Trước khi nhắm mắt, bà nội đã cầu xin ba tôi chôn cất bà và ông nội riêng ra:
"Đây là điều các con đã hứa với mẹ, nhất định không được lừa mẹ."
Ba tôi bề ngoài gật đầu lia lịa, nhưng sau khi bà nội qua đời, ông vẫn chôn cất họ cùng nhau.
Tôi tiến lên can ngăn, nhưng bị ba tôi tát đến loạng choạng.
"Hai vợ chồng ở với nhau mấy chục năm rồi, bà ấy nói tách là tách sao? Ông nội mày còn đang đợi bà ấy xuống hầu hạ đấy."
Ngày thứ hai sau khi chôn cất chung, tất cả gia súc trong nhà đều c.h.ế.t hết trong một đêm.
Thầy bói Trần được mời đến sắc mặt biến đổi: "Quỷ vương xuất thế, trước g.i.ế.c gia súc, sau g.i.ế.c huyết thân, vị ở nhà các người đây là muốn lật ván quan tài rồi."
1.
Bà nội tôi sắp mất.
Bà đã nằm trên giường hai ngày không ăn không uống.
Nhưng bà vẫn không chịu nhắm mắt, không chịu trút hơi thở cuối cùng.
Trong nhà có rất nhiều người ra vào, đều là họ hàng đến để chịu tang.
Họ đứng ở cửa hút thuốc, lớn tiếng bàn tán xem khi nào bà nội tôi chết, giọng điệu từ hào hứng lúc đầu, dần chuyển sang chán ghét:
"Thật là chịu hết nổi, người trong nhà nói là hỷ tang, bảo tôi đến lấy phúc. Tôi xin nghỉ ba ngày, vậy mà đã qua hai ngày rồi."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Ai bảo không phải."
"Đến rồi thì đợi vài ngày đi. Lỡ bên này đi rồi, bên kia lại trút hơi thở, phiền phức lắm."
"Mấy người nói xem bà cụ này sống c.h.ế.t không nhắm mắt, có phải có tâm nguyện gì chưa hoàn thành không."
"Ai mà biết được. Nếu thật sự vì chuyện này, mấy đứa con cháu nhà này thật bất hiếu..."
Họ không hề hạ thấp giọng khi bàn tán, rõ ràng là đang cố ý.
Ba tôi vẻ mặt khó coi ngồi xổm ở cửa, cúi đầu hút thuốc hết điếu này đến điếu khác.
Cho đến khi hút hết một hộp, ông mới như hạ quyết tâm, đi đến trước mặt bà nội tôi:
"Mẹ, con hứa với mẹ được chưa.”
"Mẹ cứ yên tâm ra đi đi, đừng để họ hàng làm trò cười nữa, được không?"
Khi ba tôi nói những lời này, đôi mắt vô hồn của bà nội tôi lóe lên một cái:
"Út... Út ơi."
Bà ấy đang gọi ba tôi:
"Không... không được lừa mẹ."
Quá lâu không nói chuyện, giọng bà nội tôi khàn khàn như tiếng quạt gió, cứ vài chữ lại phát ra tiếng thở hổn hển.
"Không lừa mẹ."
Ba tôi cắn răng, như muốn nói gì đó, rồi lại nuốt vào:
"Sống cả đời như vậy rồi, thật không hiểu sao lúc ra đi mẹ lại gây chuyện."
Nói xong câu này, như không kìm nén được cơn tức giận, ông đứng dậy bỏ đi.
Bà nội tôi nằm trên giường, vẫn thở hổn hển.
Tôi ôm chiếc áo tang, sờ lên cánh tay gầy chỉ còn da bọc xương của bà, nước mắt không thể kìm được nữa:
"Bà... bà ơi con không muốn bà đi đâu."
Trong cái nhà này, ngoài bà ra, không có ai thích tôi cả.
Bà đi rồi, tôi sẽ là đứa trẻ không có ai cần nữa.
Bà không nói gì, hai câu nói vừa rồi đã dùng hết sức lực của bà.
Bây giờ bà chỉ có thể nhìn tôi, từ từ trút hơi thở cuối cùng, rồi nhắm mắt.
Bà tôi đi rồi.
2.
"Bà mày mất rồi, mày còn thẫn thờ gì thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/da-quy-go-cua-bgzd/chuong-1.html.]
Mẹ tôi từ bên ngoài bước vào, lay lay người bà, xác nhận bà đã mất, giọng nói có chút vui mừng:
"Họ hàng ở ngoài đợi hai ngày rồi, đợi nữa là có hiềm khích mất.”
"Nhanh lên mặc quần áo cho bà đi.”
"Quan tài cũng đợi mấy ngày rồi."
Tôi lau nước mắt, trong tiếng lải nhải của mẹ, thay quần áo cho bà.
Bà rất gầy, nhưng trên người có rất nhiều vết sẹo.
Đó là những vết thương do ông nội đánh khi còn trẻ.
Nhưng ngoài tôi ra, dường như không ai nhìn thấy.
Không có ai xót xa cho bà cả.
"Thay một cái áo mà lề mề thế."
Mẹ tôi mất kiên nhẫn đẩy tôi ra: "Mày ra ngoài nói với ba mày một tiếng, bảo ông ấy đốt pháo đi, rồi hỏi xem tối nay mấy giờ chôn."
Ở quê tôi có tục lệ, hỷ tang thì phải đốt pháo.
Nhưng.
"Tối nay chôn sao?"
Bây giờ đã hơn sáu giờ rồi, cho dù không giữ t.h.i t.h.ể lại, nhà tang lễ không tan ca sao?
"Đúng vậy! Quan tài của ông mày đã đào lên hai ngày rồi, chỉ đợi bà mày nhắm mắt thôi!"
Mẹ tôi liếc nhìn tôi một cái, như nghĩ ra điều gì, lạnh lùng quát mắng:
"Mày đừng học bà mày, lớn tuổi rồi mà cũng không biết nghĩ cho con cái, tiết kiệm chút phiền phức.”
"Lại còn không muốn chôn chung.”
"Bà ấy có biết không chôn chung bây giờ phiền phức lắm không?”
"Đúng là có phúc mà không biết hưởng."
Tôi vội vàng:
"Nhưng bà không muốn chôn chung, bà nói rồi, hỏa táng rồi rải tro cũng được mà. Ba cũng đã đồng ý rồi!"
"Ba mày nói vậy là để bà mày yên tâm ra đi thôi."
Trong lúc nói chuyện, mẹ tôi đã thay xong quần áo cho bà.
Thấy tôi vẫn đứng yên tại chỗ, mặt bà sa sầm xuống:
"Sao? Mày cứng cáp rồi? Lời tao nói không còn tác dụng nữa à?"
Trước đây mẹ nói câu này, nghĩa là tôi sắp bị đánh.
Nhưng bây giờ tôi không sợ bị đánh, tôi chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng này của bà:
"Con xin mẹ! Mẹ biết đấy, bà chỉ có một tâm nguyện này thôi."
Tôi kéo tay áo bà, cẩn thận nói: "Mẹ, trước khi bà ốm, bà đã đưa hết trang sức cho mẹ rồi. Mẹ đã hứa với bà."
"Nói nhỏ thôi!"
Mẹ tôi đột nhiên bịt miệng tôi lại, thò đầu ra nhìn thấy không có ai chú ý mới thở phào nhẹ nhõm:
"Để thím mày mà biết được, nhà này không loạn lên mới lạ! Mày có thấy gia đình này sống tốt không.”
"Hơn nữa, ai có thể khuyên được ba mày.”
"Tao nói cho mày biết, số trang sức của bà mày là tiền học của mày đấy, nếu mày muốn làm ầm lên, thì đừng đi học nữa."
"Con thà không đi học!"
Giọng tôi cũng lớn lên: "Con không đi học, con đi nhặt rác cũng có thể nuôi sống bản thân."
"Thế em trai mày thì sao? Chị gái mày thì sao?"
Giọng mẹ tôi lạnh đi: "Nhà mình không thể sánh với nhà thím mày, chắc chắn không thể nuôi nổi ba đứa. Nếu mày đã nghĩ kỹ rồi, thì tự đi nói với ba mày đi."
"Nói thì nói!"
--------------------------------------------------