Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cừu béo dẫn lợn rừng về nhà

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì từ nhỏ đã trưởng thành cùng nhau, tôi khuyên anh ta nhanh chóng đầu thú: "Tiểu Minh, anh không biết cha anh sai ở đâu sao?"

Vẻ mặt của Tiền Hữu Minh thật kinh khủng, anh ta cười trầm mặc nhưng lại khiến người ta ớn lạnh.

“Lâm Dao, tôi rất thích em, thích em từ khi còn nhỏ,” anh ta nhớ lại, thì thầm như dỗ dành một đứa trẻ: “Nhưng không sao, cho dù em không thích tôi, tôi cũng muốn em đi cùng tôi đến địa ngục."

"Dao Dao, chúng ta cùng c..hết đi, được không? Em xin lỗi cha tôi, ông ấy sẽ tha thứ cho em với tư cách là con dâu!"

Tôi cười lạnh nói: "Cha anh g..iết cha tôi, tôi hận ông ta còn không đủ, đồ điên!"

Lời nói của tôi dường như chọc giận anh ta, sự dữ dội trong mắt anh ta như muốn bóp cổ tôi và khiến tôi phải nói rằng tôi yêu anh ta.

Lúc này, tiếng còi báo động vang lên gần đó, ngày càng gần.

Trần Dã quỳ trên mặt đất, đang định đứng lên tiến lên vài bước, Tiền Hữu Minh đã kịp phản ứng lại, gắt giọng nói: "Sao anh dám báo cảnh sát! Anh không muốn cô ấy sống sao?!"

Anh ta gầm lên đầy kích động, chặn tôi trước mặt anh ta như một vật che chắn.

Ngay sau đó, một tiếng s.ú.n.g vang lên và xuyên vào bụng anh ta.

Trần Dã nhân cơ hội lao về phía trước, nhưng vẫn quá muộn.

Quả b.o.m hẹn giờ trên n.g.ự.c tôi đã được kích hoạt, đang đếm ngược hàng chục giây.

"Lâm Dao, em muốn c..hết hả! Chạy thôi!" Anh chộp lấy quả b.o.m hẹn giờ và hét vào mặt tôi.

Tôi được cảnh sát đến vội vã đưa đi, tôi rút lui chưa được trăm mét thì tiếng b.o.m nổ vang trời. Tôi từ dưới đất đứng dậy, bụi mù mịt sau lưng, nhìn không rõ người. Tôi gài thét gọi anh: "Trần Dã!"

Nhưng không khí im lặng và không có tiếng trả lời lại.

Mặt tôi tái nhợt, thở không ra hơi, m..áu khắp người như dồn lên đầu, lạnh như biển sâu, nhấn chìm tôi. Tôi dần dần không thể nghe rõ những giọng nói xung quanh, chỉ còn tiếng ù ù bên tai.

Cuối cùng vẫn là thất bại. Cảnh tượng này giống như năm năm trước, tôi vẫn bất lực, không thể cứu được anh.

Mọi người xung quanh đều nhìn về phía trước để kiểm tra, nhưng chân tôi cứ lùi về phía sau. Tôi không dám đối mặt với cảnh tượng như 5 năm trước, nó quá tàn nhẫn với tôi. Tôi không thể chấp nhận sự thật này. Tôi muốn thoát ra, tôi muốn bản thân mình không chấp nhận bất cứ điều gì.

Mọi người nói về kết thúc của Trần Dã.

Nhưng khi tôi quay lại, một giọng nói quen thuộc từ lâu vang lên sau lưng mình.

"Lâm Dao, em đi đâu? Em còn tức giận sao?"

Tôi đứng sững, từ từ quay đầu lại.

Trong nháy mắt nhìn thấy bóng dáng Trần Dã chậm rãi từ dưới đất bò dậy, đứng vững vàng. Thế giới của tôi được thắp sáng, màn sương năm năm đã lùi xa.

Anh đầu bù tóc rối, với những vết m..áu rõ ràng từ những vết thương trên mặt. Anh ngẩng mặt lên, còn tôi c..hết sững tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-beo-dan-lon-rung-ve-nha/12.html.]

“Khóc cái gì?” Anh nhéo mặt tôi trêu chọc: “Anh còn chưa c..hết, em đã vội đi tìm người đàn ông khác hả?”

Tôi không nhúc nhích, chỉ là thăm dò giơ tay lên, chạm nhẹ vào mặt anh, "Nóng quá."

Anh hiền lành, không nói, chỉ ngoan ngoãn đứng đó cho tôi chọc.

"Nóng quá, nóng quá!"

"Còn sống này!"

"Không lạnh này!"

Tôi lặp đi lặp lại, dường như mỗi khi tôi ghép lại một từ, giống như thần linh tha thứ cho tôi, những xiềng xích giam cầm tôi dần dần bị phá vỡ. Trong mắt tôi có chút nước mắt trào ra, cuối cùng tôi cũng mỉm cười, trẻ trung như năm năm trước: “Trần Dã, lần này, cuối cùng em cũng cứu được anh.”

Tôi biết rằng vào ngày này, cuối cùng tôi sẽ giải thoát mình khỏi tội lỗi vô hình. Cơn ác mộng năm năm này. Từ giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ rơi vào giấc mơ này nữa.

...

Tiền Hữu Minh đã bị bắt và Trần Dã đã bôi thuốc lên xe cứu thương vì những vết trầy xước trên cơ thể anh.

Khi tôi đang đợi bên ngoài xe, trợ lý của Trần Dã đến bên tôi và ngồi xuống.

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

"Cô Lâm, tôi không biết giữa cô và anh Trần đã xảy ra chuyện gì nhưng tôi biết rằng anh ấy đã dành tất cả những năm này cố gắng hết sức để thu hút các dự án và nguồn lực. Khi tôi cùng anh ấy uống rượu, cùng anh ấy vui cười, bị anh ấy chỉ trỏ chọc ghẹo, anh ấy vẫn sẵn sàng châm thuốc để chuộc lỗi."

Tôi nghĩ anh ta có thể không hiểu thái độ của tôi đối với Trần Dã, nhưng tôi không nói gì, chỉ mỉm cười.

"Cảm ơn!"

Anh ta sửng sốt: "Cảm ơn cái gì?"

Tôi thở phào nhẹ nhõm, "Ít nhất trong những năm này, anh ấy có thể có một người bạn như anh ở bên cạnh."

Nói vài câu, Trần Dã xuống xe cứu thương, tùy ý nói: "Anh đang nói gì đó?"

Trợ lý của Trần Dã nhanh chóng chuồn đi.

Còn tôi ngồi trên bậc đá dưới gốc cây, nhìn người đàn ông trước mặt. Tôi ra hiệu cho anh tiến lên, khi anh cúi xuống, tôi đưa tay lên dùng ngón tay cái vuốt ve vết sẹo nhỏ trên cổ anh, từ trái sang phải.

Thời gian trôi rất chậm, từ đầu vết sẹo này đến đầu kia, kéo dài năm năm giữa tôi và anh.

“Đau không?” Tôi hỏi anh.

Đôi mắt anh như khuấy mực: "Đã từ lâu rồi không nó không còn đau nữa."

Tôi lẩm bẩm: “May quá”.

May mắn năm đó lúc Tiền Hối rạch lên, miệng d.a.o không quá sâu, anh mới khó khăn lắm mới nhặt được một cái mạng.

Tôi đã nghĩ rằng năm năm là đủ để tôi che giấu sự rung động của mình đối với anh, rằng cuộc sống thực của tôi sẽ tốt hơn nếu tôi thay đổi thành một người khác, nhưng không phải vậy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cừu béo dẫn lợn rừng về nhà
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...