9
Vì không muốn bị làm phiền, tôi đã đổi số điện thoại mới.
Lại không nghĩ tới vào một ngày nọ, vừa mới xuống xe, Thẩm Hạo Nhiên đột nhiên từ phía sau lao tới.
Tôi bị hoảng sợ tới mức nhảy lùi lại. Người trước mắt râu ria lởm chởm, mắt đầy tơ máu, đâu còn nhận ra là Thẩm Hạo Nhiên nữa. Mới qua một tháng ngắn ngủn, sao hắn lại trở nên chật vật như vậy?
“Phán Phán, Phán Phán, anh hối hận rồi, anh thật sự hối hận rồi! Anh đáng c.h.ế.t, anh không nên làm vậy với em.”
Thẩm Hạo Nhiên quỳ gối trước mặt tôi, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem. Tôi chỉ cảm thấy ghê tởm, không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Nghe hắn một phen dốc hết tâm huyết khóc lóc kể lể, tôi rốt cuộc cũng hiểu rõ.
Ngày thứ mười hắn không đến công ty, đối tác liền đến công ty làm loạn. Rắn mất đầu, mọi người cũng không biết làm sao, sau đó đối phương lại tố cáo công ty hắn, công ty phải bồi thường không ít tiền, chỉ có thể tuyên bố phá sản.
Một tháng này, hắn vì Bạch Hiểu Nhu vay hơn hai ngàn vạn, lại còn liên quan đến xã hội đen, lãi suất cao ngất trời. Lúc Thẩm Hạo Nhiên lên tiếng muốn bọn họ thu tay lại, nếu không sẽ báo cảnh sát, hắn đã bị một đám người lao tới hành hung.
Tôi lắc đầu, hắn sao có thể khờ dại như vậy, dám dây vào vay nặng lãi. Sau lưng bọn họ luôn có thế lực vô cùng to lớn, hắn lại cư nhiên nói muốn đi báo cảnh sát.
“Bạn gái anh đâu?” Tôi thấy hai người họ luôn như hình với bóng, thế nào hiện giờ chỉ còn lại mình hắn.
Nhắc tới Bạch Hiểu Nhu, mắt Thẩm Hạo Nhiên phát ra hận ý vô hạn: “Con khốn đó, thấy công ty phá sản, cô ta cư nhiên đi quyến rũ tên cầm đầu của đám chủ nợ, hắn đã năm mươi mấy tuổi rồi! Uổng công lúc trước anh còn cảm thấy con đàn bà này đáng thương.”
Sau đó, hắn cầu xin nhìn tôi: “Phán Phán, Phán Phán, anh bị ma quỷ ám ảnh, anh không nên vì cô ta mà chia tay em, lại bỏ bê công ty của chúng ta. Anh xin em, hiện tại anh đã hai bàn tay trắng, anh xin em cho anh một cơ hội được không? Phán Phán, người anh yêu chỉ có em mà thôi!”
Tôi không muốn dây dưa cùng hắn, xoay người rời đi.
Thẩm Hạo Nhiên xông lên ôm lấy tôi, trong mắt lộ vẻ điên cuồng: “Phán Phán, anh yêu em, chúng mình làm đám cưới được không? Chúng mình kết hôn đi, anh lập tức đến nhà em cầu hôn!”
Nam nữ vốn dĩ có sự chênh lệch về thể lực, tôi sợ hãi Thẩm Hạo Nhiên sẽ làm ra chuyện gì quá khích, cũng không dám kích động, chỉ có thể giãy dụa, “Buông ra! Anh điên rồi! Thẩm Hạo Nhiên, nếu không buông ra tôi sẽ gọi cảnh sát!”
“Đúng đấy, anh điên rồi! Phán Phán, không có em, anh sống không có ý nghĩa gì nữa.”
Đột nhiên, sau lưng truyền đến một âm thanh va chạm, sau đó là tiếng động của một vật ngã xuống đất. Trói buộc trên người tôi trong nháy mắt không còn nữa.
10
Tôi hoảng sợ ngẩng đầu, nước mắt tuôn ra. Chỉ thấy Kha Dĩ Sâm cầm một ống tuýp, từ phía sau bước lại, đem tôi ôm vào trong n.g.ự.c an ủi.
Tôi nhìn Thẩm Hạo Nhiên nằm trên đất, chỉ vào hắn: “Anh ta… Anh ta không ch//ết chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dan-em-khoa-duoi-cua-ban-trai/chuong-6.html.]
Kha Dĩ Sâm buồn cười xoa đầu tôi: “Gi//ết người ngồi tù ba đời không thể thi công chức, anh tự có chừng mực.”
Tôi bị lời nói thản nhiên của anh ấy làm cho bật cười, đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Tôi bị anh ấy ôm vào trong xe.
“Chuyện của Thẩm Hạo Nhiên, anh sẽ xử lí, em không cần lo lắng. Hiện tại, việc đầu tiên chúng ta cần làm chính là báo cảnh sát…”
Tôi kinh ngạc nhìn khuôn mặt không cách mình tới một thước, trái tim không khỏi đập loạn trong lồng ngực, cảm giác khác hẳn với lần trước gặp anh.
Tôi cảm thấy thật yên tâm, cũng thật an toàn.
Không bao lâu sau, cảnh sát tới, theo thủ tục tiến hành hỏi tôi sự việc xảy ra như thế nào.
Tôi hơi mím môi.
Thấy tôi lo lắng đến độ sắp không nói lên lời, anh ấy khẽ cười, “Đừng gấp, em cứ đem sự thật nói cho cảnh sát, chuyện anh khiến anh ta bị thương anh sẽ phối hợp điều tra.”
Thẩm Hạo Nhiên cố ý đả thương người khác, bị phán vài năm tù, tâm trạng nặng nề của tôi mới được buông xuống.
Mà cảm tình của tôi đối với Kha Dĩ Sâm cũng bởi vì chuyện này mà tăng lên không ít. Chúng tôi ngày ngày nói chuyện phiếm, nói trên trời dưới đất, tôi giống như đứa trẻ vừa mới biết nói, tin nhắn gửi đi không ngừng.
Bất tri bất giác đã đến ngày lễ Tình nhân, Kha Dĩ Sâm hẹn tôi đi ăn, bạn tôi ở một bên nhìn thấy, trêu chọc: “Úi chà chà, chuyện này nếu cha mẹ tớ mà biết, thế nào cũng bay đến tìm cha mẹ cậu bàn bạc chuyện hai nhà kết hôn. Bọn họ rất thích cậu.”
Tôi đỏ mặt đẩy nhẹ cô ấy: “Cậu nói bừa cái gì thế, bọn mình… bọn mình vẫn chỉ là bạn bè.”
“Bạn bè cùng nhau mừng lễ Tình nhân?”
Sau đó, bạn thân chọn cho tôi một chiếc váy xẻ tà.
Tôi nhìn chiếc váy mỏng manh, nghi hoặc nhìn cô ấy: “Cậu định để tớ ch//ết rét à?”
Bạn thân trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép: “Tớ vẫn muốn biết anh tớ rốt cuộc là thích con trai hay con gái, nể tình mấy năm nay anh ấy chỉ thân thiết với cậu, xin cậu đấy, kiểm tra hộ tớ.”
Tôi không chịu được cô ấy vừa đ.ấ.m vừa xoa, bơn nữa… bản thân tôi cũng muốn biết.
Lúc mặc váy vào, hai mắt bạn thân lập tức mở to: “Tớ nói với cậu này, hai người đêm nay mà không xảy ra chuyện gì thì anh tớ quả thật không phải là đàn ông!”
Tôi giả bộ tức giận không thèm để ý đến cô ấy, nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chính mình trong gương.
Yêu người như chăm hoa, trước tiên phải yêu lấy chính bản thân mình mới có thể yêu người khác.
Những người gặp tôi ai cũng nói tôi ngày càng trẻ ra, chẳng qua là vì tôi đã không còn quá nhiều lo lắng vướng bận trước đây mà thôi.
Nhàn cư vi bất thiện
--------------------------------------------------