Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cưa Đổ Nam Chính!

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu thật là Kỷ Thì thì sao, đánh lại được không?

Hay là tôi nên gọi người trước?

Đầu óc rối bời, lúc tôi đang cầm điện thoại phân vân nên báo cảnh sát hay gọi người thì ánh mắt chạm đến bóng dáng hai người đang ôm nhau, tôi dừng bước.

Thiếu nữ gầy yếu nằm trong lòng thiếu niên, gương mặt nhỏ nhắn đẫm lệ, má trái sưng vù lên, khóe miệng có m.á.u đã khô, cô bé nắm chặt áo đồng phục của cậu ấy, đôi mắt đầy bất lực và tủi thân.

Đôi mắt đen tuyền của thiếu niên đầy đau lòng, cậu ấy ôm chặt cô gái trong lòng, bờ vai run lên, ngón tay liên tục vuốt lưng cô, dịu dàng an ủi, giọng nói mềm nhẹ đến lạ:

“Anh đến rồi, đừng sợ, đừng sợ An An, anh ở đây.”

Chân tôi như đổ chì, nặng trĩu cứng đờ, tôi không thể bước lên phía trước, không thể ngồi cạnh cậu ấy hỏi có sao không, không thể cùng cậu ấy đưa Dung An đến bệnh viện, chỉ biết đứng nhìn.

Tôi lại thấy buồn.

Ngực nghẹn cứng như có đá đè.

Sao vậy chứ, Dung Trạm thích Dung An, Dung An cũng thích Dung Trạm, chẳng phải tôi sớm biết rồi sao?

Đúng thế, tôi sớm đã biết rồi mà.

Ngay trước lúc cơn sóng thần mang tên hiện thực ập đến, tôi quay người rời khỏi con hẻm.

Lang thang vô định trên phố rất lâu.

Sống hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng hiểu cảm giác thất tình trong tiểu thuyết là thế nào, tôi khẽ cười cay đắng.

Người đó không phải Hứa Niệm, là tôi.

Tất cả những rung động đó là của tôi, người thích Dung Trạm cũng là tôi.

Không thì vì sao, chỉ là nhìn thấy họ tựa vào nhau, tôi cũng thấy đau lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cua-do-nam-chinh/18.html.]

Tiếng cười của con gái văng vẳng bên tai, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Dung An bất lực tủi thân.

Cô ấy vốn là nữ chính, tuy có vài gian nan, nhưng cuối cùng vẫn được ở bên người mình yêu.

Giờ vì tôi xuyên đến, cô ấy có thể sẽ mất đi Dung Trạm, thậm chí là gia đình đó.

Chẳng lẽ vì tôi là người xuyên sách, nên cướp đi tất cả vốn thuộc về cô ấy là chuyện đương nhiên sao?

Tôi còn nên… tiếp tục không?

Liếm môi khô khốc, tôi tiện tay rẽ vào một quán bar bên cạnh.

Ra khỏi đó thì đã là 2 giờ sáng, ngoài trời mưa lất phất, có người hỏi tôi có cần tiễn không, tôi cười xua tay:

“Khinh ai thế! Chị đây tự đi được!”

Người kia cười rồi rời đi.

Tôi xách chai rượu, loạng choạng đi về nhà.

Điện thoại rung liên hồi, tôi nheo mắt nhìn rõ tên Dung Trạm trên màn hình, đang định bấm từ chối thì lại bấm nghe máy.

“Cậu đang ở đâu?”

Giọng cậu ấy lớn hơn bình thường, hình như còn có chút lo lắng.

Tôi cười:

“Dung Trạm, tôi biết cậu thích Dung An, với tư cách là độc giả, tôi có thể nói cho cậu biết, cố gắng lên nhé! Sau này hai người sẽ kết hôn, còn sinh hai đứa con! Cậu còn muốn đẻ thêm đứa thứ ba nữa! Hahaha.”

Tự lẩm bẩm xong, tôi nhỏ giọng nói:

“Nên tôi định không theo đuổi cậu nữa, tôi quyết định không thích cậu nữa.”

Trong tai vang lên tiếng tút tút trống rỗng, chân tôi mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cưa Đổ Nam Chính!
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...