Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cún con xin đừng lo lắng

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12

Trong những ngày Trì Nghịch chuẩn bị phẫu thuật, tôi trở thành sinh viên chăm chỉ nhất chuyên ngành của họ.

Mỗi tiết học đều ghi chép bài đầy đủ.

Sau đó nhờ bạn cùng phòng Trì Nghịch đưa về ký túc xá.

Sau vài lần, nhiều chàng trai không nhịn được nữa, họ hỏi tôi và Trì Nghịch có quan hệ gì.

Tôi mỉm cười rồi nói:

“Tôi thầm mến Trì Nghịch đã lâu.”

Thu Vũ Miên Miên

Mấy người kia kinh ngạc há miệng to đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà.

Sau đó dưới sự tẩy não ngày này qua ngày khác của tôi.

Ngày Trì Nghịch xuất viện trở về trường, bầu trời của anh như sụp đổ.

Hầu như tất cả mọi người đều biết rằng hotboy Trì nghịch có một người theo đuổi cuồng nhiệt.

Sáu giờ sáng tôi đứng dưới lầu ký túc xá nam.

Thấy vậy Trì Nghịch không thể làm gì được:

“Trình Tri Ý, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Tôi ngửa đầu nói: “Đánh răng chưa?”

Anh bối rối một lúc, sau đó nhíu chặt mày.

“Muốn hôn một cái.”

Nói xong tôi lập tức kiễng chân lên.

Là mùi kem đánh răng bạc hà.

Tôi nhẹ nhàng chọc tay vào n.g.ự.c anh.

“Không thích. Lần sau đổi thành vị chanh đi.”

Trì Nghịch nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, bên tai đỏ bừng.

“Trình Tri Ý, cậu có thể đừng, đừng như vậy…”

Anh không thể nói trọn vẹn một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cun-con-xin-dung-lo-lang/chuong-12.html.]

Bởi vì tôi đã bịt miệng anh một lần nữa.

“Trì Nghịch, kết quả bệnh lý đã có, cậu không bị bệnh, sau này sẽ khỏe mạnh.”

“Chỉ thừa nhận một câu cậu thích tôi cũng khó như vậy sao?”

Tôi uất ức rơi nước mắt.

Trì Nghịch lập tức giật mình, cả người trở nên cứng ngắc.

Tôi khóc đến mức bị nấc.

“Đừng khóc.”

Trì Nghịch đưa tay ôm tôi vào trong ngực.

Giọng anh rất nhỏ:

“Tôi không xứng, đại tiểu thư.”

“Tôi không phải người tốt, nếu ở bên tôi cậu sẽ hối hận.”

Tôi véo mạnh vào cơ n.g.ự.c anh.

“Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu!” Trì Nghịch rên một tiếng.

Anh ôm chặt tôi không kẽ hở, mặt không chút thay đổi.

Điều đó cũng không ngăn được “người anh em” của anh đồng ý chào hỏi tôi.

“Trì Nghịch, tôi còn chưa ăn sáng đấy!”

“Ừ.”

Anh hít sâu một hơi dường như đã ổn định lại.

Anh mất tự nhiên mở miệng nói:

“Để tôi đi mua.”

Chưa đầy mười phút, anh đã mang theo bữa sáng nóng hổi trở về.

Đó đều là món tôi thích ăn.

Tôi hoảng hốt giống như thấy Trì Nghịch lúc còn học trung học đang vây quanh tôi.

Nhưng nó cũng giống ngài Trì hai mươi chín tuổi thay tôi giải quyết hết tất cả phiền phức.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cún con xin đừng lo lắng
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...