Đường Kính Chi vừa mới đi vào gian ngoài phòng ngủ của Đường lão thái
quân ngồi xuống thì Lâm Úc Hương và Chu Quế Phương vác hai cái bụng to
tướng chạy tới, hai nàng nhìn thấy Đường Kính Chi vành mắt đỏ hoe, Đường Kính Chi càng không ngại gì đi tới giang rộng tay ôm lấy cả hai nàng.
Chu Quế Phương ngượng chín mặt, nhưng chút khủng hoảng khi mang thai
được bàn tay mạnh mẽ của y ôm lấy lập tức trở nên nhẹ nhõm, khóe mắt nhỏ xuống một giọt lệ hạnh phúc long lanh.
Đường Thiên vẫn nắm tay mẹ, tò mò nhìn vị Nhị thúc kiêm kế phụ đã lâu không gặp này.
Lâm Úc Hương lần này dịu dàng bất ngờ, không giữ khoảng cách với y như
lần trước nữa, vì y đã trở về, về trước cả thời gian nàng mong đợi rất
nhiều, thử thách cuối cùng để nàng chấp nhận Đường Kính Chi đã vượt qua, vòng tay ôm lấy lưng y.
Tiếp đó Hồ Kiều Kiều và Sương Nhi cũng nối nhau tới, người khóc người cười, gian phòng quanh năm yên tĩnh trở nên huyên náo.
Đường lão thái quân cứ ngồi đó nhìn đích tôn thể hiện nhớ nhung với thê thiếp của mình mà chẳng hề trách móc vượt quy củ, cho tới khi bà phát
hiện ra một mỹ phụ chừng ba mươi, toàn thân trên dưới phát tán khí chất
ung dung cao quý, nhất là ánh mắt trí tuệ sâu xa, sau lưng có một lão
gia gầy gò đứng hầu thì lòng có cảm giác không lành, bảo đích tôn và các nàng ngồi cả xuống, nghiêm mặt hỏi:
- Lăng Nhi, cháu đột nhiên về nhà, có phải là làm sai chuyện gì bị trách phạt không?
Đường Kính Chi giật mình, thầm nhủ mắt lão thái quân thật là chuẩn,
mình đúng là làm sai chuyện rồi, song nếu như không dụ dỗ được Hoàng
thái hậu, cũng chẳng rời kinh về nhà được.
Có điều y không thể nói thật khiến mọi người lo, cười rất tự nhiên:
- Nãi nãi, cháu làm chuyện gì sai được chứ, thật ra lần này cháu nhân
cơ hội hoàng thượng phái đi theo đại quân nam hạ, lén lút về nhà, cùng
lắm là trưa mai lên đường tới Liễu Châu báo danh rồi.
- Làm
càn, hoàng thượng phái cháu đi theo quân dẹp phản tặc, sao cháu có thể
xem thường quân pháp lén về nhà? Nếu để vị ngự sử nào đó biết được tham
tấu lên thì sao?
Đường lão thái quân nghe thế cuống lên, tự ý rời khỏi quân đội là tội cực lớn, nghiêm giọng mắng:
- Cháu thành đứa không biết nặng nhẹ như thế từ bao giờ vậy?
Đường Kính Chi vội vàng giải thích:
- Nãi nãi đừng nóng, hoàng thượng phái cháu nam hạ, nhưng không nói
cháu phải ở trong quân doanh, cho nên cháu không vi phạm quân quy.
- Dẹp phản tặc đâu phải chuyện đùa, cháu làm thế là lơ là chức trách.
Đường lão thái yên tâm hơn, giọng hòa hoãn đôi phần:
- Vậy hoàng thượng cho cháu chức gì?
- Cái này, cháu không có chức vụ thực tế, hoàng thượng chỉ cho cháu
thống lĩnh một tiểu đội hai trăm người làm công tác hỗ trợ trong quân.
Tiểu đội đó tất nhiên là dùng nghiên cứu chế tạo tạc đạn rồi.
Đường lão thái quân nghe tới đó mới chắc chắn đích tôn không phạm sai
lầm, nhưng lòng lại thấy khó hiểu, đích tôn đường đường là một vị hầu
gia, sao hoàng đế sao lại cho thống lĩnh tiểu đội ít người như thế?
Nhưng nếu mất thánh tâm, hoàng thượng đã chẳng phái đích tôn đi phương nam.
Đám thê thiếp của Đường Kính Chi không suy nghĩ nhiều như bà, nghe Đường Kính Chi giải thích thì yên tâm rồi.
Có điều biết mai y phải lên đường thì lại thất vọng, Lâm Úc Hương thì
đỡ hơn, vì nàng là chính thê, theo quy củ Đường Kính Chi đi xa về, đêm
đầu tiên sẽ ngủ ở nhà nàng.
- Vị này là?
Đường lão thái quân lúc này mới hỏi tới diễm phụ khí chất khác người kia.
Đường Kính Chi ho khẽ một tiếng bảo toàn bộ hạ nhân, kể cả Hàm Hương
cũng ra ngoài, Mộc công công tự giác đi ra đứng canh cửa, lúc này mới