Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cừu Ăn Thịt Người

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cừu là một loại động vật rất ác độc. Mắt của nó khác biệt, con ngươi thẳng đứng, nghe nói càng già càng giống con người.

Cừu là động vật ăn tạp, nhưng nếu ăn quá nhiều thịt thì sẽ không giấu được thú tính và thu hút tà ma.

Bọn chúng sẽ lén ăn gà nhà, nửa đêm lén vào nhà quan sát con người ngủ say. Khi cơ hội đến, nó sẽ đứng dậy, đi thẳng giống như con người.

Chú Thường Dũng là hàng xóm của nhà tôi. Chú ấy nói ba tôi kể với tất cả mọi người, sau khi mẹ tôi ly hôn ông ấy và bỏ lại tôi rời đi.

Nhưng hai năm trôi qua, có người mẹ nào mà không nhớ con? Tại sao không ai thấy mẹ đến thăm tôi? Sao đến một câu hỏi cũng không có?

Kết hợp với hàng loạt sự khác thường của con cừu già, trong đầu chúng tôi đều có suy đoán.

Chẳng qua với mọi người, kết quả này là một sự thật rất tàn khốc.

Nghi ngờ duy nhất của mọi người là tại sao đợi hai năm mà con cừu già mới nổi ý đồ xấu với tôi?

Tôi cắn đầu ngón tay, khẽ nói:

“Vì con đi học nên ba con tập trung hết mọi sự chú ý vào con.”

Đúng vậy, tôi mười tuổi rồi. Tôi học không giỏi, luôn không phân biệt được kim giờ và kim phút. Ba tôi trả công xong sẽ túm lấy tai tôi đánh mắng.

Đối với một thất bại một lần trong hôn nhân ở tuổi trung niên không làm nên việc gì, con cái chính là lá bài đáng để họ tự hào nhất.

Nhưng tôi lại khiến ông ấy không thể ngẩng cao đầu với người ngoài.

Thế nên ông ấy chia cho tôi một nửa sự chú ý với con cừu, mỗi ngày đánh vào lòng bàn tay tôi, ép tôi học bài.

Con cừu già bị nhốt trong chuồng, đột nhiên không được chiều chuộng, ít nhiều cũng bất bình, nổi ý đồ xấu với tôi cũng là điều dễ hiểu.

Vợ trưởng làng thở dài:

“Chuyện này giống như việc nhà có nhiều đứa con đánh nhau tranh giành sự yêu thương đây mà.”

Chú Thường Dũng chỉ phụ họa vài câu rồi khóa cửa lại để giảm bớt tiếng ồn.

Vợ trưởng làng lấy một tấm vải ra che cửa sổ.

Tiếc là cửa sổ quá lớn, dù có vải che thì bên dưới vẫn lộ ra một khe hở bằng móng tay, nhưng còn tốt hơn là không có gì.

Trong phòng còn có mấy thanh niên trai tráng canh đêm, bọn họ ngồi vây quanh đánh bài g.i.ế.c thời gian, chờ những người đàn ông kia bắt cừu về.

11.

Màn đêm buông xuống, sắc trời tối hơn, mấy thanh niên canh đêm dần thiếp đi và bắt đầu ngủ gật.

Vợ trưởng làng nằm bên cạnh tôi, bảo tôi nhắm mắt yên tâm ngủ, trong phòng có nhiều người như vậy, tôi không cần sợ hãi.

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được, vì sự bất an trong lòng luôn còn đó.

Ánh trăng chiếu qua bóng cây loang lổ trên rèm cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-an-thit-nguoi/chuong-7.html.]

Người lớn không nằm nên không thể nhìn thấy khe hở ở dưới.

Còn khi tôi nằm xuống thì thấy rõ hai con ngươi đỏ thẫm hung ác thẳng đứng.

Con cừu già đang nhìn người ngủ trong phòng qua khe hở dưới tấm rèm cửa.

Nó vô cùng kiên nhẫn, cẩn thận quan sát từ phải sang trái, cố gắng tìm kiếm thứ mà mình muốn qua từng cái đầu.

Lúc này, hô hấp của tôi nghẹn lại, đầu óc như ngừng hoạt động.

Nó nhìn tôi, chậm rãi chớp mắt.

Nó đang cười, đồng thời cũng đang nói với tôi: Tao tìm được mày rồi.

Tôi chưa kịp hét lên thì tấm kính thủy tinh vỡ vụn, con cừu già nhẹ nhàng nhảy lên như một cơn gió, há miệng cắn chuẩn thật mạnh vào mặt tôi.

Vợ trưởng làng phản ứng nhanh nhất. Bà ấy hét lên và bắt đầu đánh vào đầu con cừu, nhưng nó cắn rất chặt, mãi không chịu buông ra.

Con cừu rất nhanh áp sát đầu tôi, mọi người không dám xuống tay g.i.ế.c nó, sợ vô tình làm tôi bị thương nên chỉ biết lấy gậy đánh vào con cừu già.

Má tôi ướt nhẹp và đau nhói, tôi khóc lóc vùng vẫy, những mảnh thủy tinh vỡ đ.â.m vào người tôi.

Vết thương trên thân cừu già nứt ra, nhưng dù vậy, nó vẫn không chạy trốn.

“Tất cả tránh ra… Tránh ra!”

Ba tôi lách người chen qua đám đông.

Ông ấy thấy gương mặt đầy m.á.u của tôi và con cừu đang phát điên, môi run rẩy, mặt mày tái nhợt.

Thấy ba tôi đến, con cừu già đè móng vào xương quai xanh của tôi, há miệng ra.

Chú Thường Dũng ở bên cạnh nói:

“Ông Chu, lần này ông tin chưa?”

Khóe mắt ba tôi giật giật, ông ấy không quan tâm đến chú Thường Dũng, chỉ vẫy gọi con cừu già:

“Anh bạn, lại đây!”

Trước mắt tôi là m.á.u và nước mắt, nhưng tôi biết móng vuốt của con cừu già vừa rời khỏi cơ thể tôi và lộc cộc đi xuống đất.

Mọi người tự động lùi ra hai bên, phức tạp nhìn ba tôi gọi nó đến bên cạnh.

Con cừu già vô cùng ngoan ngoãn trước mắt ba tôi, nó kêu be be, rồi cọ đầu vào lòng tay ba tôi.

Mắt ba tôi đỏ hoe, ông ấy vừa xoa đầu con cừu già vừa nói:

“Tao nhớ khi tao còn nhỏ, mày đút trái cây sưởi ấm cho tao; tao còn nhớ khi tao yêu, mày còn giúp tao hái không ít hoa…”

“Anh bạn, mày đừng giận tao…”

Ba tôi vừa nói, cơ thể con cừu già đột nhiên co giật, có một con d.a.o đ.â.m sâu vào cổ nó.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cừu Ăn Thịt Người
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...