36
Thoáng chốc đã nửa tháng trôi qua. Để chạy dự án, ai nấy đều dốc hết sức lực.
Minh Đông chính thức bắt đầu mở thầu.
Tin xấu là Tập đoàn Phó thị công khai tham gia cạnh tranh.
Tin tốt là Minh Đông tiếp xúc với Hòa Tín nhiều hơn.
Khoảng thời gian này, Phó Trầm không còn tìm Thẩm Thanh nữa. Điều đó khiến cô thở phào nhẹ nhõm, quyết định đợi dự án kết thúc rồi mới tính sổ mọi chuyện.
Đến hạn nộp thầu, sau khi kiểm tra lại lần cuối không có sai sót, để tránh xảy ra sự cố, Thẩm Thanh quyết định tự mình mang hồ sơ đi nộp.
Đường phố tắc nghẽn kín mít, gió đầu xuân cũng không xua tan được sự bực bội trong lòng người.
Cuối cùng vượt qua được đoạn đường ùn tắc, còn chưa kịp thở phào thì một chiếc xe trắng đột ngột lao từ bên cạnh tới, Thẩm Thanh vội vàng đ.á.n.h lái, “Ầm” một tiếng, lực va chạm khiến cô không kiểm soát được mà chúi người về phía trước.
May mà cô chạy không nhanh, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã kịp tránh đi.
Chiếc xe trắng sau khi đ.â.m vào đầu xe của cô thì lao thẳng vào cột điện.
Đám đông nhanh ch.óng vây lại, có người kêu cứu, có người gọi điện báo cảnh sát.
Thẩm Thanh hít sâu một hơi, đến lúc này mới nhận ra tay mình bắt đầu run rẩy.
Cửa kính xe bị gõ, một anh trung niên tốt bụng lo lắng hỏi: “Cô em không sao chứ? Có cần đi bệnh viện không?”
Sự quan tâm của người xa lạ khiến lòng cô ấm lên, tay chân lạnh lẽo dần có cảm giác trở lại, cô mỉm cười ra hiệu mình không sao.
Sau khi bật đèn cảnh báo nguy hiểm và xuống xe, cô mới thấy hiện trường t.a.i n.ạ.n vô cùng t.h.ả.m khốc.
Chiếc xe trắng gần như lao với tốc độ cao vào cột điện, đầu xe méo mó hoàn toàn. Người trong xe m.á.u me bê bết, sống c.h.ế.t chưa rõ.
Thẩm Thanh đứng ngẩn ra, không dám lái xe tiếp. Cô gọi cho trợ lý mang một bản hồ sơ khác đi nộp trước, còn mình ở lại chờ cảnh sát giao thông xử lý.
Xe cứu thương và xe cảnh sát nhanh ch.óng đến nơi, người kia được đưa lên xe cứu thương rời đi.
Một cảnh sát giao thông xử lý sơ bộ hiện trường rồi tới trước mặt cô: “Cô Thẩm, cô có thấy khó chịu ở đâu không?”
“Không, tôi né kịp nên không bị thương.”
“Được, vậy phiền cô theo chúng tôi về đội giao thông làm biên bản.”
Ngồi trên xe cảnh sát, Thẩm Thanh nghĩ một lúc rồi vẫn gọi điện cho Hòa T.ử Khâm.
Điện thoại nhanh ch.óng được bắt máy, cô điều chỉnh lại cảm xúc, nói khẽ: “Hòa T.ử Khâm, em vừa gặp t.a.i n.ạ.n xe.”
Đầu dây bên kia lập tức hỗn loạn: “Cái gì? Thanh Thanh, em có sao không?”
“Em không sao, chỉ trầy xước nhẹ.”
Bên kia truyền đến tiếng thở gấp, rõ ràng đang chạy: “Em ở đâu? Anh đến ngay.”
“Chậm thôi, đừng vội, em đang ở cùng cảnh sát giao thông.”
Nói xong địa chỉ, cô cúp máy.
Sau khi làm xong biên bản, cảnh sát nói cô không có trách nhiệm, chiếc xe trắng lái xe trong tình trạng say rượu gây tai nạn, cô hoàn toàn là tai bay vạ gió.
Đang nói chuyện thì Hòa T.ử Khâm thở hổn hển chạy vào.
Nhìn thấy Thẩm Thanh vẫn nguyên vẹn không sao, anh tiến lên một bước, ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, kín đến mức không chừa một khe hở.
Cảnh sát hiểu ý liền rời đi.
Người anh toàn mồ hôi, vòng tay vững chắc khiến Thẩm Thanh an tâm hơn nhiều.
Cô ôm lại anh, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an.
Một lúc lâu sau Hòa T.ử Khâm mới buông cô ra, trong mắt thoáng qua nỗi sợ hãi, đưa tay vuốt mặt cô, giọng khàn thấp: “Sau này để anh lái xe, dọa chế//t người rồi.”
Thẩm Thanh mỉm cười, không dám nói gì, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t anh thêm lần nữa, để anh cảm nhận được sự tồn tại của cô.
Trước cổng đội Cảnh sát Giao thông, Phó Trầm vội vã chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm thấy đau nhói đến ch.ói mắt.
Thẩm Thanh… Lần này anh lại đến muộn rồi…
Ngực như bị nghẹn lại, căng tức đau đớn.
Vết thương của anh còn chưa lành sao? Vì sao lại đau đến vậy?
37
Vài ngày sau vụ t.a.i n.ạ.n xe, Hòa T.ử Khâm trông chừng cô rất c.h.ặ.t, nhất định đưa đón đi làm, hoàn toàn không cho cô tự lái xe.
Cô thở dài, may mà hồ sơ thầu hôm đó vẫn được nộp đúng hạn.
Nghe nói mấy ngày nay Phó Trầm lại nhập viện, Thẩm Thanh thu dọn một chút, chuẩn bị đi thăm hắn.
Vừa bước ra khỏi cửa, cửa phòng Hòa T.ử Khâm đã mở ra.
“Em muốn ra ngoài?” Anh trầm giọng hỏi.
Thẩm Thanh như bị bắt quả tang, chột dạ đáp: “Ừm… Phó Trầm nhập viện rồi, em đi thăm hắn.”
Hòa T.ử Khâm bĩu môi: “Có gì mà thăm?”
Cô chớp mắt: “Dù sao cũng là ân nhân cứu mạng, đi thăm một chút.”
“Anh đi cùng em.” Anh nói rồi định theo ra ngoài.
Thẩm Thanh vội giơ tay giữ c.h.ặ.t anh, bất lực nói: “Tổ tông ơi, công việc công ty không cần lo à?”
Dỗ dành mãi mới xong, cô mới bắt taxi đến bệnh viện, vừa tới khu nội trú đã va phải một người.
“Trùng hợp thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-doi-moi-cua-tham-thanh/chuong-18.html.]
Nghe giọng nói ch.ói tai đó, Thẩm Thanh ngẩng đầu lên, không ngờ lại là Liễu Như Âm.
Cô mím môi, không muốn để ý, nhưng đối phương không buông tha, giơ tay chặn đường cô, trong ánh mắt lộ ra vài phần âm trầm: “Cô đến tìm anh Trầm à?”
Thẩm Thanh cau mày: “Đúng thì sao?”
Liễu Như Âm nhướng mày, giọng đầy khiêu khích: “Thẩm Thanh, tốt nhất cô đừng mơ tưởng thứ không thuộc về mình, kẻo cuối cùng mất cả chì lẫn chài, rất khó coi.”
Thẩm Thanh sững người, nghe ra ẩn ý trong lời nói, nhớ tới mấy băng rôn hôm trước, không khỏi tức giận: “Băng rôn đổi trắng thay đen đó là do cô làm?”
Liễu Như Âm mỉm cười: “Đó là sự thật.” Cô ta ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ thon dài, dáng vẻ kiêu ngạo: “Người anh Trầm thích là tôi, tình cảm của chúng tôi rất sâu, người ngoài không xen vào được.”
Nghe vậy, cơn giận của Thẩm Thanh bỗng tan biến, cô bật cười.
Nhàn cư vi bất thiện
Liễu Như Âm khựng lại: “Cô cười cái gì?”
“Tôi cười cô không biết tự lượng sức.” Thẩm Thanh lạnh lùng đáp trả: “Nếu thật sự tình cảm sâu đậm, cô sẽ làm những chuyện hèn hạ như vậy sao? Chỉ là mấy trò không lên được mặt bàn. Chưa nói đến chuyện khác, với tính cách của Tổng Giám đốc Phó, nếu hắn biết cô giở trò sau lưng, hắn sẽ làm gì?”
Những lời này như những cái tát giáng mạnh vào mặt Liễu Như Âm, đau rát vô cùng.
Nghe đến câu cuối, sắc mặt cô ta trắng bệch, rồi lại cố gắng chống chế: “Chúng tôi là thanh mai trúc mã, anh ấy chỉ tin tôi!”
Thẩm Thanh cười khẩy: “E là chỉ có cô còn sống trong ảo tưởng mà thôi.”
Lửa giận của Liễu Như Âm bùng lên, sắc mặt lập tức thay đổi. Cô ta giơ tay định tát Thẩm Thanh, nhưng giữa chừng lại đổi hướng, tát mạnh vào chính mặt mình.
“Bốp!” một tiếng chát chúa, Thẩm Thanh sững sờ, thầm nghĩ: Đúng là ra tay với bản thân cũng không nhẹ chút nào.
Liễu Như Âm che mặt, vẻ mặt tủi thân nhìn về phía sau Thẩm Thanh.
Cô quay đầu lại, thấy Phó Trầm đang ngồi xe lăn cách đó không xa, ánh mắt lạnh lẽo.
“Anh Trầm, đau quá…” Liễu Như Âm chạy đến bên Phó Trầm, che mặt đỏ ửng, mặt không đổi sắc mà nói dối.
Trong mắt Phó Trầm lóe lên tức giận, giọng lạnh hơn thường ngày: “Vì sao cô tự đ.á.n.h mình?”
Liễu Như Âm run môi, không biết trả lời thế nào, đứng sững tại chỗ.
38
Liễu Như Âm ngẩn ra vài giây mới nhận ra Phó Trầm đã nhìn thấy toàn bộ. Cô ta đỏ mắt, không cam tâm nói: “Đúng, là em cố ý, đều tại cô ta nên anh mới đối xử với em như vậy.”
Phó Trầm không để ý tới cô ta, quay sang nhìn Thẩm Thanh, ánh mắt dịu đi vài phần: “Em không sao chứ?”
Thẩm Thanh lắc đầu, làm ngơ cảm xúc trong mắt anh.
Dường như cảm nhận được sự xa cách ngày càng rõ rệt của cô, Phó Trầm bất chợt nhớ lại cái ôm kia.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó, tim hắn lại đau nhói.
Hắn cảm thấy Thẩm Thanh đang ngày càng xa mình, như bị ngăn cách bởi một lớp màng mỏng — Nhìn thấy rõ nhưng vĩnh viễn không chạm tới được.
Thấy tình hình này, Thẩm Thanh đoán Phó Trầm không hề biết chuyện băng rôn, liền nói thẳng: “Tổng Giám đốc Phó, chúng ta dù là đối thủ cạnh tranh, nhưng cũng không cần dùng thủ đoạn bịa đặt bôi nhọ như vậy chứ? Tôi rất biết ơn việc anh cứu tôi, nhưng không chấp nhận để người khác vu khống như thế.”
Phó Trầm cau mày: “Ý em là gì?”
Thẩm Thanh trực tiếp vạch trần: “Vị thanh mai bên cạnh anh đã kéo băng rôn trước công ty tôi, nói tôi vì dự án mà quyến rũ anh, lấy sắc đổi lợi, biết rõ có người yêu mà vẫn cố ý chen chân.”
Nghe xong, sắc mặt Phó Trầm trầm hẳn xuống.
Liễu Như Âm lập tức hoảng loạn: “Không phải em, anh Trầm…”
“Có phải hay không, Tổng Giám đốc Phó chỉ cần điều tra là biết, tôi tin thủ đoạn của anh sẽ tra ra không ít chuyện.” Thẩm Thanh không muốn dây dưa thêm, thầm nghĩ sớm biết sẽ diễn ra màn kịch này thì thà ở công ty còn hơn.
Thật xui xẻo.
“Tôi còn việc, đi trước.” Nói xong, cô xoay người rời đi.
Tim Phó Trầm thắt lại, mặc kệ Liễu Như Âm bên cạnh, điều khiển xe lăn đuổi theo.
Thẩm Thanh đang đi thì cổ tay bỗng bị giữ c.h.ặ.t, tiếp đó là tiếng gọi sầu t.h.ả.m của Phó Trầm: “Thẩm Thanh!”
Cô quay đầu lại, làm ngơ ánh mắt muốn giải thích của hắn, nhìn cổ tay mình một chút, sau đó nhẹ nhàng rút ra.
Ánh mắt Phó Trầm tối lại, bàn tay cũng buông lỏng theo: “Thẩm Thanh, chúng ta nói chuyện một chút được không? Chuyện này… quá khó tin…”
Hắn muốn nói ra những trải nghiệm của mình, nhưng lời đến bên môi lại không biết bắt đầu từ đâu.
Kiếp trước họ là vợ chồng, cô vì sảy t.h.a.i mà chế//t, kiếp này hắn quay lại để bù đắp cho cô…
Cô sẽ tin sao?
Thẩm Thanh thở dài, bất lực nói: “Tổng Giám đốc Phó, tôi không biết vì sao anh thích tôi, nhưng với anh, tôi chỉ có cảm kích và biết ơn, không hơn.” Ngừng một chút, cô nói tiếp để dập tắt hoàn toàn suy nghĩ của anh: “Hơn nữa, tôi đã ở bên Hòa T.ử Khâm rồi.”
Câu nói ấy như sét đ.á.n.h giữa trời quang, giáng thẳng xuống đầu Phó Trầm.
Bàn tay hắn đang nắm lấy xe lăn run lên, chậm rãi nhìn vào mắt cô, muốn tìm một chút giả dối.
Nhưng ánh mắt cô trong trẻo, nghiêm túc, còn mang theo chút ngọt ngào — chỉ tiếc là không dành cho hắn.
Hắn cúi mắt, không dám nhìn nữa, vẫn hỏi ra: “Em và Hòa T.ử Khâm?”
Thẩm Thanh gật đầu: “Đúng vậy, chúng tôi đã ở bên nhau, cũng đã gặp gia đình. Mong Tổng Giám đốc Phó đừng làm những chuyện dễ gây hiểu lầm nữa, bạn trai tôi sẽ ghen.”
Nói đến cuối, trong mắt cô thoáng hiện nụ cười.
Từng chữ từng câu như d.a.o đ.â.m thẳng vào tim, đau đến tột cùng, sự không cam tâm cuộn trào trong lòng hắn: “Vì sao?”
Trong nhận thức của hắn, Thẩm Thanh là vợ hắn.
Dù thế giới này khác với kiếp trước, nhưng họ vốn dĩ nên ở bên nhau.
Ông trời để hắn sống lại, chẳng phải là để hắn bù đắp tiếc nuối, tránh cho cô khỏi cái chế//t sao?
Thẩm Thanh nhìn hắn, cười rất ngọt ngào: “Bởi vì anh ấy xứng đáng.”
-----