Thấy bộ dạng như gặp xúi quẩy của nó, tôi cũng thấy bất lực. Vì từ chỗ bố mẹ tôi nghe thấy tin đúng là vậy mà.
Thế nhưng đã ăn kẹo của người ta rồi thì cũng không thể ăn không, Tần Dục vẫn hứa giúp tôi hỏi mẹ nó.
Hôm sau, Tần Dục tường trình lại tin tức nó điều tra được cho tôi.
"Phỏng vấn gia đình đông con. Nhà mày là gia đình mười con duy nhất của thành phố này.
"Còn tại sao lại vào lúc em trai mày tròn 100 ngày, thì hoàn toàn là do ngẫu nhiên trùng hợp thời gian"
Tôi cười khổ, thì ra là vậy. Đài truyền hình rõ ràng muốn nhấn mạnh vào "đông con", mà bố mẹ tôi thì toàn để ý đến đứa con trai duy nhất đó thôi.
"Thế nghĩa là phim tuyên truyền sinh đẻ à?" Tôi hỏi.
"Có thể hiểu như vậy" Tần Dục nói "Nhưng việc chọn nhà mày làm đối tượng phỏng vấn, thì có lẽ hiệu quả sẽ không mấy khả quan".
Cũng không trách nó được.
Phim tuyên truyền sinh đẻ thì phải là gia đình nhiều người hạnh phúc.
Còn nhà tôi, thì là lấy nỗi khổ của chín đứa con để lát đường tới hạnh phúc của một đứa con.
"Thế nào, cần tao bảo mẹ tao đổi nhà khác để phỏng vấn không?" Tần Dục dựa người vào tường, hỏi bâng quơ "Dù sao mày cũng không muốn người ta biết tình hình gia đình mình".
Đúng vậy, tình hình gia đình tôi vốn được tôi cố tình che giấu, cả trường học này chỉ một mình Tần Dục biết.
Hay nói cho đúng hơn, chỉ có một nhà Tần Dục biết thôi.
Cuối tuần, họp phụ huynh học kỳ 1, bố mẹ Tần Dục đều muốn đi, hai người tới cửa lớp vẫn chưa tranh luận ra kết quả.
Còn tôi thì lấy lí do mẹ "bị tắc đường" để nhường lại chỗ ngồi.
Thực ra, tôi căn bản không hề báo với gia đình chuyện họp phụ huynh.
Cái tên như "Chiêu Đệ" thế này, thêm một người mẹ luôn trong tình trạng mang bầu, thì chẳng khác nào tuyên bố với thiên hạ rằng tôi ra đời từ một gia đình coi trọng con trai đến mức biến dị.
Mà những năm tháng tiểu học, trung học cơ sở đau đớn đã dạy cho tôi rằng cứ để lộ ra việc bản thân không có gia đình làm chỗ dựa thì rất dễ bị bắt nạt.
So ra thì sau họp phụ huynh bị chủ nhiệm lớp phê bình mấy câu chính là lựa chọn tuyệt nhất rồi.
Hôm đó, mẹ Tần Dục ngồi vào chỗ của tôi, tham dự trọn buổi họp phụ huynh.
Thậm chí khi cô khen tôi với mẹ nó vì tôi thi nhất lớp, mẹ nó cũng chỉ mỉm cười đĩnh đạc chứ không vạch trần tôi.
Vì cảm kích, cũng vì áy náy khi nói dối, nên sau khi kết thúc họp phụ huynh, tôi liền bày tỏ thẳng thắn hoàn cảnh của mình với bố mẹ Tần Dục.
Còn mẹ Tần Dục chỉ cười dịu dàng, nói nếu tôi cần thì họp phụ huynh sau cũng vẫn có thể mượn chỗ ngồi.
Vừa khéo, họp phụ huynh học kỳ này là vào thứ sáu tuần sau.
Tôi nhìn vào mắt Tần Dục, nói nghiêm túc: "Không, làm ơn hãy để thím Tần giữ nguyên quyết định phỏng vấn nhà tao".
Nó còn muốn nói gì đó, tôi vẫy tay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-trai-thu-muoi/chuong-3.html.]
"Họp phụ huynh vào thứ sáu tuần sau, tao sẽ tự mình trao đổi với thím Tần về chuyện này".
Cùng một chuyện nhưng hoàn toàn có cách thể hiện khác nhau.
Bố mẹ tôi muốn cho cả thế giới biết rằng nhà họ Vương vẫn còn người nối dõi, còn tôi thì chỉ muốn thay chín chị em tôi phát ra tiếng kêu cứu.
Từ khi em trai sinh ra, hoàn cảnh của chúng tôi ngày một tệ hại hơn, đã đến lúc không thể không cầu cứu thế giới bên ngoài.
"Được thôi" Tần Dục cười gian xảo nhìn tôi "Nhưng không thể để mẹ tao làm mẹ không công được đâu nhé?"
"Toán cả học kỳ" Cái này thì có gì khó.
"Gọi một tiếng anh"
Tôi làm chị cả hơn mười năm trời rồi, muốn tôi gọi anh à? Đừng có mà mơ!
"Thêm cả bài tập vật lý!"
"Mày... Được!"
—----
Không lâu sau thì tới ngày họp phụ huynh, như học kì trước, với tư cách là cán bộ lớp, tôi dẫn phụ huynh vào chỗ ngồi.
Bố mẹ Tần Dục nhìn thấy tôi, từ xa đã chào tôi.
"Chú ơi!" Tôi vẫy tay chào bố Tần Dục một cái, rồi nhanh chóng chạy đến trước mặt mẹ Tần Dục, nhỏ giọng gọi "Dì".
Tôi trao cho dì Tần một tờ giấy A4 đã in sẵn: "Dì này, lần này cháu kiểm tra khá tốt, sợ lúc nãy cô giáo gọi phụ huynh lên chia sẻ kinh nghiệm, nên đã lên mạng tìm vài thứ."
Dì Tần rất ngạc nhiên: "Chiêu Đệ giỏi vậy sao! Yên tâm đi, cứ giao cho dì là được."
"Còn một chuyện nữa cũng cần nhờ dì giúp một chút," tôi chân thành nhìn vào mắt dì Tần nói,
"Nhưng phải kể hơi dài, đợi sau khi họp phụ huynh xong, có thể dành chút thời gian của dì cho cháu không?"
Không ngờ dì Tần lại tỏ vẻ hiểu ý: "Không vấn đề gì. Tần Dục cũng đã nói với ta đôi chút, tan họp xong ta sẽ từ từ nghe con kể."
Tôi cảm ơn, bố mẹ Tần Dục liền giả vờ như không quen, lần lượt ngồi xuống.
Một lúc sau, vọng lại tiếng lầm bầm của bố Tần Dục:
"Chưa được phát biểu với tư cách là phụ huynh ưu tú lần nào. Lần trước giá mà ta ngồi ở chỗ Chiêu Đệ thì tốt rồi."
Sau khi họp phụ huynh xong, bố Tần Dục đi trước một bước, tôi mời dì Tần đến một nhà hàng vừa rẻ vừa ngon gần trường.
Học bổng của học kì trước đã sắp hết sạch, tôi chỉ có thể chi trả cho một bữa như vậy.
"Dì ạ, hoàn cảnh gia đình cháu không thích hợp để tuyên truyền cho các gia đình đông con." Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Dì Tần gật đầu, nhưng vẫn có chút ngạc nhiên:
"Nhưng mà ta nghe Tần Dịch nói, con không muốn đài truyền hình hủy buổi phỏng vấn về nhà con sao?"
"Đúng ạ, hai chuyện này không mâu thuẫn."
--------------------------------------------------