Buổi sáng hôm sau bắt đầu với một cảm giác mơ hồ khó giải thích. Cho tới giờ ăn trưa, xung quanh tôi lúc nào cũng như có một làn sương mù lạnh giá đang bao phủ. Dù đã mặc một cái áo len bên ngoài, rồi còn quàng thêm cái khăn choàng cổ không ăn nhập gì tới cả hai cái áo đang mặc, tôi vẫn thấy không đủ ấm. Ai nói gì tôi cũng hiểu chậm hơn bình thường một chút, và nỗi sợ hãi cứ thường trực trong lòng.
Gideon không liên lạc gì hết.
Không tin nhắn, không thư điện tử, cũng không có giấy viết tay.
Sự im lặng đó khiến tôi khổ sở, nhất là khi kết quả tìm kiếm trên Google gửi cho tôi những tấm hình và đoạn phim quay bằng điện thoại cảnh tôi và Gideon ở công viên Bryant ngày hôm qua. Nhìn thấy chúng tôi ở bên nhau, gương mặt hiện rõ những đam mê, khao khát, và cả sự nhẹ nhõm hạnh phúc sau khi vừa làm lành, khiến tôi sung sướng trong đau khổ.
Nỗi đau quặn thắt trong lồng ngực, Gideon.
Nếu chúng tôi không vượt qua được lần này, liệu tôi có quên được anh không? Hay tôi có hối hận không?
Tôi cố gắng làm việc bình thường. Hôm nay Mark sẽ họp với Gideon lần thứ hai. Hay có khi nào vì vậy nên Gideon thấy không cần phải liên lạc với tôi? Hay đơn giản chỉ vì anh ấy quá bận? Tôi biết lịch làm việc của anh rất kín. Hai đứa còn định đi tập chung sau giờ làm mà. Tôi thở dài, tự nhủ mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Chắc chắn phải ổn thôi.
Lúc mười hai giờ kém mười lăm điện thoại trên bàn tôi reo. Tôi thất vọng khi nhìn thấy số cuộc gọi từ quầy tiếp tân công ty.
“Eva nè,” giọng Megumi có vẻ thích thú, “Có Magdalene Perez tới tìm cô.”
“Vậy nữa hả?” Tôi nhìn chằm chằm vô màn hình máy tính, vừa khó hiểu vừa bực bội. Hay mấy tấm hình ở công viên Bryant đã khiến cô ả sốt ruột phải chui ra khỏi cái túp lều tưởng tượng của mình?
Không cần biết là vì lý do gì, tôi không muốn nói chuyện với ả lúc này. “Cô bảo cô ta ngồi chờ một chút nhé, tôi có việc phải làm trước đã.”
“Được rồi, để tôi nói cô ta chờ.”
Tôi cúp máy rồi lấy điện thoại ra tìm trong danh bạ số văn phòng của Gideon. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nghe Scott nhấc máy.
“Chào Scott, Eva Tramell đây mà.”
“Chào Eva, cô muốn gặp ông Cross hả? Ông ấy đang bận nhưng tôi có thể gọi cho ông ấy được.”
“Không, không, đừng làm phiền anh ấy.”
“Ông Cross có dặn rồi ạ, không phiền đâu.”
Tôi thấy nhẹ hẳn người khi nghe câu đó. “Tôi không muốn làm phiền anh. nhưng tôi có việc này phải nhờ anh.”
“Chuyện gì cũng được ạ.” Giọng Scott niềm nở càng làm tôi yên lòng.
“Magdalene Perez đang ở dưới này đòi gặp tôi. Nói thẳng ra thì giữa tôi và cô ta chỉ có một chủ đề chung là Gideon thôi, mà chắc chắn là không có gì hay ho. Tôi nghĩ là nếu có gì cần thì cô ta nên nói chuyện với sếp của anh chứ không phải với tôi. Anh có thể nhờ ai xuống đây mời cô ta lên lại không?”
“Chắc chắn rồi. Để tôi làm liền.”
“Cảm ơn, Scott. Tôi rất cảm kích vì sự giúp đỡ của anh.”
“Tôi rất lấy làm vinh hạnh, Eva ạ.”
Tôi cúp máy, ngồi ngả ra ghế, thấy tự hào vì mình đã không để cơn ghen tuông lấn át. Dù vẫn thấy bực mỗi khi nghĩ tới chuyện cô ả được tiếp xúc với Gideon, nhưng sự thật là tôi tin anh đúng như lời tôi đã nói. Tôi tin là tình cảm anh dành cho tôi rất sâu đậm, chỉ có điều không biết là nó có còn đủ lớn để chiến thắng bản năng sinh tồn của anh hay không thôi.
Megumi lại gọi vô.
“Trời ạ,” Megumi vừa nói vừa cười. “Cô phải nhìn thấy cái mặt cô ta lúc người nào đó tới đưa cô ta đi.”
“Vậy tốt rồi.” Tôi cười. “Tôi nghĩ cô ta chả mang tới cái gì hay ho cả. Đi hẳn rồi hả?”
“Đi rồi.”
“Cảm ơn nhé.” Tôi đi qua chỗ văn phòng của Mark, ló đầu vô hỏi xem anh có cần tôi mua giùm món gì để ăn trưa không.
Anh chau mày suy nghĩ. “Không cần đâu. Tôi căng thẳng lắm, phải họp xong mới ăn nổi. Mà tới lúc đó thì đồ ăn nguội hết rồi.”
“Hay tôi mua cho anh sinh tố protein nhé? Cái đó dễ uống, ít ra anh cũng có năng lượng cho tới khi ăn được.”
“Ý hay đó.” Nụ cười khiến khuôn mặt anh tươi lên hẳn. “Tốt nhất là cho một ít vodka vô để tôi có thêm cảm hứng.”
“Anh có không thích hay bị dị ứng với mùi gì không?”
“không.”
“Được rồi, một tiếng nữa gặp lại anh nhé.” Tôi biết một cửa hàng cách đó vài dãy phố có bán sinh tố, rau trộn và đủ loại bánh kẹp làm theo yêu cầu mà lại phục vụ rất nhanh.
Tôi đi xuống sảnh, cố gắng không nghĩ tới sự im lặng của Gideon. Tôi đã hy vọng sẽ nghe gì đó từ anh sau vụ của Magdalene. Không nhận được tin tức gì hết khiến tôi bắt đầu thấy lo. Tôi vừa bước ra khỏi cánh cửa xoay, không để ý tới người vừa bước xuống xe cho đến khi nghe ai đó gọi tên mình.
Tôi quay lại và nhìn thấy Christopher Vidal.
“Ồ, xin chào… anh khỏe không?”
“Nhìn thấy cô thì khỏe lên ngay. Cô thật là xinh đẹp.”
“Cảm ơn. Anh cũng vậy.”
Dù rất khác với Gideon, Christopher đẹp theo một kiểu riêng với mái tóc gợn sóng màu nâu đỏ, đôi mắt xanh lục hơi ngả xám và nụ cười duyên dáng. Anh mặc quần jean rộng với áo len màu kem, một bộ cánh khiến anh rất quyến rũ.
“Anh đến gặp anh trai hả?”
“Ừ, với lại gặp cô nữa.”
“Tôi hả?”
“Đang đi ăn hả? Tôi đi cùng rồi vừa đi vừa nói nha?”
Tôi có nhớ là Gideon từng bảo tôi phải tránh xa Christopher ra, nhưng bây giờ tôi nghĩ Gideon đã tin tưởng tôi hơn rồi. Nhất là với em trai mình nữa chứ.
“Tôi đang đến một cửa hàng trên phố.” Tôi nói. “Nếu anh thấy thích.”
“Dĩ nhiên rồi.”
Thế là chúng tôi cùng bước đi.
“Anh tới gặp tôi có chuyện gì?” Tôi tò mò quá nên hỏi luôn.
Christopher thò tay vào túi quần jean lấy ra một thiệp mời đựng trong phong bì bằng da. “Tôi đến để mời cô tới dự một buổi tiệc ngoài trời tổ chức ở nhà bố mẹ tôi vào Chủ nhật này. Dạng vừa giao thiệp kinh doanh vừa thư giãn. Sẽ có rất nhiều nghệ sĩ hợp tác với hãng thu âm Vidal Records tham dự, nên tôi nghĩ đây sẽ là cơ hội giao tiếp tốt cho anh bạn ở cùng nhà của cô. Tôi thấy anh ta có bề ngoài phù hợp để ghi hình cho các đĩa ca nhạc.”
Tôi reo lên. “Vậy thì tuyệt quá.”
Christopher cũng cười, đưa tôi cái phong bì. “Chắc chắn hai người đều sẽ vui. Mẹ tôi mà tổ chức tiệc tùng thì khỏi phải nói.”
Tôi liếc nhìn cái thiệp mời trên tay. Sao chưa bao giờ nghe Gideon nói gì hết nhỉ?
“Nếu cô đang tự hỏi tại sao không nghe Gideon nói gì hết,” anh chàng bỗng nhiên nói thêm, làm như đọc được suy nghĩ của tôi, “thì là vì anh ấy sẽ không đến đâu. Anh ấy chẳng bao giờ tham dự mấy vụ này, dù là cổ đông lớn của công ty. Trong mắt anh ấy thì lĩnh vực âm nhạc và nghệ sĩ quá thiếu ổn định. Chắc cô cũng biết tính anh ấy rồi.”
ừ tôi biết chứ. Gideon dữ dội và đầy những góc khuất tối tăm. Gideon có sức hút kinh khủng và gợi tình khó cưỡng. Tôi biết anh bằng mọi giá phải luôn luôn hiểu rõ những gì mình đang đụng vào.
Chúng tôi tới nơi, đứng vào xếp hàng.
“Nghe mùi hấp dẫn quá.” Christopher nói khi liếc nhanh vô điện thoại, chắc đang gửi tin nhắn.
“Tin tôi đi, đồ ăn cũng hấp dẫn không kém đâu.”
Anh nở một nụ cười ngây thơ mà tôi chắc là đã hạ gục rất nhiều cô gái. “Bố mẹ tôi rất mong được gặp cô.”
“Ồ vậy hả?”
“Mấy tấm hình chụp cô và Gideon mấy hôm nay khiến gia đình tôi ngạc nhiên lắm, một sự ngạc nhiên thú vị.” Anh nói nhanh khi thấy tôi hơi nhăn mặt. “Chưa bao giờ thấy Gideon hẹn hò ai nghiêm túc như vậy cả.”
Tôi thở dài, thẫm nghĩ ngay bây giờ thì chắc Gideon đã không còn cảm thấy như vậy về tôi nữa rồi. Phải chăng hôm qua tôi đã sai khi bỏ về?
Tôi gọi một phần bánh kẹp với rau và pho mát nướng, hai ly sinh tố lựu, cẩn thận dặn là ly có thêm protein thì ăn xong tôi mới lấy. Christopher cũng gọi giống tôi, xong chúng tôi may mắn tìm được một cái bàn trống.
Chúng tôi nói chuyện về công việc, cười thoải mái khi nhắc tới một đoạn phim bị phát tán gần đây có những cảnh quay hỏng của một mẩu quảng cáo thức ăn trẻ em, rồi những chuyện hậu trường trong giới âm nhạc mà Christopher chứng kiến. Thời gian qua rất nhanh, và khi chào tạm biệt nhau trước cửa tòa nhà Crossfire, tôi thấy mình có thiện cảm với anh hơn hẳn.
Lúc tôi lên tới văn phòng Mark vẫn còn đang tập trung làm việc, nhưng cũng ráng nhoẻn miệng cười với tôi.
“Nếu không cần thiết, cho em cáo không tham dự buổi họp này nhé.” Tôi nói.
Tôi thấy ngay một tia nhẹ nhõm lóe lên rất nhanh trên mặt anh. Tôi không giận, vì hiểu công việc vẫn là công việc. Không thể để cái mối quan hệ rắc rối giữa tôi và Gideon làm Mark bận tâm trong khi anh đang làm một dự án quan trọng.
“Cô tuyệt lắm, Eva à.”
Tôi cười rồi đặt ly nước xuống trên bàn. “Anh uống đi, ngon lắm đó, với lại protein sẽ giúp anh không bị kiệt sức. Nếu cần gì thì cứ gọi em nhé.”
Trước khi cất túi xách vào ngăn kéo, tôi nhắn tin cho Cary hỏi xem Chủ nhật này anh có đi dự tiệc của Vidal Records được không. Xong tôi tiếp tục làm việc, sắp xếp và phân loại tài liệu của Mark trên máy tính theo từng thư mục phù hợp để sau này có thể tìm kiếm dễ dàng.
Khi Mark bước ra để đi họp, tim tôi bỗng đập nhanh và thấy nôn nao hẳn. Không ngờ tôi lại hồi hộp đến vậy chỉ vì biết chính xác Gideon đang làm gì, và đoán là anh ấy sẽ nghĩ đến tôi khi nhìn thấy Mark. Tôi hy vọng anh sẽ liên lạc với tôi sau cuộc họp, và thấy phấn chấn hẳn lên.
Trong vòng một tiếng đồng hồ sau đó, tôi đứng ngồi không yên. Khi Mark nhún nhảy quay lại với nụ cười tươi rói, tôi vui mừng đứng dậy vỗ tay.
Anh vờ cúi chào lịch lãm. “Cảm ơn cô, cô Tramell.”
“Nãy giờ em hồi hộp quá!”
“Cross nhờ tôi đưa cho cô cái này.” Anh đưa tôi một phong bì dán kín. “Vào phòng tôi sẽ kể chi tiết cho nghe.”
Cái phong bì khá nặng và phát ra tiếng kêu. Cầm lên tôi đã biết trong đó là gì, thế nhưng khi nhìn thấy chùm chìa khóa rơi ra tôi vẫn không nén được cơn đau đớn cùng cực chưa bao giờ cảm thấy trước đây trong đời. Tôi cố hít sâu, đọc mảnh giấy đi kèm.
Cảm ơn, Eva. Vì tất cả.
Trân trọng, G.
Một lời chia tay. Chứ nếu không thì anh không cần phải gửi chìa khóa. Anh hoàn toàn có thể đưa cho tôi khi chiều nay gặp nhau cùng đi tập mà.
Tai tôi bị bao phủ bởi một màn âm thanh mờ đục. Tôi thấy chóng mặt buồn nôn, mất phương hướng. Tôi quằn quại đau đớn và sợ hãi. Và cũng trong lúc đó, tôi thấy tức giận.
Tôi lại còn đang ở trong văn phòng.
Tôi nhắm mắt, siết chặt nắm tay, cố gắng cưỡng lại cái thôi thúc đi ngay lên lầu và chửi Gideon là đồ hèn. Bây giờ chắc anh coi tôi là mối đe dọa, là vị khách không mời sẽ bước vào và làm đảo lộn cái thế giới trật tự ngăn nắp của anh. Là người muốn có nhiều thứ hơn là cái cơ thể nóng bỏng và tài khoản ngân hàng kết xù của anh.
Tôi cố nhốt hết mọi cảm xúc vào một chiếc lồng kính, vẫn nhìn thấy rõ chúng từ bên ngoài, nhưng đủ để mình có thể sống sót hết ngày hôm đó ở công ty. Cho tới khi ra khỏi văn phòng đi xuống sảnh tôi vẫn không nhận được thêm bất cứ lời nào từ Gideon. Lúc bước ra khỏi tòa nhà Crossfire tôi chỉ còn cảm thấy một nỗi tuyệt vọng nhức nhối.
Tôi lê mình tới phòng tập, cố gắng khóa đầu óc lại rồi chạy bộ như điên trên máy, chạy trốn khỏi cơn đau khổ thêm được lúc nào hay lúc đó. Tôi chạy cho đến khi mồ hôi chảy như suối trên mặt và hai chân mỏi nhừ không bước nổi nữa.
Cả người rã rời kiệt sức, tôi đi tắm rồi gọi điện thoại cho mẹ để nhờ Clancy tới đón qua chỗ bác sĩ Petersen. Trong phòng thay đồ, tôi gắng gượng tự nhủ phải gom hết sức lực còn lại để làm nốt việc này trước khi được về nhà ngã gục trên giường.
Tôi đứng đợi xe trên lề đường, thấy mình như tách biệt hẳn khỏi thế giới xung quanh. Lúc Clancy tới, bước xuống mở cửa xe, tôi giật mình khi thấy mẹ ngồi sẵn trong đó. Thường thì tôi sẽ đi một mình, tới căn hộ nơi bà đang ở cùng vơi Stanton rồi ngồi chờ khoảng hai mươi phút.
“Chào mẹ.” Tôi nói một cách mệt mỏi.
“Tại sao vậy hả Eva?” Bà bật khóc, mặt mũi đỏ bừng đầy nước mắt nhưng vẫn xinh đẹp. Lại gì nữa đây?
Tôi tạm thời không nghĩ tới chuyện của mình nữa, cau mày hỏi. “Con lại làm gì sai hả?”
Chắc chắn là vụ cái điện thoại di động, cho dù mẹ có phát hiện ra đi nữa, cũng không tới nỗi kịch tính như vậy. Còn chuyện tôi chia tay với Gideon thì không thể nào tới tai bà sớm như vậy được.
“Con đi kể với Cross … chuyện của con.” Môi dưới bà run lên.
Tôi giật mình. Sao mẹ biết? Hay là tôi bị cài máy nghe lén? Trong túi xách tôi chăng?
“Sao ạ?”
“Đừng có chối!”
“Sao mẹ biết?” Tôi nói như rên. “Tụi con chỉ mới nói chuyện này tối qua thôi mà.”
“Hôm qua cậu ta đến gặp Richard về chuyện đó.”
Tôi cố hình dung vẻ mặt và phản ứng của Richard, chắc chắn ông không lấy làm thích thú gì. “Sao anh ấy lại làm vậy?”
“Cậu ta muốn biết chúng ta đã làm những gì để mọi thông tin được giấu kín. Cậu ta còn hỏi bây giờ Nathan đang ở đâu…” Mẹ tôi lại khóc. “Cậu ta đòi biết hết mọi chuyện.”
Tôi thở ra qua kẽ răng. Không rõ lắm động lực nào khiến Gideon làm vậy, nhưng nếu anh thực sự bỏ tôi vì chuyện của Nathan và đang cố gắng làm mọi cách để tự bảo vệ mình khỏi tai tiếng thì đó sẽ là điều khiến tôi đau đớn nhất. Tôi đau đến quay quắt trên ghế ngồi. Tôi cứ nghĩ chúng tôi chia tay nhau vì quá khứ của anh, nhưng bây giờ có vẻ như lý do lại chính là vì quá khứ của tôi.
Lần đầu tiên tôi thấy mừng vì mẹ tôi lúc nào cũng chỉ để ý đến bản thân mình mà thôi. Nhờ vậy mà bây giờ bà không nhận ra tôi đang khổ sở.
“Anh ấy có quyền được biết mà mẹ.” Tôi nghe mình nói bằng một giọng hoàn toàn xa lạ. “Anh ấy có quyền tự bảo vệ tên tuổi của mình trước mọi rủi ro.”
“Trước giờ con đâu có kể với mấy người bạn trai khác.”
“thì tại con có bao giờ quen với ai nổi tiếng như vậy đâu?” Tôi nhìn ra dòng xe cộ bên ngoài. “Gideon Cross và Cross Industries của anh ấy mang tầm cỡ quốc tế mà. Anh ấy khác xa mấy người con quen hồi đi học.”
Bà nói thêm gì đó nhưng tôi không nghe thấy nữa. Tôi khép chặt mình lại tự vệ, tránh xa khỏi cái thực tại mà bỗng dưng trở nên quá khó khăn để chấp nhận.
**
Văn phòng của bác sĩ Petersen vẫn giống y như trong ký ức của tôi, một nơi vửa rất chuyên nghiệp lại có cái gì đó nhẹ nhàng với đồ nội thất mang màu sắc trung hòa nhã nhặn. Bản thân ông vẫn vậy, vẫn rất ưa nhìn với mái tóc xám và đôi mắt xanh thông minh, dịu dàng.
Ông chào hai mẹ con bằng nụ cười rất tươi, khen mẹ tôi xinh đẹp và không quên nói thêm là tôi rất giống mẹ. Ông nói là mình rất vui khi gặp lại tôi và thấy tôi trong tình trạng tốt, nhưng tôi thấy ngay là ông nói vậy chỉ để cho mẹ tôi yên tâm. Tôi biết chắc tâm trạng của mình lúc này không thể nào qua khỏi con mắt nhà nghề của ông được.
“Hôm nay hai mẹ con đến đây là vì lý do gì nào?” Ông bắt đầu khi ngồi vào ghế đối diện tôi và mẹ.
Tôi kể chuyện mẹ theo dõi điện thoại của tôi và khiến tôi cảm thấy bị xâm phạm tự do cá nhân. Rồi mẹ tôi nói việc tôi muốn tập Krav Maga là một dấu hiệ cho thấy tôi không cảm thấy an toàn. Tôi nói việc mẹ và dượng Stanton can thiệp vào phòng tập của Parker làm tôi cảm thấy ngột ngạt, rồi mẹ nói rằng việc tôi tiết lộ bí mật với người ngoài là phản bội lòng tin của bà, khiến bà cảm thấy bị vạch trần một cách tệ hại.
Bác sĩ Petersen lắng nghe chăm chú, ghi chép và hầu như không lên tiếng cho tới khi chúng tôi nói xong hết.
Đợi cả hai mẹ con im lặng, ông mới hỏi. “Monica này, sao chị không nói với tôi chuyện chị theo dõi điện thoại của Eva?”
Mặt mẹ tôi hơi quay sang hướng khác. Đó là một biểu hiện tự vệ của bà. “Tôi thấy đâu có gì sai. Nhiều người cũng theo dõi điện thoại của con cái họ mà.”
“Chỉ khi chúng là con nít thôi.” Tôi phản ứng. “Con là người lớn rồi, con có sự riêng tư.”
“thử đặt mình vào vị trí của Eva xem.” Bác sĩ Petersen xen vào. “Chị có nghĩ chị cũng sẽ phản ứng như vậy không? Nếu một ngày nào đó chị phát hiện ra có người theo dõi mọi hoạt động của chị mà chị không hề biết?”
“tôi sẽ không phản ứng nếu người đó là mẹ tôi và tôi biết việc đó khiến mẹ tôi được yên tâm.”
“Vậy chị có nghĩ việc làm đó làm cho Eva không thấy yên tâm không?” Ông chất vấn một cách nhẹ nhàng. “Nhu cầu cần bảo vệ con cái là chuyện dễ thông cảm, nhưng chị nên bàn bạc trước với Eva những chuyện chị muốn làm. Ý kiến của cô ấy rất quan trọng. Và chuyện có hợp tác hay không là phải do cô ấy quyết định. Chị phải tôn trọng ý kiến của cô ấy khi đưa ra giới hạn về những gì được và không được làm.”
Mẹ tôi thở mạnh giận dữ.
“Eva cần có ranh giới để tự làm chủ cuộc sống của mình.” Ông nói tiếp. “Đó là những thứ từ lâu cô ấy đã không được có. Cho nên bây giờ chúng ta phải tôn trọng cái quyền được làm điều đó của cô ấy, và theo cách thích hợp nhất trong hoàn cảnh hiện tại.”
“Ừ.” Bà vặn vẹo cái khăn trong tay. “Tôi chưa bao giờ nghĩ tới khía cạnh đó.”
Tôi nắm lấy tay bà khi thấy môi bà run bần bật. “Không gì ngăn được con kể với Gideon, nhưng đúng là con nên nói cho mẹ biết trước. Con xin lỗi vì đã không nghĩ ra chuyện đó.”
“Con mạnh mẽ hơn mẹ rất nhiều. Nhưng mẹ vẫn không thể không lo được.”
Bác sĩ Petersen nói. “Tôi đề nghị thế này, Monica à, chị nên dành một ít thời gian suy nghĩ về tất cả những thứ có thể khiến chị lo lắng, rồi liệt kê hết ra.”
Mẹ gật đầu.
“Khi đã có cái danh sách đó, dù chưa hoàn thiện nhưng ít ra cũng có cái để bắt đầu, thì chị và Eva có thể cùng trao đổi với nhau xem cả hai nên làm những gì để ngăn chặn các tình huống đó xảy ra, mà phải là biện pháp mà cả hai người cùng đồng ý. Ví dụ như việc cứ vài ngày mà không thấy Eva liên lạc là chị lo lắng, thì giải pháp sẽ là gửi tin nhắn hay thư điện tử chẳng hạn…”
“Được thôi.”
“Nếu chị thích tôi và chị có thể xem qua cái danh sách đó trước.”
Cuộc trao đổi giữa hai người khiến tôi chỉ muốn la lên vì thấy bị xúc phạm. Tôi không hy vọng bác sĩ Petersen có thể khiến mẹ tôi hiểu lý lẽ hơn, nhưng tôi tưởng ít ra ông cũng phải cứng rắn hơn với bà về chuyện này. Vì Chúa, phải có ai đó làm vậy với bà chứ, phải có một người mà bà nể chứ.
Khi hết giờ, chúng tôi bước ra ngoài, tôi nói mẹ chờ một chút vì tôi muốn quay lại hỏi riêng ông một câu nữa.
“Sao vậy, Eva?” ông đứng chờ sẵn, vẻ kiên nhẫn và thông thái.
“Cháu chỉ thắc mắc…” Tôi cố gắng nói ra thành tiếng. “Liệu hai người đã từng bị lạm dụng có thể nào có một mối quan hệ tình cảm bình thường với nhau như những cặp đôi khác được không?”
“Hoàn toàn được.” Câu trả lời nhanh và dứt khoát của ông khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi chìa tay ra. “Cảm ơn bác sĩ.”
Về tới nhà, tôi mở cửa bằng chùm chìa khóa mà Gideon trả lại, vẫy tay hờ hững với Cary đang tập yoga theo băng ghi hình trong phòng khách rồi đi thẳng vô phòng.
Trên đường từ cửa phòng vô tới giường, tôi trút bỏ quần áo, chỉ còn mặc đồ lót rồi leo lên giường, chui xuống tấm mền mát lạnh. Tôi ôm gối, nhắm mắt lại, thấy mình trống rỗng vì quá mệt mỏi và cạn kiệt.
Cửa mở ra, Cary ngồi xuống bên cạnh tôi.
Anh đưa tay vuốt những sợi tóc đang dính bết trên gương mặt nhòe nước. “Chuyện gì vậy cưng?”
“Em bị đá rồi. Bằng một mảnh giấy với lời lẽ ngắn gọn lịch sự.”
Anh thở dài. “Em hiểu mà. Anh ta sẽ cố gắng cự tuyệt em vì nghĩ rằng em sẽ làm anh ta tổn thương như những người khác.”
“Còn em thì lại chứng minh là anh ấy nghĩ đúng.”
Tôi chợt nhận ra khi nghe Cary nói. Tôi đã bỏ chạy khi gặp khó khăn, vì tôi cứ khăng khăng là mọi chuyện sẽ không có kết thúc tốt đẹp. Thứ duy nhất tôi dám làm là bước đi, để mình không trở thành người bị bỏ lại.
“Bởi vì bản thân em cũng đang chiến đấu để tự hồi phục.” Anh nằm xuống ôm tôi từ phía sau, vòng cánh tay săn chắc qua người kéo tôi sát vào anh.
Tôi rúc vào cái hơi ấm da thịt mà lúc nãy tôi nhận ra là mình cần. “Có lẽ anh ấy bỏ em vì quá khứ của em chứ không phải quá khứ của anh ấy.”
“Nếu đúng là vậy thì mọi chuyện cũng nên kết thúc. Nhưng anh vẫn nghĩ em và anh ta sẽ lại tìm tới nhau. Hay ít ra thì em sẽ suy nghĩ lại.” Hơi thở của Cary nhẹ nhàng sau gáy tôi. “Anh muốn thấy kết cục hạnh phúc cho những người kém may mắn. Eva ơi, hãy cho anh lòng tin nhé.”