Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc đời của một con chó

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3

Gần đây, tôi cảm thấy tôi thực sự đã già rồi, tôi thường xuyên nhớ lại rất nhiều chuyện trước kia, đặc biệt là khi gần đến Tết.

Thực sự rất nhớ anh, khi anh còn nhỏ, vào mỗi dịp Tết, mọi nhà đều đốt pháo hoa hoặc pháo trúc, anh sẽ đưa tôi lên lầu, ôm chặt tôi, cùng tôi chui xuống dưới bàn. Khi anh lớn, anh vẫn làm như vậy, che tai tôi lại, rồi vuốt đầu tôi một cách nhẹ nhàng.

Nhưng hiện, tôi chỉ biết tự mình trốn dưới bàn, kẹp chặt đuôi.

Nhìn thấy vợ mới của bố anh bưng từng đĩa thức ăn đặt lên bàn, nhưng tôi biết, trong đó không hề có phần của tôi.

Bùm...!

Tôi run rẩy, cố nhích sâu vào trong hơn.

Mấy thứ khác tôi đều không sợ, chỉ sợ nhất tiếng nổ lớn của pháo hoa với pháo trúc. Đã ba năm rồi, anh không còn ôm tôi nữa. Hù c.h.ế.t chó mất thôi.

Người phụ nữ kia cứ cho tôi ăn xương, tôi không thể gặm nổi, nhưng ngoài xương ra, bà ta không cho tôi ăn gì nữa, kể cả cơm.

Tôi bắt đầu lờ đờ, cả ngày không mở nổi mắt. Tôi cứ không ngừng suy nghĩ, không biết anh đã tìm được chỗ ở chưa? Sao anh vẫn chưa về đón tôi?

Tôi không còn sợ xe cộ trên đường nữa. Mau đến đón tôi đi.

Ban đêm, khi ngủ, tôi bắt đầu thấy lạnh, tìm đến đống rơm được chất thành một núi, tôi chui vào đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-doi-cua-mot-con-cho/chuong-5.html.]

Trước đây, anh luôn làm cho tôi một cái ổ vào mùa đông, lót đầy rơm và quần áo cũ, khi đó tôi không sợ lạnh như bây giờ, mùa đông ngủ trong cái ổ nhỏ đó rất ấm áp.

Tôi đang rất lạnh, nhưng lại không có cái ổ mà anh làm cho.

Sao anh vẫn chưa về đón tôi?

Tôi thò đầu ra nhìn, không nhìn rõ lắm, có lẽ bên ngoài đang có tuyết rơi.

Có tiếng bước chân đến gần, nhưng tôi không thể phát ra chút âm thanh nào, vì tôi quá đói, không còn sức lực.

Có mùi thịt bay tới, một bát thịt được đặt trước mặt tôi, tiếng bước chân xa dần.

Tôi quá đói.

Thật sự.

Thật sự quá đói.

[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]

Tôi tiến đến chỗ bát thịt, ăn sạch sẽ, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh nhiều năm trước Đại Bạch cũng ăn một đống thịt như vậy rồi lăn ra chết.

Nhưng không còn cách nào khác, tôi quá đói rồi.

Khi ngã xuống đất, trong bụng đã có thức ăn, tôi không thấy lạnh nữa, nhưng lại cảm thấy rất khó chịu, tôi đột nhiên rất muốn được anh vuốt đầu tôi, rất muốn được anh ôm một lần nữa.

Năm nay, tôi đã mười bốn tuổi rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc đời của một con chó
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...