Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Ơi, Hồn Về

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đứa bé trong vòng tay tôi vẫn không có phản ứng.

Đôi giày dưới chân đã rơi mất lúc nào không hay.

Sỏi đá, cành khô, đủ loại gai góc...

Từ chỗ đau đớn ban đầu, đôi chân tôi dần trở nên tê dại.

Nhưng tôi không dám dừng lại.

Bởi phía sau tôi là một con sư tử mẹ cũng đang liều mạng vì con mình.

Đây là một thế cục tử sinh.

Chỉ có thể còn lại một cặp mẹ con sống sót.

Tiếng của chị dâu ngày càng xa dần.

Từ tiếng thét chói tai chuyển thành tiếng khóc than, rồi đến những lời nguyền rủa...

"Đến rồi."

Giọng nói trẻ thơ quen thuộc chặn bước chân tôi.

Thì ra là chiếc bút!

Nhưng giờ tôi chẳng còn sức để kinh ngạc.

Nhìn cô gái đứng trong bóng tối, chân tôi mềm nhũn, quỳ sụp xuống.

"Hãy cứu con tôi với."

17

Âm Đại Sư không đáp lại.

"Đặt đứa bé lên trên mộ, lát nữa tôi bảo làm gì, cô cứ làm thế."

Gương mặt cô gái lúc này không lộ chút cảm xúc nào.

Tôi không dám hỏi thêm, chỉ ôm đứa bé, cẩn thận bước đến đặt trên đất mộ.

Lại gần hơn mới nhận ra, đây chính là mộ của cha chồng.

Cái hố tôi đào ra hôm đó vẫn chưa được lấp lại.

Rõ ràng đã đi xa như thế, nào là trèo núi, nào là lội sông,

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Vậy mà vòng qua vòng lại, hóa ra vẫn ở ngay gần nhà.

Nghĩ đến việc chị dâu giữa đường bỗng dưng im tiếng, lòng tôi lại càng thêm bức bối.

Người này lợi hại như vậy, nhất định có thể cứu con tôi.

Ngay lúc tôi vừa làm xong, cô ấy cuối cùng cũng hành động.

Cô gái không biết rút từ đâu ra một sợi dây đỏ, mạnh mẽ ném về phía trước.

Chiếc bút lập tức bay lên, quấn lấy sợi dây đỏ, vẽ một vòng tròn lớn xung quanh ngôi mộ.

Sợi dây đỏ không rõ làm từ chất liệu gì, nhưng trong đêm lại phát ra ánh sáng nhè nhẹ.

"Lấy đồ cúng trong giỏ ra bày lên."

Tôi không dám hỏi thêm, vội mở giỏ ra và bày đồ cúng trước mộ.

Đồ cúng là ba đĩa thịt và nửa bát cơm.

Dưới ánh sáng mờ mờ, tôi nhận ra đây là "Tam Sinh".

Nhưng bát cơm này có ý nghĩa gì?

"Ra mộ bốc một nắm đất, trộn đều với cơm, lát nữa để bọn họ ăn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-oi-hon-ve/chuong-8.html.]

Thấy tôi ngẩn ra, Âm Đại Sư hiếm khi giải thích:

"Đất từ quan tài của người đã khuất là âm, còn đất trên mộ hướng về phía mặt trời là dương. Kết hợp lại chính là đất âm dương.

"Cơm âm dương dùng để đưa tiễn người chết, còn đất âm dương thì dẫn hồn quay lại.

"Con gái cô tuy chưa hoàn toàn chết, nhưng hồn phách đã lìa khỏi thể xác. Loại cơm này sẽ thu hút cả linh hồn của nó lẫn linh hồn đang chiếm giữ cơ thể nó.

"Khi cả hai hồn phách bị thu hút đến, tôi sẽ nhân lúc chúng ăn đồ cúng để đổi lại hồn."

Tôi nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn làm theo, tim đập loạn xạ.

Thành hay bại, đều phụ thuộc vào lần này.

18

Xung quanh yên lặng đến đáng sợ.

Ở nông thôn có rất nhiều chim, côn trùng và ếch.

Trước đây khi đến đây, những âm thanh này làm tôi không ngủ được cả đêm.

Nhưng bây giờ, khi những âm thanh ấy biến mất, tôi mới biết sự im lặng này đáng sợ đến thế nào.

Tôi thắp nhang lên mộ của cha chồng.

Tôi run rẩy cất tiếng gọi theo lời của Âm Đại Sư.

"Cha Trần, cha Trần, cháu của ông mất rồi, ông mau tìm.”

"Xa thì ông đi tìm, gần thì ông đi kiếm.”

"Gặp núi ông đáp lại, qua sông ông trả lời."

Theo từng lần gọi hồn, nhang trên mộ cháy rất nhanh, một luồng khí lạnh kỳ lạ lan ra từ xung quanh.

"Thêm nhang!"

Âm Đại Sư bước tới phía sau tôi, giọng nói rất nhẹ: "Họ đến rồi, đừng nhìn."

Tôi nhắm mắt lại, tiếp tục lẩm bẩm.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng mỗi lần đọc, tôi cảm thấy cái lạnh tăng thêm một chút.

Tôi chợt nghĩ đến con gái đang nằm trên mộ, không biết con có lạnh không.

"Đừng phân tâm!"

Theo tiếng quát khẽ của Âm Đại Sư, bên tai tôi dường như vang lên rất nhiều tiếng bước chân.

Nhang trước mặt cháy càng nhanh hơn.

Nén nhang vừa thay đã cháy hết.

Lần này không cần Đại Sư nhắc, tôi vội vàng thêm nhang.

"Đến nhiều lắm."

Âm Đại Sư im lặng một lát: "Tổ tiên chưa từng gặp cháu gái của mình sao?"

"Chưa..."

"Vậy mà cũng mang theo cả chó nữa."

"?"

Có vẻ là Âm Đại Sư thở dài: "Thêm cả tên và bát tự vào, đọc tiếp."

Qua từng lần lặp lại, nhang mang theo đã hết một nửa.

Miệng tôi cũng bắt đầu có vị m.á.u thoang thoảng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Ơi, Hồn Về
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...