Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dám Bị Ghét

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi chẳng hề thích uống sữa chua dâu tây, chỉ là A Lẫm muốn cô đưa cho tôi món đồ uống tôi ghét nhất,

Cố tình tạo cơ hội để tôi đứng cùng chiến tuyến với cậu ta, đây là sự thách thức, cũng là một lời nhắc nhở.

Những người giỏi giả vờ, họ ném sự ác ý vào những người có một chút khuyết điểm, như thể ác ý của họ có thể lấp đầy linh hồn của những người đó, như thể bị phán xét là số phận của những người không hoàn hảo.

Ác ý của họ như những cây kim nhỏ, đ.â.m vào cơ thể người khác mà không để lại dấu vết, nhưng rồi một ngày nào đó sẽ đ.â.m vào trái tim, gây ra hậu quả đau đớn nhất.

Lâm Ân, sao cảm giác thiếu nhạy bén của cậu lại mạnh mẽ đến thế?

Tiết tự học buổi tối, A Lẫm mua rất nhiều đồ ăn vặt chia cho các bạn trong lớp.

Cậu ta đút tay vào túi quần, ôm lấy Lâm Ân: "Sau này mong mọi người chiếu cố nhiều hơn đến Ân Ân nhé."

Lâm Ân cười ngượng ngùng.

Khi thầy chủ nhiệm đến, mọi người chỉ cười đùa.

Không ai chủ động đi mách thầy chủ nhiệm chuyện họ yêu đương, vì ai cũng biết đó chỉ là giả vờ.

Một vở kịch.

Mọi người đều đang chờ đợi lễ chào cờ tháng sau, chờ đợi lúc sẽ khiến Lâm Ân mất mặt trước mặt tất cả mọi người, để thỏa mãn ham muốn phán xét của mình.

Khiến một người không thể ngẩng đầu lên, trở thành huy hiệu của nhóm người này.

Nhìn kìa, chúng ta đã cùng nhau bóp nghẹt nhân cách của một cô gái đầy kiêu ngạo.

Đây là ký ức của tuổi trẻ.

Mà Lâm Ân cuối cùng chỉ là một chú thích không đáng kể trong tuổi trẻ ấy, vì một chút kiêu ngạo của cô, trở thành nơi để người khác chán ghét và giải tỏa hận thù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dam-bi-ghet/chuong-8.html.]

Đây là công lý sao?

Đúng lúc là thứ Sáu, không cần phải học buổi tối.

Sau khi tan học, tôi kéo Lâm Ân đi.

"Lâm Ân, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Chưa kịp nói xong, A Lẫm đã vào lớp của chúng tôi.

Cậu ta mỉm cười dịu dàng với Lâm Ân, đưa tay vuốt nhẹ tóc cô.

"Đi thôi, tớ đưa cậu về nhà."

Lâm Ân cười với tôi: "Hôm nay, tớ cũng có chuyện muốn nói với các cậu."

Cho đến khi chúng tôi đến nhà Lâm Ân, bà Lâm đã chuẩn bị một bàn đầy món ăn ngon.

Bà Lâm sợ làm phiền chúng tôi, nên sau khi nấu xong bữa ăn thì đi ra ngoài nhảy múa ở quảng trường.

Đây là một khu nhà ống cũ kỹ, mà nhà Lâm Ân chỉ có một căn hộ nhỏ khoảng chưa đến 50 mét vuông.

Cô và bà Lâm mỗi người một phòng.

Trong phòng khách có một bàn thờ nhỏ, trên đó là ba di ảnh của ba người.

Cô ấy cười nhẹ: "Đó là ảnh của cha tớ, mẹ và ông nội tớ."

"Ngày tớ ba tuổi, cha mẹ tớ qua đời trong một trận lũ lớn, ông nội tôi mấy năm trước cũng mất."

Nói xong, cô thành thạo lấy ra ba cây nhang và cắm vào lư hương.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dám Bị Ghét
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...