Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Mẹ Xa Một Chút!

Chương 25

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ba, mau xuống giường đi.”

“Ba là đại quỷ lười, mau nhanh xuống khỏi giường đi mà.”

Hạ Vũ Hi không vui nhíu mày, tự đổng bỏ đi tạp âm ở bên tai, lật người lại tiếp tục ngủ yên.

Vậy mà, chăn bên kia, thân thể nhỏ nhỏ tròn trịa đã leo lên trên giường của hắn, chui vào bên trong chăn mền của hắn, nhổ ngay…

“A!” Đau đớn dù ngắn ngủi, nhưng cũng khiến cho Hạ Vũ Hi lập tức tỉnh táo lại.

Lửa giận ngút trời, từ trong chăn bắt được vật nhỏ dám nhổ sợi lông

chân ở chân của hắn, dù còn buồn ngủ nhưng đôi mắt to đã bừng sáng, lúc

này Hạ Vũ Hi mới hoàn toàn tỉnh táo, trong nhà của hắn có một sinh vật

là “Con gái.” (cô con gái)

“Ba, buổi sáng vui vẻ.”

Cầm trong tay mấy sợi lông chân dày đặc vừa mới bị nhổ đi, mặc dù bị

hắn nhắc cổ áo treo ngược lên, nhưng bộ dạng vẫn cứ cười tủm tỉm cứ nhìn hắn.

Bất đắc dĩ mới bỏ cô xuống, Hạ Vũ Hi dở khóc dở cười, hắn không thể

tức giận với đứa trẻ, nên đành phải chấp nhận rời khỏi giường.

“Đúng rồi, con tên là gì?” Vuốt vuốt đầu tóc rối bời, lúc này Hạ Vũ

Hi mới nhớ tới hắn vẫn không biết tên tuổi của ‘đứa con gái’.

“Mẫn Nhi, con tên là Tống Mẫn Nhi.” Dùng cánh tay và bắp chân nhỏ cứ đạp đạp, Tống Mẫn Nhi cũng bò xuống giường theo.

Mẫn Nhi? Tên cũng không tệ, nhưng mà họ của cô lại làm cho hắn không

vui, vành môi mỏng xốch lên lạnh lùng như muốn tuyên bố quyền sở hữu của chính hắn.

“Hạ Mẫn Nhi, sau này cứ gọi là Hạ Mẫn Nhi đi.”

“Nhưng mà, từ nhỏ đến lớn con đã được gọi là Tống Mẫn Nhi.” Chu cái

miệng nhỏ nhắn không chịu phối hợp, cô mới không cần cái họ của người ba lạnh lùng bạc tình.

“Con là con gái của ta, đương nhiên là phải theo họ của ta rồi!” Nhíu mày một cái, Hạ Vũ Hi thấy cô không chịu phối hợp có chút không kiềm

chế được.

“Vậy cũng được.” Đột nhiên Tống Mẫn Nhi mang giày vào, từ trên ghế sa lon mềm liền nhảy xuống, đi tới phía cửa.

“Con đi đâu?”

“Ba muốn bắt con gái đổi tên của chính mình, Mẫn Nhi chỉ có thể ra đi, đi làm một đứa cô nhi.”

Đau đớn nói, Tống Mẫn Nhi đáng thương cứ tiếp tục đi tới cạnh cửa, trong lòng lại thầm đếm: một, hai…

“Đứng lại,” Cực kỳ khó chịu liền gọi cô lại, “Tống Mẫn Nhi thì cứ là Tống Mẫn Nhi đi.”

“Cám ơn ba.” Như một làn khói liền chạy nhanh trở về bên cạnh Hạ Vũ

Hi, mặt Tống Mẫn Nhi tươi cười, bộ dạng đáng thương liền biến mất ngay.

Một lớn một nhỏ hai người liền chia ra ngồi ở hai đầu bàn ăn, động

tác cầm ly khẽ nhấp miệng rất đồng điệu, lại cầm một tờ báo lên lật xem.

Má Trương đứng ở một bên phục vụ mà cảm thấy choáng váng, động tác

rất lưu loát, nếu nói cô không phải là con gái của thiếu gia thì cũng

không có ai tin.

“Bà bà dịu dàng xinh đẹp, tôi muốn ăn bữa sáng với Sandwich, còn nữa…, tôi không muốn cà chua với rau xà lách đâu.”

Ánh mắt to rực sáng cứ chăm chú đọc tin tức tài chính qua báo chí,

cái miệng nhỏ nhắn lại say sưa dụ dỗ má Trương thay cô thu xếp bữa ăn

sáng.

“Được, lập tức tới ngay.”

Má Trương đồng ý vào phòng bếp, nhưng trong nội tâm lại kinh ngạc một lúc.

Giống nhau đến kinh ngạc, Hạ Vũ Hi ở một khác vỗn dĩ rất chăm chú đọc báo, không ăn Sandwich dặm trái cà chua cùng rau xà lách, đây là thói

quen từ nhỏ đến lớn của hắn, nhíu mày quan sát Tống Mẫn Nhi say sưa thêm lần nữa.

Cung Mạt Lỵ núp ở khúc quanh của lầu hai, tất cả mọi việc đều được

giọi vào mắt làm cho cô khiếp sợ, tên tiểu quỷ này bất kể là ánh mắt,

động tác, ngay cả sở thích đều giống Vũ Hi như đúc, đầu ngón tay cáu

giận đáng sợ liền kéo lê trên ván gỗ lộ ra từng vết tích.

“Tiểu quỷ, chị có nướng bánh ngọt thơm lắm đó, có muốn nếm thử một chút hay không.”

Cố ý xin nghỉ một ngày, Cung Mạt Lỵ chờ ở phòng bếp, tỉ mỉ chế ra

loại bánh ngọt thơm ngào ngạt, vẻ mặt tươi cười bưng đến bên cạnh Tống

Mẫn Nhi đang nhàm chán xem ti vi để chờ ba tan việc.

Mùi thơm mê hoặc lấy khứu giác của Tống Mẫn Nhi, ánh mắt len lén nhìn về phía bánh ngọt đang ăn rất ngon lành, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ như không có gì lạ.

“Tôi không cần, tôi sợ bà bà bỏ thuốc độc vào.”

Ngoài miệng nói không cần, nhưng ánh mắt vẫn cứ nhìn, Tống Mẫn Nhi

lại không kìm chế được cứ nuốt nước miếng một cái, thơm quá đi.

“Làm sao như vậy được, em xem chị gái ăn cho em xem nè.” Cố nhịn phải cố nhịn, Cung Mạt Lỵ cố gắng khắc chế, vì muốn lấy niềm tin của cô, còn cố ý cầm lên một miếng ở trong đó lên, căn một hớp thật to, lộ ra vẻ

mặt ăn ngon say sưa.

“Được rồi, vậy thì tôi ăn một chút xíu vậy.” Không chờ đợi được nữa

liền nắm một khối bánh ngọt lên, nhét vào trong cái miệng nhỏ.

Thật ra ăn cũng ngon, hơn nữa cho tới bây giờ cô cũng không có ăn qua mùi vị này, mùi hương này lại…

Tống Mẫn Nhi cứ nhai bánh ngọt liên tục, cánh tay bé nhỏ không nhịn

được liền gãi da, ngứa quá đi, đầu thật là choáng váng a, con mắt Tống

Mẫn Nhi liền tối sầm, té ở trên ghế sa lon, trên tay cũng còn một nửa

cái bánh ngọt liền lăn xuống trên mặt đất.

“A, tiểu thư nhỏ, cô làm sao vậy?” Má Trương mới vừa đi ra liền kinh

ngạc khi nhìn thấy cảnh này, luống cuống chạy tới bên cạnh Tống Mẫn Nhi.

Chỉ thấy cả người cô nổi đầy chấm đỏ toàn thân, nhìn thấy mà khiếp

sợ, đưa tay sờ vào cái trán của cô, nóng bừng bừng, dọa má Trương sợ

chết khiếp, sững sờ đẩy Cung Mạt Lỵ ở bên cạnh, ôm lấy thân thể Tống Mẫn Nhi xông thẳng ra bên ngoài, vừa giao phó cô hầu gái vội vàng thông báo cho Hạ Vũ Hi.

kam: cô ta rất nham hiểm, đáng sợ lắm. cô theo dõi sẽ biết đó… Mẫn Nhi đáng yêu, ta thích nhất là cô bé ấy… haha

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...