Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CŨNG CHỈ LÀ THẾ THÂN

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12

Làm người thay thế, làm kẻ hy sinh, một lần là đủ.

Đừng quay đầu lại.

Lâm Kiều Kiều, đừng quay đầu lại.

Tôi liên tục tự nhắc nhở mình trong lòng.

13

Hôm sau, Cố Tư Niên lại tìm đến.

Trong điện thoại, anh ấy vẫn bình tĩnh như thường: "Chúng ta nói chuyện được không?"

"Nói gì?"

"Bạn trai của em."

"Không cần thiết, Cố Tư Niên, chúng ta đã ly hôn rồi, tôi ở bên ai, là tự do của tôi."

"...Tôi biết."

Tôi không nói gì thêm, điện thoại đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Giọng nói dịu dàng của Cố Tư Niên lại vang lên: "Dù chúng ta đã ly hôn, tôi vẫn hy vọng em có thể tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, tìm được người thật sự đáng tin cậy.

"Chúng ta mới ly hôn một tuần, tôi tin rằng em và hắn ta không có gì trong hôn nhân. Chính vì vậy, thời gian hai người bên nhau rất ngắn, phẩm chất tính cách của hắn, thậm chí tình hình cá nhân cơ bản, em có lẽ còn chưa rõ ràng.

"Kiều Kiều, tôi đề nghị em chia tay với hắn ta."

Những lời nói chắc nịch của anh ấy, nghe có vẻ rất thuyết phục.

Tôi chỉ thấy buồn cười:

"Thời gian bên nhau dài hay ngắn thì sao? Tôi và anh bên nhau sáu năm, không phải cũng bị anh lừa dối hết lần này đến lần khác sao?"

"Tôi..."

"Còn chuyện gì khác không? Gặp nhau thì thôi, không gặp nữa đâu."

Tôi cúp máy, chặn số của anh ấy.

Hôn cũng ly rồi, tiền cũng chia rồi.

Tin đồn Cố Tư Niên và Kiều Uyển tái hợp đã sớm lan truyền đầy trời trong giới.

Bây giờ anh ấy còn gọi điện thoại đến nhắc nhở tôi, làm ra vẻ chưa cắt đứt tình cảm.

Ý anh ấy là gì?

14

Thẩm Uyên hẹn tôi ra ngoài, anh ấy là "bạn trai hoàn hảo" mà bạn thân của tôi tìm đến để xua tan nỗi buồn.

Tôi bỏ ra năm nghìn, bao anh ấy hai tháng.

Anh ấy có trách nhiệm dẫn tôi thoát khỏi nỗi buồn, chào đón cuộc sống mới.

Hai ngày đầu tôi cảm thấy rất không thoải mái, nhưng anh ấy lại rất thuần thục:

"Em cứ coi tôi là bạn trai thật của em là được, nếu không chúng ta cứ gượng gạo như vậy, dù có phép thần tôi cũng không phát huy được."

Thẩm Uyên lái một chiếc mô tô mới, màu bạc đen, rất ngầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cung-chi-la-the-than/chuong-12-13-14.html.]

Anh ấy đưa cho tôi một chiếc mũ bảo hiểm: "Xe mới, quà tặng đầy nhiệt tình từ chồng cũ của em. Cảm nhận một chút chứ?"

Tôi nhướng mày: "Đầu anh hết đau rồi à?"

Thẩm Uyên cười mỉm, trông rất trẻ trung: "Vẫn còn đau, em thổi cho tôi đi."

Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh!

Đây là công sức của team mèo con lười học, chúc các bạn đọc truyện vui❤️

"Được thôi."

Anh ấy cởi mũ bảo hiểm, ngồi trên mô tô, mặc áo khoác mô tô màu đen bó sát cơ thể, cúi đầu ghé sát tôi, tóc nâu hơi rối, xõa tung lên.

Trên trán còn dán băng gạc.

Tôi ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng trên tóc anh ấy, thổi nhẹ.

"Ồ, hết đau rồi." Thẩm Uyên nói phóng đại, ngẩng đầu lên cười với tôi.

Anh ấy có đôi mắt một mí, làn da trắng lạnh, khi cười đôi mắt cong cong, trông rất đáng yêu.

Tôi ngó lơ ánh mắt đó.

Thẩm Uyên dẫn tôi đi dạo quanh đường núi, tốc độ không nhanh, cảm giác rất an toàn.

Tôi nhìn phong cảnh lướt qua trước mắt, trong lòng vẫn nhói đau từng cơn.

Sáu năm tình cảm với Cố Tư Niên, nói chia tay là chia tay, nhưng vết thương vẫn cần thời gian để lành lại.

Còn về Kiều Uyển.

Tôi thực sự không ngờ, người dì nhỏ từng có quan hệ tốt với tôi, lại biết rõ tôi chỉ là người thay thế mà vẫn không nói một lời.

Dì nhỏ giải thích bằng một lời xin lỗi.

Tối hôm tôi ly hôn, dì nhỏ gọi điện thoại cho tôi, nói về mối tình sâu đậm giữa dì và Cố Tư Niên, nhiều năm trôi qua dì vẫn không thể quên được, nói rằng dì và Cố Tư Niên đã làm tổn thương tôi...

Dì khóc nức nở trong điện thoại, còn tôi chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt.

Tôi đã làm sai điều gì?

"Lâm Kiều Kiều!"

Tiếng gọi của Thẩm Uyên kéo tôi trở lại thực tại.

Tiếng gió khi mô tô chạy buộc tôi phải hét lên trả lời: "Chuyện gì vậy!"

"Nhìn bên kia kìa! Hình như có một con gấu vừa băng qua đường!"

"Cái gì!"

"Gấu!"

Tôi: "......"

"Có muốn đi xem không, đừng nghĩ lung tung nữa, phí phạm cảnh đẹp!" Giọng hét của Thẩm Uyên vang vào tai tôi.

Tôi không dám đi xem.

Tôi vội gọi Thẩm Uyên xuống núi.

Ngọn núi này thực sự có một số khu vực chưa được khai phá, gặp động vật hoang dã, điều đầu tiên cần làm là chạy trốn.

Chỉ có Thẩm Uyên là gan lớn, còn muốn đi theo xem.

Chúng tôi quay lại khu nghỉ dưỡng dưới chân núi, ngắm cảnh thư giãn.

Chỉ là tâm trạng của tôi vừa khá lên chút ít, đã bị người xui xẻo đến quấy rầy.

Cố Tư Niên và Kiều Uyển bước chậm rãi đến, Kiều Uyển có vẻ không thoải mái, Cố Tư Niên chỉ nhìn chằm chằm vào Thẩm Uyên bên cạnh tôi, ánh mắt lạnh lẽo.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CŨNG CHỈ LÀ THẾ THÂN
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...