Sau đó tôi đã báo cảnh sát, Trần Trạch vì tội g.i.ế.c người chưa thành bị bắt.
Tôi đổi việc làm, đổi cả số điện thoại và nhiều thông tin, rời khỏi thành phố cũ.
Chuyện đó cứ thế trôi qua.
Sau này tôi hỏi bố tôi mới biết, hóa ra chiếc phù hộ thân đó là do mẹ tôi đến chùa chép kinh Phật mười ngày mười đêm để cầu cho tôi.
Ở đầu dây bên kia, bố nói với tôi:
“Không chỉ cái này, mẹ con còn cầu cho con mấy cái nữa, mỗi lần đều chép kinh Phật liên tục mấy đêm, bà ấy nói bát tự của con đặc biệt, lại có mắt âm dương, dễ chiêu gọi thứ ô uế, bà ấy nhất định phải cầu nhiều cái cho con mới yên tâm.”
Sống mũi tôi cay cay.
Trên đời này, vĩ đại nhất quả nhiên là tình yêu của cha mẹ.
Chỉ là, có thứ tình yêu là sự bảo vệ vô tư.
Còn có thứ tình yêu, lại là để đồng hành cùng con cái mà làm hại người khác.
Loại tình yêu thứ nhất rất vĩ đại, loại thứ hai, lại chỉ là từ đồng nghĩa với ích kỷ mà thôi.
(Hết)
--------------------------------------------------