Tôi đi chợ về, vừa bước vào cửa đã thấy Bạch Lạc Lạc mặc váy trắng ngồi bên bàn ăn, chồng tôi thì đầy vẻ xót xa, cẩn thận từng muỗng đút cháo cho cô ta.
Còn đứa con trai chưa từng bước vào bếp như Chu Dịch Nhiên, lúc này lại đang ở trong bếp dọn bát đĩa cho Bạch Lạc Lạc.
Trông bọn họ mới thật sự giống một gia đình.
Chu Nhất Từ nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng chút chột dạ.
“Vân Xảo, Lạc Lạc bị bệnh, nhà cô ấy cũng chẳng có ai chăm sóc, nên anh mới tự ý đón cô ấy về đây.”
Bạch Lạc Lạc cúi đầu, ôm bát, trong mắt long lanh vài giọt lệ ấm ức.
Dù đã năm mươi tuổi nhưng cô ta vẫn chăm sóc bản thân rất tốt. Đến mức chỉ cần giọt nước mắt rơi xuống, người chồng “thẳng nam” của tôi lập tức đau lòng, ôm chầm lấy cô ta, vỗ vai an ủi.
“Sao thế, Lạc Lạc?”
Giọng anh ta dịu dàng đến mức khó tin.
“Nhất Từ, em vẫn nên đi thì hơn. Dù gì đây cũng là nhà của anh và chị Vân Xảo, em ở lại khó tránh khỏi gây chướng mắt. Thà bây giờ em chủ động rời đi còn giữ được chút thể diện, hơn là để đến lúc bị đuổi.”
Khi nói câu đó, ánh mắt cô ta quét qua mặt tôi. Chu Nhất Từ lập tức hiểu ý.
Anh ta cau mày nhìn tôi:
“Vân Xảo, em đừng vô lý nữa. Chúng ta đã có tuổi cả rồi, anh cũng đâu có ý gì khác với Lạc Lạc. Nếu năm đó anh không cưới em, thì Lạc Lạc đâu đến nỗi tuổi già không nơi nương tựa như vậy. Anh là người bạn duy nhất của cô ấy, bây giờ cô ấy đang bị bệnh anh đương nhiên phải giúp rồi.”
Chu Dịch Nhiên từ bếp bưng ra một đĩa cherry đã rửa sạch, tự nhiên đặt trước mặt Bạch Lạc Lạc:
“Dì Bạch cứ yên tâm, có con ở đây thì chẳng ai đuổi được dì đi đâu.”
Nó quay sang tôi, vẻ khó chịu càng rõ rệt:
“Mẹ, mẹ bao nhiêu tuổi rồi, đừng làm ầm lên nữa. Chuyện này do con quyết định đi, hiện tại cứ để Dì Bạch ở nhà mình.”
Tôi không nhìn nó, mà nhìn vào chiếc vòng ngọc trên cổ tay Bạch Lạc Lạc.
Tháng trước, khi dọn phòng cho Chu Dịch Nhiên, tôi từng thấy chiếc vòng này được gói trong hộp rất đẹp. Lúc đó tôi nghĩ nhân dịp sinh nhật mình tháng này, chắc con trai định tặng cho tôi.
Bởi tôi luôn thích ngọc, nhưng giờ mới biết, hóa ra nó là dành cho Bạch Lạc Lạc.
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y xách giỏ, đau đến tê dại. Cha con họ hết mực quan tâm một người ngoài, nhưng lại chẳng ai nhớ hôm nay là sinh nhật tôi.
Tôi khẽ cười lạnh, càng thấy bọn họ bênh vực nhau tôi càng mong đến ngày hai cha con họ vì lợi ích mà quay sang đối đầu nhau.
Tôi giả vờ rộng lượng:
“Con nói đúng, là mẹ nghĩ hẹp hòi quá. Mẹ sẽ đi dọn phòng ngay.”
Chu Dịch Nhiên lúc này mới hài lòng gật đầu.
Khi tôi dọn xong quay lại, cảnh tượng trước mắt là đứa con trai vốn mắc bệnh sạch sẽ, không thích tôi chạm vào, giờ lại để Bạch Lạc Lạc xoa đầu, mà nó không hề khó chịu, thậm chí còn ngoan ngoãn.
Đó là vẻ mặt mà từ sau năm nó năm tuổi, tôi chưa từng thấy lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-chien-hon-nhan/chuong-2.html.]
“Dì Bạch, giá mà năm đó bố cưới dì thì tốt biết mấy. Như vậy con đã có một người mẹ là nghệ sĩ, chứ không phải mỗi lần nhắc đến mẹ ruột là con lại thấy mất mặt.”
“Dì yên tâm, sau này con chính là con trai của dì, con sẽ nuôi dưỡng dì lúc tuổi già.”
Chồng tôi cũng đứng bên cạnh phụ họa:
“Lạc Lạc, chuyện năm đó là anh có lỗi với em. Nếu ông trời cho anh cơ hội làm lại, anh nhất định sẽ chọn em.”
Tôi đứng ở góc cầu thang, lặng lẽ nghe những lời nhói tim đó.
Buồn không? Có chứ.
Năm hai mươi tuổi, tôi bất chấp gia đình phản đối để lấy Chu Nhất Từ. Vì là con gái một, cha mẹ cuối cùng cũng chấp nhận anh ta, cho anh vào làm trong công ty gia đình.
Hai mươi tư tuổi, tôi sinh Chu Dịch Nhiên. Vì con, tôi từ bỏ công việc, trở thành bà nội trợ.
Từ đó, Chu Nhất Từ dần nắm quyền công ty, còn tôi thì bị gạt ra ngoài.
Bốn mươi bảy tuổi, cha mẹ qua đời. Bốn mươi tám tuổi, tôi phát hiện chồng phản bội, con trai không còn yêu thương tôi.
Đêm xuống, Chu Nhất Từ lén sang phòng Bạch Lạc Lạc khi tôi đang ngủ.
Từ sau khi sinh Chu Dịch Nhiên, anh ta luôn tìm cách viện cớ để không gần gũi tôi. Giờ đây, tôi đứng sau cánh cửa, nghe tiếng thở dồn dập của hai người, chỉ thấy lạnh lẽo đến tận tim.
Nhưng bây giờ không phải lúc để tôi chìm trong đau khổ.
Sáng hôm sau, tôi ra ngoài từ sớm. Đến trưa, khi nắng gắt nhất, tôi gọi cho con trai, bảo nó qua nhà cũ lấy giúp tôi một món đồ.
Nó tỏ vẻ bực bội, nhưng vẫn đồng ý.
Ngôi nhà cũ đó là căn hộ tôi mua khi Chu Dịch Nhiên học tiểu học để tiện đi học. Sau khi nó đậu đại học, chúng tôi chuyển sang nhà rộng hơn. Trước đây tôi từng muốn bán nhà này, vì nghĩ để trống cũng phí.
Nhưng Chu Nhất Từ luôn nói muốn giữ lại làm kỷ niệm. Giờ thì tôi mới biết, Bạch Lạc Lạc và gia đình cô ta đang sống ở đó.
Tôi ngồi trong phòng điều hòa, uống ngụm trà sữa, mở camera an ninh trước cửa nhà cũ.
Đúng lúc đó, Chu Dịch Nhiên đến.
Khi nó định mở cửa, thì cánh cửa lại được mở từ bên trong. Bước ra là một chàng trai trạc tuổi nó.
Nó sững lại. Chưa kịp nói gì, người kia đã lên tiếng với giọng gay gắt.
Chu Dịch Nhiên không ngu, nó không để lộ thân phận mà lấy cớ đi kiểm tra tiền điện nước để vào nhà. Chỉ một cái liếc mắt, nó đã thấy bức ảnh Chu Nhất Từ, Bạch Lạc Lạc và chàng trai kia chụp chung.
Người kia thấy nó nhìn, liền hừ lạnh:
“Thấy chưa? Đây là bố tôi. Chủ tịch Tập đoàn Lợi Lai. Sau này, tôi sẽ là Chủ tịch Lợi Lai.”
Chu Dịch Nhiên bước ra ngoài, nét mặt vẫn hoang mang, không thể tin nổi.
Tôi thấy thời điểm thích hợp, liền gọi điện cho nó.
“Con trai, tìm được đồ chưa?”
--------------------------------------------------